Duyên (Đà Lạt - Ngày 18/ 2)

Tửu Muội

Chú bộ đội







Mọi thứ về e đều tệ.
Điều ít tệ nhất e nghĩ chắc là lòng biết ơn.

Ví như chuyện trở lại Đà Lạt vào mùa xuân năm nay chẳng hạn,
đã từng có vài chuyện liên quan đến Đà Lạt khiến cảm xúc của e trở nên bi quan, thậm chí là rất tiêu cực.
"Có con đường em chưa đi lại lần hai.
Sợ thấy những kí ức chưa phai ......"


Tự dưng cảm thấy biết ơn "ai đó" rất nhiều.
Nhờ những câu chuyện ai đó chia sẻ, e mới gom đủ dũng khí để trở lại với Đà Lạt.
Chắc là sau lần này mọi thứ sẽ dễ dàng hơn với e.


#Intro

Chúc Anh năm mới điều lành.
Chúc ng xem thread nhiều thành công hơn.
Ther thì vẫn ngáo theo cơn.
Chân tường ai ép, ai dồn mặc ai.
Nhắc mình bình thản, khoan thai.
Trời cao ngó xuống, sẽ biết ai xứng đền.

"Chỉ cần bạn lương thiện, mọi việc trời xanh tự khắc an bài" - Ai đó từng nói ^^
 
Sửa lần cuối:





# Duyên 1

Mưa lem tròng kính!
Bên ly sữa nâu anh trăn trở điều gì?
Là trùng điệp tiếc nuối từng niên trẻ đã trôi qua trong vô vị?
Hay sẽ luận đời bằng định hướng tương lai?

Tâm tình cất lại.
Bão tố qua đi, nhịp sống về yên bình.
Chẳng ai trên đời không vạch ra cho mình một vài điều toán tính.
Nhưng anh ngẫm xem: Phút về đất nắm gì?

Tương phùng - biệt li.
Khái niệm duyên nợ, từ lâu rồi em thấy:
Là gặp nhau giữa biển người, rồi lại trả nhau về biển người đông đúc ấy!
Cố chấp làm gì một "Hồi ức đau thương"?

Dăm lần giở chứng.
Ther lại biên thơ bằng bát nháo ngôn từ.
Chung quy ở đời, việc khó làm nhất đó chính là rộng lòng để tha thứ.
Sinh tử do trời, còn phú quý tại Tâm.


P/s:
Cái nết e hâm, nhưng nội tâm e tốt.
A mà tin thật, thì là do a dốt ^^
 




# Duyên 2

Em
trở về trong hình hài dung dị.
Buông đao gươm, bình thản rót li trà.
Vòng luân hồi, vay mượn thành nhân quả.
Thang dược lòng, chẩn đoán bởi tinh khôi.

Biết gửi gì theo mùa cũ đang rơi?
Vài đoản ngữ ...Tàn canh, còn viết vội.
Khi loay hoay trong muôn nghìn xốc nổi.
"Đừng nản lòng! Tôi vẫn ở ngay đây!

Ơn đức nhiều đời mặc sức no say.
Ôm tổn thương đừng nhen nhóm thâm thù.
Gửi riêng em vài bức hình đã cũ,
tìm cho mình vài le lói an yên.... "

Anh gieo vào giữa bão tố truân chuyên.
Hạt trẻ con, manh nha trổ mầm cười.
Đêm dịu dàng mặc thói đời tanh tưởi.
Ther nhu mì, trút bỏ hết sân si.

Nhiều toan tính, ắt bồi thêm nghi kị.
Cứ tinh khôi như cỏ dại ven đường.
Lộng ngôn ấy! Thôi ngang tàng ương bướng.
Nha đầu cười, tựa vệt nắng hôm mưa ^^

"Nha đầu này!
Đừng ương nữa, biết chưa?"


P/s:
E ko phải ng lương thiện!
Nhưng cảm ơn a đã an bài ^^
 






# Duyên 3

Mùa giăng ngang phố!
Lá me non rơi bảng lảng xa gần.
Ngày cạn tháng Năm, Muồng Hoàng Yến nhuộm vàng hai góc đường Thị Trấn.
Nhạc mùa này, anh có thích "Phố Xa" ?

