Đụ má loạn rồi. Gen Z chửi 8x, 9x là lũ hèn như chó. Hứa kiếp sau đéo làm người Việt Nam

Quyền lực diễn giải và nỗi đau bị chiếm đoạt

Có một ranh giới mong manh đến đau đớn giữa việc một người được lên tiếng và việc tiếng nói ấy thực sự thuộc về họ. Cái chết của cô bé ở gốc cây không chỉ là một mất mát không thể bù đắp mà còn mở ra một bi kịch sâu thẳm khác, một bi kịch không bao giờ xuất hiện trên những phóng sự nhưng âm ỉ dai dẳng trong tâm khảm những người còn sống: bi kịch bị tước mất quyền được kể câu chuyện về chính nỗi đau của mình.

Người yếu thế không chỉ dễ bị tổn thương về mặt vật chất hay tinh thần. Họ còn dễ bị tổn thương trên một bình diện tinh vi hơn nhiều: bị người khác định nghĩa thay. Một gia đình vừa mất đi đứa trẻ, trong khoảnh khắc bàng hoàng đau đớn nhất, thường rơi vào trạng thái bất lực tột cùng. Họ hoang mang, thiếu thông tin, thiếu kỹ năng truyền thông, thiếu nguồn lực, và đặc biệt, họ không có khả năng kiểm soát cách câu chuyện được đưa ra công chúng. Và trong khoảng trống quyền lực ấy, những tiếng nói khác nhanh chóng lấp đầy: tiếng nói của cơ quan truyền thông săn tìm điểm nóng, của đám đông trên mạng xã hội khao khát phán xét, của những người đứng ngoài cuộc tin rằng mình hiểu đủ, tin rằng mình có nghĩa vụ lên tiếng thay cho nạn nhân.

Rất nhanh, câu chuyện của người đau khổ không còn thuộc về họ nữa. Đây không phải một sự cướp đoạt bằng vũ lực. Nó diễn ra nhẹ nhàng và trơn tru đến mức nhiều khi không ai nhận ra. Họ muốn nói về nỗi mất mát, người ta hỏi họ về scandal. Họ muốn kể về đứa con, người ta biến đứa con thành một "vụ việc". Họ muốn tìm câu trả lời cho những câu hỏi chưa được giải đáp, người ta vội vã trao cho họ những kết luận có sẵn. Mỗi lần một bài báo được đăng tải, mỗi lần một bình luận được gõ xuống, một lớp diễn giải mới được phủ lên nỗi đau nguyên sơ ấy, và càng nhiều lớp phủ được thêm vào, nỗi đau ban đầu càng bị đẩy lùi vào một góc khuất nào đó, cho đến khi nó trở thành một thứ gì đó méo mó, không còn nhận ra là chính nó nữa.

Đó chính là một dạng quyền lực tinh vi và tàn nhẫn nhất. Không cần bịt miệng một người, chỉ cần kiểm soát cách lời nói của họ được nghe và được diễn giải. Tiếng nói yếu thế không nhất thiết bị xóa bỏ hoàn toàn, nó có thể vẫn được phát ra, được ghi âm, được trích dẫn, được đăng tải. Nhưng điều quan trọng hơn nhiều là: ai quyết định ý nghĩa cuối cùng của nó? Một gia đình có thể được phép xuất hiện trước công chúng, nhưng không nhất thiết kiểm soát được hình ảnh của mình. Họ có thể kể về nỗi đau, nhưng câu chuyện ấy có thể bị kéo vào những khung diễn giải mà họ không hề lựa chọn. Và khi ấy, họ trở thành nhân vật phụ trong chính bi kịch của mình.

Đáng sợ hơn nữa, xã hội hiện đại có một nhu cầu mãnh liệt về sự đơn giản hóa. Một nạn nhân, một thủ phạm, một nguyên nhân duy nhất, một kết luận dứt khoát. Một vài ngày phẫn nộ rồi mọi thứ chìm xuống để nhường chỗ cho một câu chuyện khác. Nhưng đời sống của một gia đình không đơn giản như một tiêu đề phóng sự. Nỗi đau của họ không kết thúc sau bảy ngày xu hướng. Nỗi đau ấy có thể kéo dài nhiều năm, những câu hỏi không được trả lời có thể ở lại lâu hơn bất kỳ bài báo nào, và một đứa trẻ đã mất không thể được thay thế bằng một câu chuyện được kể cho thuận tiện với người đang có quyền kể. Khi chúng ta vội vàng định nghĩa họ, khi chúng ta áp đặt lên họ những phán xét đạo đức, khi chúng ta nói thay, phán xét thay, giải thích thay, rồi cuối cùng kể một câu chuyện mà trong đó gia đình chỉ còn là những người đứng khóc bên lề, chúng ta đã chiếm đoạt họ lần nữa. Chúng ta có thể tưởng rằng mình đang bênh vực, nhưng đôi khi chính sự bênh vực đó lại là hình thức bạo lực tinh thần khốc liệt nhất.

