Em có nên tiếp tục sống không mọi người??

hungso

Lồn phải lá han
#40817: Em có nên tiếp tục sống nữa không?
Chào mọi người. Năm nay em 22 tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân, nhưng với em, đó lại là những chuỗi ngày tăm tối nhất. Đã không biết bao nhiêu lần em ước mình chưa từng được sinh ra. Mỗi ngày trôi qua là một ngày tâm can bị dằn vặt. Nếu như một trăm lần suy nghĩ thì cả một trăm lần em đều nghĩ mình có nên ch*t đi không? Ch*t như thế nào để ít đau đớn nhất? Em không dám một lần mơ tưởng về một tương lai bình dị, tốt đẹp như bao người.
Tuổi thơ của em là một chuỗi những bi kịch nối tiếp. Bố mẹ ly dị từ khi em còn rất nhỏ. Bố đi chấp hành án, mẹ vì thương người mà lo liệu, bảo lãnh cho bố ra rồi lại vào, nhưng bố chứng nào tật nấy đem bán hết xe cộ, đồ đạc trong nhà đến mức mẹ không còn một nghìn đồng trong túi, mẹ chọn cách rời đi, bỏ mặc tất cả. Em lớn lên trong đòn roi và sự giáo dục hà khắc của ông bà. Cả một thời ấu thơ, em bị giam lỏng trong sự tù túng, không được đi chơi gần nhà, không được đi liên hoan cùng lớp dù 32 bạn đến đón chỉ thiếu một mình em, cũng chẳng được phép có bạn bè đến nhà. Nghèo đói bám riết lấy em, đến mức để có tiền mua được chiếc cặp và bộ đồ dùng học tập mới, em đã phải nhịn ăn sáng ròng rã suốt một năm trời.
Nhưng bấy nhiêu tổn thương từ gia đình vẫn chưa đủ. Lên cấp 2, em bị bạo lực học đường mà chẳng vì lý do gì. Nỗi sợ hãi tích tụ khiến em rơi vào trầm cảm, hoảng loạn khi phải giao tiếp xã hội và cuối cùng đành phải nghỉ học. Những năm tháng ấy, em sợ hãi chính mình, sợ đến mức vài năm liền không dám soi gương.
Bẵng đi hai năm, nhà nội ngoài Bắc nói thương và muốn đón em ra lo cho ăn học. Chút tia hy vọng le lói cất lên, em gật đầu đồng ý. Nhưng chào đón em ở đó lại là sự ngược đãi, là những ngày bị bỏ đói và lời hứa cho đi học cũng vỡ tan. Phẫn uất và tuyệt vọng, em quyết định tự dứt áo ra đi, một mình bươn chải kiếm sống.
Giữa lúc chới với nhất, em cứ ngỡ mình tìm được một bờ vai nương tựa. Em quen và yêu một người. Một lần đi ăn nướng uống bia xong anh ta chở em về phòng. Thấy anh ta say, vì thương và sợ anh đi đường xa nguy hiểm nên em cho anh qua đêm lại phòng. Nhưng chính sự lương thiện ấy lại hại em. Em bị…. Nỗi đau thể xác chẳng thể sánh bằng vết thương lòng khi sau đó, anh ta bêu rếu với tất cả mọi người rằng em là người chủ động dụ dỗ, dù anh ta biết rõ đó là lần đầu tiên của em. Sự nhucnha, dằn vặt bóp nghẹt em suốt một thời gian dài.
Và rồi mới đây nhất, em vừa phải tự tay chấm dứt một mối tình với một người đàn ông nông nổi, hay than vãn và kể khổ. Em cho anh ta mượn: Từ tiền ăn, tiền trọ, tiền gửi về cho ba mẹ anh ta, đến cả những khoản nợ anh ta mang lại.
Nhìn lại mình ở tuổi 22, em đang làm nhân viên phục vụ, cày 12 tiếng mỗi ngày ròng rã. Bao nhiêu năm đi làm, tiền bạc chẳng tích cóp được đồng nào. Em tự thấy mình là một cô gái cũng xinh xắn, sống tử tế, chưa từng lừa gạt ai, nhưng tại sao ông trời lại bất công với em đến vậy? Em thèm được đi học, em biết mình có năng lực, có đầu ốc và học hỏi rất nhanh, nhưng chẳng ai muốn em đi học cả, tình trạng hiện tại của em cũng khá bế tắc không đáp ứng kinh tế để đi học lại.
Em thực sự đau khổ và bế tắc. Em chỉ ước ao có một công việc đàng hoàng, không phải bưng bê phục vụ ngày đêm nữa. Dù mức lương chỉ 6-7 triệu thôi, em cũng thấy hạnh phúc lắm rồi một phần vì sức khỏe em yếu không thể cày như trước nữa. Chỉ vậy thôi mà thật xa vời.




Em nên tin vào điều gì để sống tiếp đây?
 

Có thể bạn quan tâm

Top