Chuỗi ngày cuối Hạ.
Sáng trong veo, trưa đẫm nước bất ngờ.
Dăm ba threads cũ, người ta đang kháo nhau về lạm phát và vỡ nợ.
Em nhủ lòng: Muốn sướng thì thông nhau.
À em nhầm! Muốn sống thì thương nhau.

Anh dần mất dấu!
Những tinh khôi từ đó chẳng còn về.
Cơm áo gạo tiền đằng đẵng cuốn xô nhau, ta trượt vào dâu bể.
Đặc thù nghề? - Em vốn dĩ non xanh ^^

Đêm trường gió lạnh.
Gắn headphone, chìm theo ngữ âm sầu.
Đời trút bể dâu, Ther cạn kiệt manh nha, anh chẳng về mà thấu!
Bằng tin người! Mùa ướt sũng ngàn thâu.

Hôm anh về!
Còn một vũng: Ther đau ..!


P/s:
E chẳng thế giấu a trong lời nói, thì làm sao giấu được trong ánh mắt?
 






# Duyên 4

- Em rất thích Đà Lạt!
"Trùng hợp thay tôi cũng mới trển về"
- Người ta nói Đà Lạt bây giờ đô thị hoá chán òm, cảnh quan nhìn rất tệ,
vẻ hoang sơ ngày trước đã không còn.

"Tùy theo mình mà chọn.
Vùng trung tâm thì cao ốc mọc nhiều.
Thời cuộc đang phát triển, mật độ dân số dẫu tăng nhanh cũng là điều dễ hiểu.
Muốn hoang sơ phải về phía ngoại thành"

Bữa nao lòng nặng gánh,
em ẩn cư sau dốc nhỏ ven đèo.
"Nhà tôi gần Trại Hầm, có mấy tiệm cà phê trồng nhiều Cẩm Tú Cầu, xế chiều nhìn rất chill,
khiến trầm luân chững lại mà yên bình"

- Bức con mèo rất đỉnh ^^
"Bình thường thôi! Chụp riết cũng quen à"
- Nếu mai này chụp tiếp, anh nhớ gửi cho em thêm thật nhiều nữa nhá!
"Nhất định rồi! Khi có sẽ gửi thêm"

- Anh hứa rồi thì đừng có mà quên ^^


P/s:
Một khi thích Cẩm Tú Cầu.
Hồng kia dẫu đẹp, lắc đầu, say "No"
 




# Duyên 5

Thăng trầm tựa phúc người dưng.
Hoạ tâm vô đơn chí, đặng đừng oan ngôn!
Ai hòng nghịch chuyển càn khôn?
Nhiễu nhương thời thế đoạt hồn quỷ tăng.
Giác thiền định vãng lai nhân.
Lần khân nhục kế bần thần áo lam.
Mủi lòng nhạc khúc Giang Nam.
Gặng truy tham vấn bình phàm tinh khôi.
"Duyên" lành phảng phất li bôi.
Ngoại sinh duy thức luân hồi ẩn Ther ^^



P/s:
Hoặc phân biệt được nhưng lực bất tòng tâm, vì:
"Khi những giấc mơ bị chôn vùi trong màn mưa bụi của Giang Nam, chỉ có những trái tim từng thương tổn mới thấu hiểu" ^^


 







# Duyên 6


Ther giờ tóc đã phôi pha.
Mòn đêm tự vấn: "Thật thà? Nên không??"
Trần ai mặn đắng lưng tròng.
Gối chăn đã cũ, mộng lòng sớm quên.
Ther giờ luống tuổi non tên.
Vài mươi năm nữa khóc rền nhiêu khê.
Trần ai bạc phếch ê chề.
Lâm cơn bĩ cực tìm về "Giang Nam"


P/s:
"Nghe 1 bản nhạc trăm lần ko phải vì bài đó quá hay mà vì ta tìm thấy sự đồng cảm trong giai điệu"
- Gật gật ^^
 










# Duyên 7


Anh
lánh đời! Mình bỏ ngỏ hỏi han.
Sợ thân quen bẵng mãi... Sẽ thôi gần.
Đêm hạ giới chập chờn trong miên viễn.
Giấc nhiệm màu thơm phảng phất Ngọc Lan.