Một xã hội công bằng phải làm điều ngược lại. Nó phải trả lại cho người yếu thế quyền được kể câu chuyện của mình bằng ngôn ngữ của chính họ, với nhịp điệu của chính họ, trong khung thời gian của chính họ. Bởi quyền lực lớn nhất đôi khi không phải là quyền bắt một người im lặng, mà là quyền khiến cả xã hội tin rằng cách mình kể về nỗi đau của người khác mới là cách kể đúng.

Và có lẽ đây mới là câu hỏi đau đớn nhất sau một cái chết. Người đã mất bị tước đi tiếng nói bởi cái chết, nhưng những người còn sống có đang tiếp tục bị tước đi tiếng nói bởi một cấu trúc quyền lực biết cách kể câu chuyện thay họ hay không? Nếu câu trả lời là có thì bi kịch chưa kết thúc ở gốc cây. Nó tiếp tục trong từng lời kể bị điều hướng, từng sự thật bị đóng khung, từng câu hỏi bị thay thế bằng một kết luận có sẵn. Bởi đôi khi, để làm một người yếu thế im lặng, không cần bảo họ phải im lặng. Chỉ cần khiến tiếng nói của họ không còn được nghe theo cách họ muốn nói. Và đó là một trong những hình thức quyền lực tinh vi, lạnh lùng và khó nhận ra nhất: quyền lực chiếm quyền kể chuyện của người đau khổ.
 
Nó bị đì xói trán phải thi GDCD này nọ để xin lỗi luôn là hiểu. Từ đó trở đi là im re luôn đéo bao giờ tham gia chơi MXH nữa. Còn vụ đi Đức thì tao vẫn chưa biết. Không tìm thấy thông tin nào nói vụ này cả.
Nó thủ khoa thi tốt nghiệp của tỉnh đó, tiếng anh và đức xuất sắc luôn, thì đầy đưa Việt kiều đối lập bên đó nhận bảo lãnh ngay

Bị đì chửi như vậy trên mạng xã hội, mà vẫn lì lợm học hành cày thêm tiếng Đức để thực hiện ước mơ được thoát Việt thì tao đánh giá nó iq lẫn eq đều ác chiến đấy, người như nó dễ làm lên nghiệp lớn nếu đc trao cơ hội.
 
mới thấy bên trại súc vật - anh đã vị quốc vong thân !
1.png
 
Nó thủ khoa thi tốt nghiệp của tỉnh đó, tiếng anh và đức xuất sắc luôn, thì đầy đưa Việt kiều đối lập bên đó nhận bảo lãnh ngay

Bị đì chửi như vậy trên mạng xã hội, mà vẫn lì lợm học hành cày thêm tiếng Đức để thực hiện ước mơ được thoát Việt thì tao đánh giá nó iq lẫn eq đều ác chiến đấy, người như nó dễ làm lên nghiệp lớn nếu đc trao cơ hội.
Thì giờ ngoài liều mạng tìm cách đi thì còn cách nào khác nữa đâu. Ở đây dính cái dớp này là bít đường rồi. Nhưng mà tao vẫn không tìm được thông tin nào nói nó đi Đức.
 
Thì giờ ngoài liều mạng tìm cách đi thì còn cách nào khác nữa đâu. Ở đây dính cái dớp này là bít đường rồi. Nhưng mà tao vẫn không tìm được thông tin nào nói nó đi Đức.
Âm thầm thôi mày chả lẽ đưa lên thì các cháu giỏi học theo chạy hết, đợt nó bị dí đầy việt kiều Đức bên đối lập ******** bảo sẽ bảo lãnh cho nó rồi.
Nó thi tốt nghiệp thủ khoa tỉnh Yên bái có bài viết rồi đó, có thể bị xoá rồi
Thằng này mất bố từ nhỏ, mẹ nó cày như trâu nuôi nó ăn học, bò đỏ chửi nó ko biết ơn Đảng cho cơm no áo mặc được học hành tử tế mới vl, giờ cho mẹ sang được tư bản hưởng an sinh xã hội tốt thì cũng coi như là cái kết có hậu rồi, mấy thằng họ hàng mà hắt hủi mẹ con nó đợt đó, sau này lại nhờ vả xin xỏ bảo lãnh cho con cháu qua mà xem.Trình với tư duy thằng này thừa sức học có thu nhập tốt bên ĐỨC luôn, ở Việt nam chắc nó đì cho làm công nhân chạy grab mất.
 
