Huhuvay
Mai là mùng một
Em đang qua lại với một người đã có gia đình. Biết từ đầu, không bị lừa gì hết, nhưng vẫn lao vào vì nghĩ em khác, em sẽ là ngoại lệ.
Anh không hứa hẹn, không tương lai, không công khai. Chỉ nhắn tin mỗi ngày, mỗi tháng gặp nhau vài lần vì tụi em ở xa. Anh hay mua quà em thích gì a ấy đều mua cho em, chiều chuộng khi ở cạnh. Ngày nào cũng dành ra 3 mốc thời gian nhắn tin cho em: sáng, trưa, tối.
Anh vẫn nói “yêu em”, vẫn quan tâm kiểu vừa đủ để em không dứt ra được. Còn em thì tự hạ tiêu chuẩn xuống mức chấp nhận một mối quan hệ lén lút, không danh phận, không đòi hỏi. Em đã gần như tuyệt vọng và cô đơn khi mỗi dịp lễ tết chỉ 1 mình em.
Nghe thì em cũng hiểu mình đang làm gì:
- Không phải người thứ 3 bất đắc dĩ, mà là tự nguyện đứng vào vị trí đó
- Không phải bị lợi dụng hoàn toàn, mà là tự cho phép bản thân ở lại
Nhưng em vẫn không dứt được. Vẫn mềm lòng mỗi lần anh nhắn, mỗi lần anh ngọt lại.
Giờ em muốn hỏi thật, không cần ai nhẹ nhàng:
-Em đang ngu đến mức nào khi tiếp tục như vậy?
-Có phải em đang tự biến mình thành “phương án dự phòng có cảm xúc” không?
Ai chửi được thì chửi giúp em cho tỉnh. Em đang cần một cái tát thẳng mặt hơn là lời an ủi. Em cảm ơn xin hãy cứu em thoát khỏi sự ngu dốt & tham lam này.
Anh không hứa hẹn, không tương lai, không công khai. Chỉ nhắn tin mỗi ngày, mỗi tháng gặp nhau vài lần vì tụi em ở xa. Anh hay mua quà em thích gì a ấy đều mua cho em, chiều chuộng khi ở cạnh. Ngày nào cũng dành ra 3 mốc thời gian nhắn tin cho em: sáng, trưa, tối.
Anh vẫn nói “yêu em”, vẫn quan tâm kiểu vừa đủ để em không dứt ra được. Còn em thì tự hạ tiêu chuẩn xuống mức chấp nhận một mối quan hệ lén lút, không danh phận, không đòi hỏi. Em đã gần như tuyệt vọng và cô đơn khi mỗi dịp lễ tết chỉ 1 mình em.
Nghe thì em cũng hiểu mình đang làm gì:
- Không phải người thứ 3 bất đắc dĩ, mà là tự nguyện đứng vào vị trí đó
- Không phải bị lợi dụng hoàn toàn, mà là tự cho phép bản thân ở lại
Nhưng em vẫn không dứt được. Vẫn mềm lòng mỗi lần anh nhắn, mỗi lần anh ngọt lại.
Giờ em muốn hỏi thật, không cần ai nhẹ nhàng:
-Em đang ngu đến mức nào khi tiếp tục như vậy?
-Có phải em đang tự biến mình thành “phương án dự phòng có cảm xúc” không?
Ai chửi được thì chửi giúp em cho tỉnh. Em đang cần một cái tát thẳng mặt hơn là lời an ủi. Em cảm ơn xin hãy cứu em thoát khỏi sự ngu dốt & tham lam này.