Còn trong em là tất cả bao dung.
Hôm _ trầm tư _ anh diễn giải vô cùng.
Mỗi bận đau, Ther lần tìm "Kí ức
an yên" cười, mặc trần thế riêng chung.

Nhớ buổi đầu mượn ngôn ngữ khoan thai.
Văn án bi, Anh chuyển biến khôi hài.
Khẩu khí nhân cao diệu thường kiệt xuất.
Ương bướng mòn, bình phàm bởi tháng 2.
(Chính xác là ngày 18 tháng 2)

Em vẫn thường tìm le lói an yên,
từ đoản văn anh gửi ảnh theo kèm.
Cơn tiểu kỷ nhờ bao dung ngự sẵn,
mà thanh trừ bản ngã muốn bùng lên.

Không mị lòng bằng ngôn ngữ viễn vông.
Quán của anh vị nâu sữa thơm nồng.
Nhu mì để từng vệt đau khép lại.
Ther vấn lòng: "Anh còn nhớ em không?"


P/s:
Hy vọng sẽ có lúc chúng ta thoáng qua nhau ^^
 




# Duyên 8


Quán hôm cũ, anh ngồi, không thấy nữa.
Lần em qua, họ bảo: "Nghỉ lâu rồi"
Mùa vương nắng trên mấy tàng hoa sữa.
Thương cánh gầy về giữa phố mồ côi.

Em thơ thẩn theo lối mòn ngày cũ.
Hờn địa đàng xoá vết tích anh qua.
Gió phân bua, mây xám buồn ủ rũ.
Mưa lìa đời, ráo hoảnh trọn mùa hoa.

Em hỏi núi, hỏi sông và hỏi đá.
Từ vườn hoang đến hùng vĩ đại ngàn.
Không hồi đáp từ ngân hà, biển cả.
Mới nhuộm sầu lên bóng nguyệt trần gian.


Anh từ ấy!
Cứ như chuyện thần thoại,
hôm chiêm bao - em ngẫu hứng dăm dòng.
Đày ngôn ngữ lạc dần theo uể oải.
Mê sảng cười...
Dù chẳng rõ Hạ - Đông.


Anh từ ấy!
Ngẫu nhiên thành huyền thoại,
hôm em say, vài ngón lén in hằn
từng câu chữ vô tình nhen khắc khoải.

Mê sảng cười....
Mà chẳng rõ nguồn căn.



P/s:
Vì hiểu rằng ko phải ai cũng có thể đi cùng mình đến cuối con đường, nên e thường mỉm cười khi họ rời đi ^^


 




# Duyên 9


Em gom hết trầm luân vào đáy mắt.
Tàn cuộc vui, huyên náo cũng lui dần.
Hôm biệt tích, vành môi ghìm siết chặt,
bụm tủi hờn, lặng lẽ .... nhổ ngoài sân!

Anh gom hết trầm tư vào đoản ngữ,
mượn cuộc vui, nấn ná ....
góp "đôi dòng"
Hôm nghịch cảnh bủa giăng đời lữ thứ.
Vịn bóng người mà gột tẩy thương vong.


P/s:
Vô tình nhất là thời gian, nhưng dịu dàng nhất cũng chính là thời gian ^^
 









# Duyên 10


Em
từng viết về những điều dung dị,
kể cho anh dăm vấp ngã dặm trường.
Trong nghịch cảnh, mấy lần nhen ích kỉ,
tuẫn táng mình theo nghiệt ngã bi thương.

"Rất nhiều người bản tính vốn thiện lương,
nhưng một khi dâng mình làm vật hiến,
thì gieo thêm bao nhiêu là nghiệp chướng,
hoạ trổ mầm thành ác nghiệt _ trường niên.

