Có Video 🌸Dùng Âm Đức bẽ gãy Thiên Thời...bài viết chuyên sâu, hãy đọc hết bài..🌸



🌸Khi một người bị dồn tới đáy vực…
Thứ đáng sợ nhất không phải là túi tiền trống rỗng.

Mà là khoảnh khắc trong đầu bắt đầu xuất hiện suy nghĩ:

“Chỉ cần sống sót… làm gì cũng được.”

Từ đó, người ta tập quen với sự lọc lừa nhỏ.

Tập quen với việc thất tín.

Tập quen với việc bán rẻ nguyên tắc để đổi lấy vài lợi ích trước mắt.

Và... Bạn tưởng thế là khôn ngoan, là thức thời?

Không! Kinh dịch gọi đó là hành vi "Hạt túc bất túc"

đem hạt giống cuối cùng ra nấu cháo ăn qua ngày, tự tuyệt đường sinh lộ của ngày mai.

Khi xuất phát điểm là con số không, thứ bạn cần tìm không phải là tiền, mà là Thế.

Thứ bạn cần đợi không phải là cơ hội, mà là Thiên thời.

Nhưng thiên thời không bao giờ rớt trúng đầu kẻ có tâm cơ bất chính.

Bản chất của thiên thời là sự đồng điệu giữa vận hành của trời đất và tần số của một con người.

Không tiền, không quan hệ, bạn lấy cái gì để đổi lấy thiên thời?

Câu trả lời của thánh hiền chỉ có hai chữ: Âm Đức.

Vì thứ chống đỡ một con người đi đường dài chưa bao giờ là tiểu xảo.

Mà là: khí cốt. Tâm thế.

Và cái nền nhân cách còn giữ được giữa lúc khốn cùng.

Thế gian thường nhầm lẫn tích đức là phải có tiền đi ban phát, làm từ thiện rình rang để thiên hạ ca tụng.

Đó là Dương đức.

Dương đức danh vang, vang rồi thì tan, hưởng hết là hết.

Âm đức thì ngược lại.

Đó là cái thiện không hình tướng, là những việc làm tử tế, chính trực khi không có ai nhìn thấy, không một ai hay biết.

Là khi bạn chịu thiệt một chút để giữ trọn cái Tín.

Là khi bạn lặng lẽ hỗ trợ người yếu thế mà không mưu cầu một lời cảm ơn.

Là khi đứng trước một miếng mồi béo bở nhưng bất chính, tâm bạn khởi lên sự hổ thẹn mà tự giác quay đầu.

Tại sao âm đức lại đổi được thiên thời?

Hãy nhìn vào quy luật của tự nhiên.
Nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, không ai thấy, nhưng chính nó nuôi dưỡng đại ngàn vững chãi qua giông bão.

Người tích âm đức giống như tích lũy một nguồn năng lượng ngầm khổng lồ.

Kẻ tiểu nhân dùng mưu mẹo, tài sản tăng nhanh như sóng cồn nhưng nền móng trống rỗng, thiên thời vừa chuyển là lập tức sụp đổ.

Người có âm đức dày, đi đường chính đạo, tuy chậm nhưng mỗi bước đi đều cắm rễ sâu vào đất.


Lão Tử nói: “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân”

Đạo trời không thiên vị ai, nhưng thường giúp đỡ người lương thiện.

Thời cuộc có thể xoay vần, vận hành của xã hội có thể nhiễu loạn, nhưng luật Nhân quả thì chưa từng sai một ly.

Khi âm đức của bạn tích đủ dày, tự khắc vạn dặm xung quanh sẽ sinh ra một từ trường bảo hộ.

Đến một ngày, những quý nhân tự khắc xuất hiện, những cơ hội lớn tự khắc xoay vần tìm đến bạn.

Đó không phải là may mắn, đó là kết quả của việc tích lũy thế năng đến độ chín muồi.

Đó chính là: “Âm đức vô hình, chuyển dời thiên mệnh”.


Gửi những người trẻ đang chênh vênh giữa đáy vực: Đừng oán hận vì mình không có xuất phát điểm tốt. Không tiền, không quan hệ, hãy dùng sự chính trực lặng thầm làm điểm tựa.

