Mr Ray
Già trâu
Tao thấy, có hai thứ dễ dàng nhận ra nhất tính cách của một người đàn ông, đó là thể thao và … cờ bạc.
Có những người khi gặp ngoài, chúng mày sẽ thấy họ rất hay ho, nhưng khi chơi cùng họ một ván cờ tướng, một trận giao hữu hay giành giật giết thời gian bên một sới bạc toàn người quen, sẽ thấy họ khác hẳn. Mà những từ như cay cú, khát bạc, tiểu nhân hay khôn lõi thường hay được đề cập đến để mô tả nét tính cách đối lập đó, khi người chơi tham gia vào. Kết thúc trò chơi hay chiếu bạc, họ lại quay trở về con người mà ta thường thấy. Vậy con người nào mới là bản chất?
Hồi còn trẻ tao cũng hay chơi bạc với anh em, trò tao thích là cào tố, kiểu xì tố của phim Hồng Kông ấy, chia ba con úp xuống rồi tố nhau về lượng tiền, nhiều lúc người ít điểm hơn sẽ thắng nếu làm cho người đối diện không đoán ra được điểm đối phương và sau khi cân nhắc, họ chấp nhận thua cuộc. Thi thoảng người ta mở điểm ra xem để cho đối phương biết họ đã thua thế nào. Nhiều lúc thua rất đau là 9 điểm thua 3-4 điểm. Vì cái mà mọi người gọi là non gan, hoặc chắc kép, hoặc thận trọng, …
Cờ tướng hay bóng đá cũng thế, có những người nhìn thấy bên ngoài rất hiền hoà, nhưng vào cuộc họ không khác gì một mãnh thú, và ngược lại. Có những người bên ngoài nhìn hào sảng và dễ tính, nhưng vào cuộc họ trở thành một thứ rất quái thai và khó chịu.
Có câu chuyện kể về vận động viên chạy đường dài Iván Fernández thế này. Trong cuộc thi chạy, vận động viên Kenya là người chạy nhanh nhất, vượt xa các đối thủ, nhưng khi đến cách đích vài mét, anh ta nghĩ mình đã thắng và dừng lại. Iván chạy đến sau đã ra tín hiệu để anh ta biết rằng cần phải chạm đích mới được tính.
Khi được hỏi, Iván đã nói rằng "Tôi không xứng đáng giành chiến thắng. Tôi chỉ làm việc cần phải làm. Anh ấy mới là người có quyền chiến thắng. Anh ấy đã vượt trội trong suốt cuộc chạy việt dã và tạo nên một khoảng cách đáng kể mà tôi sẽ không có cơ hội rút ngắn nếu như anh ấy không nhầm lẫn. Ngay khi thấy anh ấy dừng lại, tôi đã biết rằng mình không được phép vượt qua anh ấy".
Nhiều người ca ngợi hành động của Iván, nhưng huấn luyện viên của anh không đồng ý, ông ấy cho rằng anh đã sai, bởi đây là một cuộc thi chứ không phải là một cuộc trình diễn phô diễn đặc tính của con người trong cuộc sống.
Vậy ai đúng? Nếu xét tình người, đám đông đúng. Nhưng nếu xét chuẩn mực cuộc thi với các qui định cụ thể, huấn luyện viên đã đúng. Anh đi thi là để giành chiến thắng, chứ không phải để phô diễn.
Nhìn nhận như thế, sẽ rất dễ bỏ qua cho bạn bè khi họ đang tốt lành bỗng chốc trở thành quái thú trong sới bạc hay trên trường đua. Bởi họ không coi đó là trò chơi, mà họ coi đó là cuộc thi. Mà thắng đương nhiên vui hơn thua. Vậy tại sao lại không thắng?
Sự phán xét của người đời đôi lúc y đám đông trong trường hợp Iván, nghĩa là họ chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, quan điểm của mình, mà không lí gì đến thể lệ cuộc thi cả. Nếu anh vượt lên trong trường hợp đó, anh sẽ bị sỉ mắng không ít, và khi anh lùi lại, anh trở thành người hùng tạo cảm xúc.
Các cuộc thi đôi lúc nghiệt ngã như trên chiến trường, anh vì một lẽ gì đó không hạ sát đối phương, đối phương sẽ hạ sát anh. Và chân lý sẽ được điều chỉnh lại cho phù hợp với kẻ chiến thắng.
Như tao, một người nặng về cảm xúc, luôn thiệt thòi trong các cuộc tranh đua, nhưng cũng thường có cuộc sống thú vị hơn, chí ít là trong cảm nhận của riêng tao, còn nếu là tụi mày, sẽ chọn ngã rẽ nào?