Nhớ lời tôi! Chuyên tâm vào thực tại,
tạm lánh đời nếu đổi được bình yên.
Khi nghịch cảnh lùi dần em sẽ thấy:
Thiện trổ mầm thành quả ngọt _ trường niên"

Anh nghĩ gì mà "Vạn sự tùy duyên"?
Nếu như em không cố tình ngang ngạnh,
thì làm sao trong muôn vàn ước nguyện,
thượng đế cười: "Tội nghiệp nó tài lanh,
nên cũng đành cho nó biết mặt anh" ^^



P/s:
Nước một khi chảy sâu sẽ ko phát ra tiếng. Tình cảm con người cũng vậy, khi đủ sâu sắc thường tỏ ra đạm bạc ^^
 








"Vì đã sai từ đầu!
Buồn là điều hiển nhiên vì mình đã kì vọng mà. Nhưng ko sao, thời gian sẽ xoá nhoà mọi thứ" - You said.

- Vô tình nhất là thời gian!
Nhưng dịu dàng nhất cũng chính là thời gian ^^



# Duyên 10


Thời gian như một tách trà.
Ban đầu nồng ấm, dần dà nguội vơi.
Trăm năm lưu dấu cõi người.
Lạ
quen
rồi lạ,
khóc cười luân phiên.


Khởi duyên!
San sẻ muộn phiền.
Cạn duyên bình thản, cười hiền: "Bye you"


Thâm giao!
Vốn chẳng mỹ miều.
Tương phùng lặng lẽ, đừng liều: "Hi you"


P/s:
Hôm qua,
mưa cả buổi chiều ....!
Ther nằm viết nhảm vài điều cho anh ^^
 









# Duyên 11


Anh có biết là diễn đàn cài đặt.
Quá một năm hình ảnh sẽ bay màu.
Vì không nỡ để "Duyên" lành phai nhạt,
em cap về mục lưu trữ cá nhân ^^

Anh chẳng biết trong mấy lần thổ lộ.
Em nói rằng: "Lại cứ bị thích anh"
Dù ngôn ngữ nghe có phần dở, ngộ.
Nhưng lời thật thường thì nó rất thô.

Anh còn nhớ tấm con mèo phơi nắng,
đã tặng em khi chuyện vãn năm nào?
Mục lưu trữ zalo vì quá nặng,
nên tổng đài ..... xoá hết. Chẳng kịp ngăn 😞😞

Em vẫn nhớ ngày đầu anh "xuất hiện"
Ở xàm này và cả ..... xàm .... bên kia ☺️
Trong nghịch cảnh, xô bồ và náo nhiệt.
Anh đã là một "Kí ức an yên" ^^
Xin hãy nhớ: Giữa xô bồ, náo nhiệt,

Anh vẫn là một "Kí ức an yên" ^^



P/s:
A đừng thức khuya nữa.
Dù có là thức để "chơi" thì cũng nên hạn chế.
Gud 9t a 🥱🥱🥱
 
Phải em không?
Bé su gờ bây bi!
Là của anh?
Hay là của ai nữa?
Những đam mê
Dẫu rằng là rất thật!
Nhưng cũng tàn
Bởi cơn bão cuồng ghen.
Nhớ đến em
Uh thì anh cũng nhớ
Chỉ sợ rằng
Trăm thằng cũng như anh!
Thôi giữ lại
Chút tình say đêm lạnh
Chúc em vui
Bước tiếp quãng đường dài!

...
 






E nghĩ:
Một người thấu hiểu nhân tình thế thái như a sẽ nghĩ rằng: So với hoa xuân, lá thu lại càng khiến người ta xúc động hơn.
Chỉ là tình cảm đã đến mức nhạt đi, thì khó tránh khỏi sẽ có hụt hẫng, sẽ buồn bã mà truy tìm những điều tốt đẹp đã từng có.

Nhưng e cũng nghĩ là sẽ có một kiểu người khác: Khi đem lòng mến mộ ai đó thì tận tụy và cố chấp suốt cả Xuân Hạ Thu Đông.
Bởi vì trong tâm niệm của họ, tất cả những ngày tháng của 4 mùa đều đẹp đẽ như lần đầu gặp gỡ.

(Đoạn này là e đạo văn của ng ta)



Dear Anh!

Hôm nay đúng 3 năm chúng ta quen biết nhau đấy.