Giữ tâm cho sáng, tích đức cho sâu. Khi âm đức đủ dày, thiên thời tự tới.🌸
 
Có thực mới vực được đạo.

Cả nhà con cái nheo nhóc, nợ nần đầm đìa thì mấy ai còn nghĩ tới lương thiện.

Cái nghèo sẽ làm tha hóa nhân cách con người.
 
Có thực mới vực được đạo.

Cả nhà con cái nheo nhóc, nợ nần đầm đìa thì mấy ai còn nghĩ tới lương thiện.

Cái nghèo sẽ làm tha hóa nhân cách con người.
Đúng là có thực mới vực được đạo. Nhưng cái nghèo chỉ là phép thử, không phải bản án đâu. Có người vì nghèo mà đánh mất nguyên tắc, lại cũng có người vì nghèo mà càng giữ chữ Tín như giữ mạng sống. Nếu cái nghèo tự động làm tha hóa nhân cách, thì đã không có những con người nghèo mà liêm chính trong suốt lịch sử. Hoàn cảnh tạo áp lực, nhưng lựa chọn vẫn thuộc về con người. Bài viết của tôi không phủ nhận sự khắc nghiệt của nghèo đói, mà muốn nói rằng chính trong lúc khốn cùng, điều đáng quý nhất là vẫn giữ được nền nhân cách để không tự cắt đứt con đường của tương lai của mình
 
Mày chỉ cho tao cái nào là âm đức cái
Âm đức không phải khái niệm tôi tự bịa. Trong Nho - Đạo - Phật đều có những biểu hiện tương đồng. Ví dụ rất đơn giản là

Nhặt được của rơi, không ai biết nhưng vẫn tìm cách trả lại

Giữ chữ tín khi thất hứa sẽ có lợi cho mình.

Thấy người gặp nạn, giúp xong rồi đi, không đăng Fb, không kể công.
Có cơ hội kiếm tiền bằng cách lừa người khác nhưng tự dừng lại.

Không nói xấu, hãm hại người vắng mặt dù chẳng ai kiểm chứng.

Đó đều là việc thiện không cầu báo đáp, không cầu danh. Người xưa gọi là âm đức.
 



🌸Khi một người bị dồn tới đáy vực…
Thứ đáng sợ nhất không phải là túi tiền trống rỗng.

Mà là khoảnh khắc trong đầu bắt đầu xuất hiện suy nghĩ:

“Chỉ cần sống sót… làm gì cũng được.”

Từ đó, người ta tập quen với sự lọc lừa nhỏ.

Tập quen với việc thất tín.

Tập quen với việc bán rẻ nguyên tắc để đổi lấy vài lợi ích trước mắt.

Và... Bạn tưởng thế là khôn ngoan, là thức thời?

Không! Kinh dịch gọi đó là hành vi "Hạt túc bất túc"

đem hạt giống cuối cùng ra nấu cháo ăn qua ngày, tự tuyệt đường sinh lộ của ngày mai.

Khi xuất phát điểm là con số không, thứ bạn cần tìm không phải là tiền, mà là Thế.

Thứ bạn cần đợi không phải là cơ hội, mà là Thiên thời.

Nhưng thiên thời không bao giờ rớt trúng đầu kẻ có tâm cơ bất chính.

Bản chất của thiên thời là sự đồng điệu giữa vận hành của trời đất và tần số của một con người.

Không tiền, không quan hệ, bạn lấy cái gì để đổi lấy thiên thời?

Câu trả lời của thánh hiền chỉ có hai chữ: Âm Đức.

Vì thứ chống đỡ một con người đi đường dài chưa bao giờ là tiểu xảo.

Mà là: khí cốt. Tâm thế.

Và cái nền nhân cách còn giữ được giữa lúc khốn cùng.

Thế gian thường nhầm lẫn tích đức là phải có tiền đi ban phát, làm từ thiện rình rang để thiên hạ ca tụng.

Đó là Dương đức.

Dương đức danh vang, vang rồi thì tan, hưởng hết là hết.

Âm đức thì ngược lại.

Đó là cái thiện không hình tướng, là những việc làm tử tế, chính trực khi không có ai nhìn thấy, không một ai hay biết.

Là khi bạn chịu thiệt một chút để giữ trọn cái Tín.

Là khi bạn lặng lẽ hỗ trợ người yếu thế mà không mưu cầu một lời cảm ơn.

