mày phải thái tử hoàng tộc, người thừa kế tài phiệt ko mà đòi làm đức phậtTao thấy tao có khả năng thành phật tiếp theo
Komày phải thái tử hoàng tộc, người thừa kế tài phiệt ko mà đòi làm đức phật
ngày xưa đức phật giàu nhưng đéo có nhiều cái giải trí như bây giờ làm sao so duocMày lại kiếm kèo ah mà đi gây war tôn giáo , phật với chúa cũng cỡ Sơn Tùng hay idol messi hiện tại thôi
mày nói đúng ,bậy giờ cây nó chặt xây công viên c hả lẻ vào cv tu àNgày xưa phật thích ca phải tìm đến gốc cây bồ đề nơi chốn không người mới đắc đạo được. Bây giờ bước chân ra đường cái là gặp mấy em vú đít ngồn ngộn, trắng nỏn thơm phứt, nhìn là muốn đút cặc vô lồn mấy ẻm thì tu thế đéo nào được.
Những thằng như mày là chưa đủ từng trải để hiểu phậtGiờ có nhiều cái hấp dẫn quá từ cái xe, bộ đồ, đến cái case máy tính đủ màu đũ kiểu màn hình 40 inch, đến con robot lau nhà, robot tình dục, rồi máy bay riêng, gái gú rượu bia, địt trên không, làm sao tu tâm được
Tưởng hiểu Phật thế nào, vẫn mơ địt bọpNhững thằng như mày là chưa đủ từng trải để hiểu phật
Đức phật sinh ra là hoàng tử, con nhà đế vương, thời đó có cái gì ổng muốn mà không có đâu?
Tại mày thiếu thốn thì mày thèm khát, chìm đắm trong những thứ dục vọng vật chất đó thôi.
Tao rất thích thiền sư Thích Nhất Hạnh, ổng từng nói đại ý "Con người phải trải qua khổ mới biết thế nào là sướng. Nếu lúc nào cũng là sướng thì họ lại coi cái sướng đó là khổ"
Vậy nên phật pháp mới có cái câu "Khổ hải vô biên" , nỗi khổ là ko có giới hạn và không thể xóa bỏ được.
Chỉ có tu tâm mới giải thoát con người khỏi khổ sở thôi.
Tao là người làm kinh doanh. Chính cái giáo lý đạo phật mà tao hiểu dở dở dang dang đó giúp tao thoải mái tĩnh tâm đối phó với khó khăn, thiếu thốn, áp lực công việc đấy.
Năm 22t lúc ra trường, cầm đồng lương vài tr đi đá phò, vay trả góp mua cái điện thoại mới, vét túi ăn món mình thích. Lúc đó tao chỉ mong tao giàu có hơn, tao sẽ địt được gái ngon hơn, địt thoải mái hơn, mua đt, xe đẹp, ăn uống chơi bời...
hơn 10 năm sau, khi tao có đủ tiền để làm những cái đó rồi, tao lại muốn sớm xây dựng sự nghiệp ổn định, địt thêm một ít gái ngon nữa rồi về già là lên chùa tu hành.
Tưởng hiểu Phật thế nào, vẫn mơ địt bọp![]()

anh off rồi àTao thấy tao có khả năng thành phật tiếp theo
Phải kết nạp đẻng viên, cơ cấu, đào tạo nguồn không là không được nghe màyĐức Phật sinh vào thời điểm này lại ở bọn bán bán cơm sườn thì cũng vào lò sớm.
mày nghĩ xem.Thằng củ lol @elto có 1 mong ước đc làm. Buddha phiên bản Mini so vs Hàng Real FullSize
Mày trước khi đi tu còn muốn đi đụ… mày nghiệp còn nặng nợ Lồn lắm…Những thằng như mày là chưa đủ từng trải để hiểu phật
Đức phật sinh ra là hoàng tử, con nhà đế vương, thời đó có cái gì ổng muốn mà không có đâu?
Tại mày thiếu thốn thì mày thèm khát, chìm đắm trong những thứ dục vọng vật chất đó thôi.
Tao rất thích thiền sư Thích Nhất Hạnh, ổng từng nói đại ý "Con người phải trải qua khổ mới biết thế nào là sướng. Nếu lúc nào cũng là sướng thì họ lại coi cái sướng đó là khổ"
Vậy nên phật pháp mới có cái câu "Khổ hải vô biên" , nỗi khổ là ko có giới hạn và không thể xóa bỏ được.
Chỉ có tu tâm mới giải thoát con người khỏi khổ sở thôi.
Tao là người làm kinh doanh. Chính cái giáo lý đạo phật mà tao hiểu dở dở dang dang đó giúp tao thoải mái tĩnh tâm đối phó với khó khăn, thiếu thốn, áp lực công việc đấy.
Năm 22t lúc ra trường, cầm đồng lương vài tr đi đá phò, vay trả góp mua cái điện thoại mới, vét túi ăn món mình thích. Lúc đó tao chỉ mong tao giàu có hơn, tao sẽ địt được gái ngon hơn, địt thoải mái hơn, mua đt, xe đẹp, ăn uống chơi bời...
hơn 10 năm sau, khi tao có đủ tiền để làm những cái đó rồi, tao lại muốn sớm xây dựng sự nghiệp ổn định, địt thêm một ít gái ngon nữa rồi về già là lên chùa tu hành.
dám cá mày là dân bắcNhững thằng như mày là chưa đủ từng trải để hiểu phật
Đức phật sinh ra là hoàng tử, con nhà đế vương, thời đó có cái gì ổng muốn mà không có đâu?
Tại mày thiếu thốn thì mày thèm khát, chìm đắm trong những thứ dục vọng vật chất đó thôi.
Tao rất thích thiền sư Thích Nhất Hạnh, ổng từng nói đại ý "Con người phải trải qua khổ mới biết thế nào là sướng. Nếu lúc nào cũng là sướng thì họ lại coi cái sướng đó là khổ"
Vậy nên phật pháp mới có cái câu "Khổ hải vô biên" , nỗi khổ là ko có giới hạn và không thể xóa bỏ được.
Chỉ có tu tâm mới giải thoát con người khỏi khổ sở thôi.
Tao là người làm kinh doanh. Chính cái giáo lý đạo phật mà tao hiểu dở dở dang dang đó giúp tao thoải mái tĩnh tâm đối phó với khó khăn, thiếu thốn, áp lực công việc đấy.
Năm 22t lúc ra trường, cầm đồng lương vài tr đi đá phò, vay trả góp mua cái điện thoại mới, vét túi ăn món mình thích. Lúc đó tao chỉ mong tao giàu có hơn, tao sẽ địt được gái ngon hơn, địt thoải mái hơn, mua đt, xe đẹp, ăn uống chơi bời...
hơn 10 năm sau, khi tao có đủ tiền để làm những cái đó rồi, tao lại muốn sớm xây dựng sự nghiệp ổn định, địt thêm một ít gái ngon nữa rồi về già là lên chùa tu hành.