E chẳng nhớ tên Anh, càng ko nhớ Anh tí nào ^^
Chẳng qua là:
"Vì e nhớ, ai đã là ng vượt qua thăng trầm cùng e,
(Cùng e) đi qua bao khốn khó, ......
Để giờ này lại chia xa"

Bài này hồi Hoa Vinh hát e ko thích lắm,
nhưng đến lúc a hát thì tự dưng e lại thích ^^

Tết nhất mà hắt hơi xì mũi thì bất tiện lắm ấy ^^
 




# Duyên 8


Quán hôm cũ, anh ngồi, không thấy nữa.
Lần em qua, họ bảo: "Nghỉ lâu rồi"
Mùa vương nắng trên mấy tàng hoa sữa.
Thương cánh gầy về giữa phố mồ côi.

Em thơ thẩn theo lối mòn ngày cũ.
Hờn địa đàng xoá vết tích anh qua.
Gió phân bua, mây xám buồn ủ rũ.
Mưa lìa đời, ráo hoảnh trọn mùa hoa.

Em hỏi núi, hỏi sông và hỏi đá.
Từ vườn hoang đến hùng vĩ đại ngàn.
Không hồi đáp từ ngân hà, biển cả.
Mới nhuộm sầu lên bóng nguyệt trần gian.


Anh từ ấy!
Cứ như chuyện thần thoại,
hôm chiêm bao - em ngẫu hứng dăm dòng.
Đày ngôn ngữ lạc dần theo uể oải.
Mê sảng cười...
Dù chẳng rõ Hạ - Đông.


Anh từ ấy!
Ngẫu nhiên thành huyền thoại,
hôm em say, vài ngón lén in hằn
từng câu chữ vô tình nhen khắc khoải.

Mê sảng cười....
Mà chẳng rõ nguồn căn.



P/s:
Vì hiểu rằng ko phải ai cũng có thể đi cùng mình đến cuối con đường, nên e thường mỉm cười khi họ rời đi ^^


Ủa xài cái ví tiền y hệt tao vậy? M là đàn ông ah
 














# Duyên 12


Đà Lạt hôm nay .....
Không còn mưa anh ạ ^^
Gió rít run chân, Ther nhàn nhã thưởng trà.
Ven Hồ Xuân Hương thơm nồng nàn mùi khói.
Khoai nướng nguội dần, chạnh nhớ cố hương xa.

Đà Lạt năm nay .....
Vẫn sương mù dày đặc.
Giăng phủ kín bưng triền đất đỏ khô cằn.
Quảng trường Lâm Viên mặc dòng người huyên náo
Ther ngồi ngó đời, lập cập hoá cà lăm ^^

Chỉ mới đó mà đã tròn trĩnh 3 năm.
Em già lắm dồi, mà nết chẳng bớt hâm.
Nhân ngày 18, về ngang qua Đà Lạt.
Mới up thread này bởi lại nhớ cố nhân.

Nhầm,
Ther up thread này bởi lại nhớ quý nhân ^^



P/s:
"Tất cả sự điềm tĩnh có được ngày hôm nay đều nhờ (những ngày cùng a) đi qua giông bão mà thành"
(Sưu tầm)
 
Mới mùng 2 mà chảy nước sớm vậy em ?
Chúc a năm mới mạnh khoẻ, thành cồn và hạnh phúc ^^

Không ngờ xàm sex còn có giá trị nhân văn như vầy. Tại hạ thật cam dái hạ phong
Bạn khách sáo quá rồi, mình chỉ viết linh tinh thôi ạ 🌹🌹🌹

Lo đi lấp diến đi mày :vozvn (22):
A Linh lì xì choa iem ik ^^

Phải em không?
Bé su gờ bây bi!
Là của anh?
Hay là của ai nữa?
Những đam mê
Dẫu rằng là rất thật!
Nhưng cũng tàn
Bởi cơn bão cuồng ghen.
Nhớ đến em
Uh thì anh cũng nhớ
Chỉ sợ rằng
Trăm thằng cũng như anh!
Thôi giữ lại
Chút tình say đêm lạnh
Chúc em vui
Bước tiếp quãng đường dài!

...
Chắc a nhầm e với ai ^^

Ủa xài cái ví tiền y hệt tao vậy? M là đàn ông ah
Dòng ví này là hàng Unisex, nam nữ đều xài được ạ 🌹🌹🌹
 

Có thể bạn quan tâm

Top