Concusocute
Tứ Phương Bất Bại
Đó là lời khuyên của người già đếu có 1 ý nghĩa gì hết. Tao biết khi tao nói tới đây và khi tụi mày đọc tới đây thì tụi mày như một phản xạ đã muốn bật tao và xóc lại chứ gì?
Đấy là khi tao trong 1 trạng thái siêu việt nhất của chiêm nghiệm - điều mà hiếm khi tao đạt được, cũng đúng vừa lúc tao xem lướt youtube và thấy 1 clip nội dung là chia sẽ kinh nghiệm và bài học cuộc đời của 1 ông già, đại loại là "bạn nên", "bạn phải", nên này phải nọ như mọi clip dạy đời.
Bỗng nhiên ngay lúc đó, trí tuệ tao kiểu bừng sáng vậy đó, và tao đặt ra suy nghĩ: đối với cái ông già này thì vấn đề của lão là sinh tử, sống chết, và điều đó thì nó mơ hồ. Đéo ai hiểu, đéo ai biết và đếu ai xác thực rằng cái lão sẽ đối diện là cái gì, ngoại trừ 1 điều: những gì lão đã nghĩ, đã nói và đã làm trong đời sẽ quyết định cái mà lão sẽ đối diện khi bước qua bên kia thế giới, ồ mà cũng có thể không phải, có thể chết là hết lắm chứ?. Thế nên tao mới nói, đéo ai hiểu, đéo ai biết, và đéo ai xác thực.
Vậy, 1 người như lão thì phát biểu về cái thế giới sinh tồn người trẻ và người còn sinh khí đang tiếp tục sống, thì có ý nghĩa gì? Rút kinh nghiệm từ cuộc đời đã qua và dạy đời người sẽ ở lại à? Ông già dạy đám trẻ phải sống là, phải làm là, phải nói là, phải nghỉ là....những cái "là" đó đều là support cho 1 thế giới sau khi ngủm, xét ở góc độ 1 ông già, đúng không nào? Nhưng vấn đề là nó khả năng cao đéo đúng gì cả. Bởi vì sao, vì lẽ ra khi đứng trước bờ vực sinh tử đó, lẽ ra chính những người đó phải hiểu là tất cả PHẢI LÀ vô minh, đéo ai biết chắc, đéo ai hiểu, và đéo ai xác thực. Thế thì ẳng ẳng nhiều để làm gì nữa? Khi tất cả những điều mà tự cho là kinh nghiệm, bài học, giá trị...ấy, khả năng cao là đéo đúng cái gì?
Vậy nên, tụi bây hãy nghe tao. Chân ý hay bọn Lão Tử hay gọi là đại đạo ấy, chỉ có người còn trẻ và còn nhiều thời gian sống nói ra mới có ý nghĩa, vì sao? Vì nó áp dụng cho chính họ.
Tao hiểu rồi. Mai này khi tao già lụ khụ đi không nổi, răng rụng hết, trí lực suy tàn thì tao nhất định sẽ đợi chờ cái sự vô minh kia, chứ quyết đéo nói nhảm về đại đạo, khuyên bảo người trẻ phải sống, phải nên, phải là...gì đâu.
Đấy là khi tao trong 1 trạng thái siêu việt nhất của chiêm nghiệm - điều mà hiếm khi tao đạt được, cũng đúng vừa lúc tao xem lướt youtube và thấy 1 clip nội dung là chia sẽ kinh nghiệm và bài học cuộc đời của 1 ông già, đại loại là "bạn nên", "bạn phải", nên này phải nọ như mọi clip dạy đời.
Bỗng nhiên ngay lúc đó, trí tuệ tao kiểu bừng sáng vậy đó, và tao đặt ra suy nghĩ: đối với cái ông già này thì vấn đề của lão là sinh tử, sống chết, và điều đó thì nó mơ hồ. Đéo ai hiểu, đéo ai biết và đếu ai xác thực rằng cái lão sẽ đối diện là cái gì, ngoại trừ 1 điều: những gì lão đã nghĩ, đã nói và đã làm trong đời sẽ quyết định cái mà lão sẽ đối diện khi bước qua bên kia thế giới, ồ mà cũng có thể không phải, có thể chết là hết lắm chứ?. Thế nên tao mới nói, đéo ai hiểu, đéo ai biết, và đéo ai xác thực.
Vậy, 1 người như lão thì phát biểu về cái thế giới sinh tồn người trẻ và người còn sinh khí đang tiếp tục sống, thì có ý nghĩa gì? Rút kinh nghiệm từ cuộc đời đã qua và dạy đời người sẽ ở lại à? Ông già dạy đám trẻ phải sống là, phải làm là, phải nói là, phải nghỉ là....những cái "là" đó đều là support cho 1 thế giới sau khi ngủm, xét ở góc độ 1 ông già, đúng không nào? Nhưng vấn đề là nó khả năng cao đéo đúng gì cả. Bởi vì sao, vì lẽ ra khi đứng trước bờ vực sinh tử đó, lẽ ra chính những người đó phải hiểu là tất cả PHẢI LÀ vô minh, đéo ai biết chắc, đéo ai hiểu, và đéo ai xác thực. Thế thì ẳng ẳng nhiều để làm gì nữa? Khi tất cả những điều mà tự cho là kinh nghiệm, bài học, giá trị...ấy, khả năng cao là đéo đúng cái gì?
Vậy nên, tụi bây hãy nghe tao. Chân ý hay bọn Lão Tử hay gọi là đại đạo ấy, chỉ có người còn trẻ và còn nhiều thời gian sống nói ra mới có ý nghĩa, vì sao? Vì nó áp dụng cho chính họ.
Tao hiểu rồi. Mai này khi tao già lụ khụ đi không nổi, răng rụng hết, trí lực suy tàn thì tao nhất định sẽ đợi chờ cái sự vô minh kia, chứ quyết đéo nói nhảm về đại đạo, khuyên bảo người trẻ phải sống, phải nên, phải là...gì đâu.