Bữa giờ tao nói rồi, đám này chính là bake mang lốt "genz" đấy thôi.
Lũ này hội tụ đủ đặc tính của bake: lúc mới bắt đầu thì chửi 8x, 9x, kệ con mịe 7x về trước, rồi chửi cali (99% là chửi đám nakiki).
Sau đó thất bại thì đổ tội do 8x, 9x đéo giúp =))
Hài vãi cặc =))
Chỉ có mấy người anh em Trunky và Namec mới đủ độ máu để quậy thôi. Cái xứ Baky đấy nó hèn có tiếng rồi.

Quân Tây Sơn vào nó phản chúa Trịnh mở cổng thành đón Tây Sơn
Quân Thanh vào nó phản Tây Sơn mở cổng thành đón vua Lê (Thanh)
Quân Nguyễn vào nó phản Tây Sơn mở cổng thành đón quân Nguyễn
Quân Pháp vào nó chiến đấu được 4h rồi đầu hàng Pháp :vozvn (19):

Hên có ông 8keo nên bây giờ chúng nó mới ngạo nghễ được tí xíu. Chứ không lại bị Trunky và Namec đè đầu cưỡi cổ suốt 400 năm tiếp.

Khi không mà đâu phải vô tình có câu ; Kinh Lộ Đa Tùng Tặc Dĩ PHẢN - Toàn Thư
 
Thì giờ ngoài liều mạng tìm cách đi thì còn cách nào khác nữa đâu. Ở đây dính cái dớp này là bít đường rồi. Nhưng mà tao vẫn không tìm được thông tin nào nói nó đi Đức.
Nó đi âm thầm chứ rùm beng lên làm cái Lồn gì? nó tự xin học bổng toàn phần, tự liên hệ kiếm việc làm bên đức. Nó là thuộc dạng tài năng tinh hoa đấy, cháu nó đã sớm thức tỉnh và cuối cùng đã thoát khỏi ách cai trị của +sản thành công.
 
Chỉ có mấy người anh em Trunky và Namec mới đủ độ máu để quậy thôi. Cái xứ Baky đấy nó hèn có tiếng rồi.

Quân Tây Sơn vào nó phản chúa Trịnh mở cổng thành đón Tây Sơn
Quân Thanh vào nó phản Tây Sơn mở cổng thành đón vua Lê (Thanh)
Quân Nguyễn vào nó phản Tây Sơn mở cổng thành đón quân Nguyễn
Quân Pháp vào nó chiến đấu được 4h rồi đầu hàng Pháp :vozvn (19):

Hên có ông 8keo nên bây giờ chúng nó mới ngạo nghễ được tí xíu. Chứ không lại bị Trunky và Namec đè đầu cưỡi cổ suốt 400 năm tiếp.

Khi không mà đâu phải vô tình có câu ; Kinh Lộ Đa Tùng Tặc Dĩ PHẢN - Toàn Thư
Nhắc nhở mày 1 điều: @8Lake là dân trại, tnt, 37.
Ngoài ra xàm mơ còn đồn ổng là điệp viên thiên triều ;))
Tao thấy tụi bake lộ rõ bản mặt mất dạy của tụi nó từ thời thằng trốn lính lên làm tbt, chứ trước đó nake, truke, bake đéo chia rẽ như vậy :vozvn (19):
 
Nó đi âm thầm chứ rùm beng lên làm cái lồn gì? nó tự xin học bổng toàn phần, tự liên hệ kiếm việc làm bên đức. Nó là thuộc dạng tài năng tinh hoa đấy, cháu nó đã sớm thức tỉnh và cuối cùng đã thoát khỏi ách cai trị của +sản thành công.
🩷🩷🩷
 
Âm thầm thôi mày chả lẽ đưa lên thì các cháu giỏi học theo chạy hết, đợt nó bị dí đầy việt kiều Đức bên đối lập ******** bảo sẽ bảo lãnh cho nó rồi.
Nó thi tốt nghiệp thủ khoa tỉnh Yên bái có bài viết rồi đó, có thể bị xoá rồi
Thằng này mất bố từ nhỏ, mẹ nó cày như trâu nuôi nó ăn học, bò đỏ chửi nó ko biết ơn Đảng cho cơm no áo mặc được học hành tử tế mới vl, giờ cho mẹ sang được tư bản hưởng an sinh xã hội tốt thì cũng coi như là cái kết có hậu rồi, mấy thằng họ hàng mà hắt hủi mẹ con nó đợt đó, sau này lại nhờ vả xin xỏ bảo lãnh cho con cháu qua mà xem.Trình với tư duy thằng này thừa sức học có thu nhập tốt bên ĐỨC luôn, ở Việt nam chắc nó đì cho làm công nhân chạy grab mất.
Thằng này mới năm ngoái. Học chưa hết 12 thì phải! Sao đi nhanh như vậy được?
 

Có thể bạn quan tâm

Top