Đức Phật, Lão Tử, và Khổng Tử

Motchamvedem

Súng hết đạn
3 vị này đều sinh cùng thời đại.
Khổng Tử thì sinh ra cái đạo khổng, nho giáo. Cổ hủ, lễ nghi, giáo điều, trọng nam khinh nữ. Nho giáo khiến thằng Tàu và chính VN thụt lùi vài thế kỷ so với nhân loại. Ông nào 7x 8x miền Bắc chắc cũng thấm đủ cái tư tưởng phong kiến tàn dư. Cho tới bây giờ nhiều cụ vẫn còn giữ cái lối tư duy cổ hủ đó. Thằng Tàu nó rất khôn ngoan, thập niên 196x nó đã tàn phá bằng xạch những tàn dư đạo Khổng để đất nước thoát khỏi cái tư tưởng tồi tàn ấu trĩ, thậm chí đền thờ KT còn bị phá. Lắm kẻ uất hận nhưng nhìn nó hiện tại thì cả thế giới phải nể phục.

Lão Tử thì theo con đường ẩn thân, nhiều người thần thánh hoá gọi là tu tiên. Lão đưa ra lý thuyết về Đạo. Đạo là cội nguồn, là sự vận hành của vạn vật, từ vi tế như hạt cát cho tới cả vũ trụ xoay vần. Lão chủ chương sống vô vi, tự nhiên như nào thì thuận theo mà sống. Sống Không mong cầu, không tham đắm. Cứ sống như vậy thôi, sống cho hoà nhập vào Đạo là được. Nhưng mục tiêu cuối cùng để làm gì thì tao đọc qua vài lần Đạo Đức Kinh rồi cũng ko thấy có.

Đức Phật thì nhìn thấy rõ ràng cái Đạo đó vốn chỉ đơn giản là vạn pháp. Vạn pháp do duyên sinh, vạn pháp do duyên diệt. Ví như một hạt mầm đủ duyên gặp đất và nước là phát triển thành cây, hết duyên khi nước ko còn thì lụi. Vạn vật trong vũ trụ này cũng đơn giản như vậy. Vậy thì rõ ràng Đạo là khổ, vì có sinh, có diệt là khổ.

Đức Phật nhìn thấy Đạo, và hiểu rõ Đạo. Cho nên ko thể sống thuận theo Đạo để rồi phải chịu cảnh tái sinh rồi lại diệt trăm ngàn kiếp mà phải cầu tìm con đường không sinh, ko diệt. Cho nên Khổ là bản chất cố hữu cần phải hiểu rõ. Khi đã thấy đc khổ thì phải có tu tập, có lộ trình cụ thể, phải có thực hành thiền định, thiền quán, luôn sống trong tỉnh thức để thân và tâm phát triển trí tuệ tâm linh đưa tới giác ngộ hoàn toàn.

Để theo đạo Phật phải có đủ Bi, Dũng, Trí. Đó là tâm từ bi, Dũng khí để từ bỏ đời sống thế tục đầy vật chất, nhục dục. Trí là phải là kẻ có trí tuệ dù ít hay nhiều, người ngu dốt, iq kém ko thể theo được. Cho nên đạo Phật hiện nay dù có hàng triệu kẻ xuất gia, đại đức, hoà thượng này nọ nhưng những người đủ Bi, Dũng, Trí đếm trên đầu ngón tay. Thậm chí không đủ một bàn tay.
 

Có thể bạn quan tâm

Top