Có những người khi gặp ngoài, chúng mày sẽ thấy họ rất hay ho, nhưng khi chơi cùng họ một ván cờ tướng, một trận giao hữu hay giành giật giết thời gian bên một sới bạc toàn người quen, sẽ thấy họ khác hẳn. Mà những từ như cay cú, khát bạc, tiểu nhân hay khôn lõi thường hay được đề cập đến để mô tả nét tính cách đối lập đó, khi người chơi tham gia vào. Kết thúc trò chơi hay chiếu bạc, họ lại quay trở về con người mà ta thường thấy. Vậy con người nào mới là bản chất?
Hồi còn trẻ tao cũng hay chơi bạc với anh em, trò tao thích là cào tố, kiểu xì tố của phim Hồng Kông ấy, chia ba con úp xuống rồi tố nhau về lượng tiền, nhiều lúc người ít điểm hơn sẽ thắng nếu làm cho người đối diện không đoán ra được điểm đối phương và sau khi cân nhắc, họ chấp nhận thua cuộc. Thi thoảng người ta mở điểm ra xem để cho đối phương biết họ đã thua thế nào. Nhiều lúc thua rất đau là 9 điểm thua 3-4 điểm. Vì cái mà mọi người gọi là non gan, hoặc chắc kép, hoặc thận trọng, …
Cờ tướng hay bóng đá cũng thế, có những người nhìn thấy bên ngoài rất hiền hoà, nhưng vào cuộc họ không khác gì một mãnh thú, và ngược lại. Có những người bên ngoài nhìn hào sảng và dễ tính, nhưng vào cuộc họ trở thành một thứ rất quái thai và khó chịu.
Có câu chuyện kể về vận động viên chạy đường dài Iván Fernández thế này. Trong cuộc thi chạy, vận động viên Kenya là người chạy nhanh nhất, vượt xa các đối thủ, nhưng khi đến cách đích vài mét, anh ta nghĩ mình đã thắng và dừng lại. Iván chạy đến sau đã ra tín hiệu để anh ta biết rằng cần phải chạm đích mới được tính.
Khi được hỏi, Iván đã nói rằng "Tôi không xứng đáng giành chiến thắng. Tôi chỉ làm việc cần phải làm. Anh ấy mới là người có quyền chiến thắng. Anh ấy đã vượt trội trong suốt cuộc chạy việt dã và tạo nên một khoảng cách đáng kể mà tôi sẽ không có cơ hội rút ngắn nếu như anh ấy không nhầm lẫn. Ngay khi thấy anh ấy dừng lại, tôi đã biết rằng mình không được phép vượt qua anh ấy".
Nhiều người ca ngợi hành động của Iván, nhưng huấn luyện viên của anh không đồng ý, ông ấy cho rằng anh đã sai, bởi đây là một cuộc thi chứ không phải là một cuộc trình diễn phô diễn đặc tính của con người trong cuộc sống.
Vậy ai đúng? Nếu xét tình người, đám đông đúng. Nhưng nếu xét chuẩn mực cuộc thi với các qui định cụ thể, huấn luyện viên đã đúng. Anh đi thi là để giành chiến thắng, chứ không phải để phô diễn.
Nhìn nhận như thế, sẽ rất dễ bỏ qua cho bạn bè khi họ đang tốt lành bỗng chốc trở thành quái thú trong sới bạc hay trên trường đua. Bởi họ không coi đó là trò chơi, mà họ coi đó là cuộc thi. Mà thắng đương nhiên vui hơn thua. Vậy tại sao lại không thắng?
Sự phán xét của người đời đôi lúc y đám đông trong trường hợp Iván, nghĩa là họ chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, quan điểm của mình, mà không lí gì đến thể lệ cuộc thi cả. Nếu anh vượt lên trong trường hợp đó, anh sẽ bị sỉ mắng không ít, và khi anh lùi lại, anh trở thành người hùng tạo cảm xúc.
Các cuộc thi đôi lúc nghiệt ngã như trên chiến trường, anh vì một lẽ gì đó không hạ sát đối phương, đối phương sẽ hạ sát anh. Và chân lý sẽ được điều chỉnh lại cho phù hợp với kẻ chiến thắng.
Như tao, một người nặng về cảm xúc, luôn thiệt thòi trong các cuộc tranh đua, nhưng cũng thường có cuộc sống thú vị hơn, chí ít là trong cảm nhận của riêng tao, còn nếu là tụi mày, sẽ chọn ngã rẽ nào?