Là khi đứng trước một miếng mồi béo bở nhưng bất chính, tâm bạn khởi lên sự hổ thẹn mà tự giác quay đầu.

Tại sao âm đức lại đổi được thiên thời?

Hãy nhìn vào quy luật của tự nhiên.
Nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, không ai thấy, nhưng chính nó nuôi dưỡng đại ngàn vững chãi qua giông bão.

Người tích âm đức giống như tích lũy một nguồn năng lượng ngầm khổng lồ.

Kẻ tiểu nhân dùng mưu mẹo, tài sản tăng nhanh như sóng cồn nhưng nền móng trống rỗng, thiên thời vừa chuyển là lập tức sụp đổ.

Người có âm đức dày, đi đường chính đạo, tuy chậm nhưng mỗi bước đi đều cắm rễ sâu vào đất.


Lão Tử nói: “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân”

Đạo trời không thiên vị ai, nhưng thường giúp đỡ người lương thiện.

Thời cuộc có thể xoay vần, vận hành của xã hội có thể nhiễu loạn, nhưng luật Nhân quả thì chưa từng sai một ly.

Khi âm đức của bạn tích đủ dày, tự khắc vạn dặm xung quanh sẽ sinh ra một từ trường bảo hộ.

Đến một ngày, những quý nhân tự khắc xuất hiện, những cơ hội lớn tự khắc xoay vần tìm đến bạn.

Đó không phải là may mắn, đó là kết quả của việc tích lũy thế năng đến độ chín muồi.

Đó chính là: “Âm đức vô hình, chuyển dời thiên mệnh”.


Gửi những người trẻ đang chênh vênh giữa đáy vực: Đừng oán hận vì mình không có xuất phát điểm tốt. Không tiền, không quan hệ, hãy dùng sự chính trực lặng thầm làm điểm tựa.

Giữ tâm cho sáng, tích đức cho sâu. Khi âm đức đủ dày, thiên thời tự tới.🌸
bài viết hay nhưng để làm đc thì lại khó. Đúng như đồng chí trên có nói. Có thực với vực đc đạo. Cái khó nó bó cái khôn. 1 mình bản thân mình thì ko sao nhưng có vk con vào thì câu chuyện nó lại khác rất nhiều
 
bài viết hay nhưng để làm đc thì lại khó. Đúng như đồng chí trên có nói. Có thực với vực đc đạo. Cái khó nó bó cái khôn. 1 mình bản thân mình thì ko sao nhưng có vk con vào thì câu chuyện nó lại khác rất nhiều
Đồng ý với bạn. Có gia đình, con cái, nợ nần thì áp lực lớn hơn rất nhiều. Bài viết của tôi cũng không có ý phủ nhận điều đó. Nhưng chính vì hoàn cảnh khó nên việc giữ được một phần nguyên tắc mới càng đáng quý. Âm đức không phải là đòi hỏi con người phải hoàn hảo hay hy sinh tất cả, mà là giữa muôn vàn lựa chọn, vẫn cố gắng không vì cái lợi trước mắt mà làm điều khiến mình hổ thẹn cả đời. Khó, nhưng không phải là không thể đúng ko.
 
Rất hay, Tại sao giữa cõi Xàm Ngạ Quỷ này lại có nhiều bậc Cao Nhân vậy. Không lẽ tu luyện chốn này dễ Đắc Đạo hơn sao.
 
Âm đức không phải khái niệm tôi tự bịa. Trong Nho - Đạo - Phật đều có những biểu hiện tương đồng. Ví dụ rất đơn giản là

Nhặt được của rơi, không ai biết nhưng vẫn tìm cách trả lại

Giữ chữ tín khi thất hứa sẽ có lợi cho mình.

Thấy người gặp nạn, giúp xong rồi đi, không đăng Fb, không kể công.
Có cơ hội kiếm tiền bằng cách lừa người khác nhưng tự dừng lại.

Không nói xấu, hãm hại người vắng mặt dù chẳng ai kiểm chứng.

Đó đều là việc thiện không cầu báo đáp, không cầu danh. Người xưa gọi là âm đức.
thi ân thọ mạc, thọ ân mạc vong ( chuẩn luôn đấy chứ )
 

Có thể bạn quan tâm

Top