Em biết quán này do cách đây khá lâu em có đi qua đường Âu Cơ gần đường Lạc Long Quân, Hồ Chí Minh, em thấy 1 lần thì ghi nhớ trong đầu do Hồ Chí Minh chẳng có nơi nào bán bún ốc Liễu Châu nên em dự định bao giờ rảnh sẽ đến ăn cho biết. Do em tình cờ thấy nên địa chỉ quán em cũng không biết, ai muốn đến ăn thì Google bún ốc Liễu Châu Âu Cơ là ra địa chỉ quán.
Thì chiều nay khoảng 16 giờ 30 em từ nhà chạy xe đến quán, mất gần 40 phút mới đến nơi, em đi thẳng vào quán thì có 1 bà do em thấy mặt già hơn em chắc là phục vụ quán thấy em đi thẳng vào quán thì đi đến chỗ em và hỏi: “Anh đến ăn phải không ?”.
Em trả lời: “Phải”.
Sau đấy em nói: “Tại đây có bún ốc Liễu Châu không chị ?”.
Do bà ấy nhìn mặt già hơn em nên em gọi chị, thì bà ấy nói: “Có, anh ăn ở đây hay mang đi ?”.
Em: “Em ăn ở đây”.
Sau đấy, em hỏi nhỏ bà ấy: “Bún ốc Liễu Châu giá bao nhiêu ?”.
Bà ấy: “59 ngàn”.
Em: “Em gọi tô nhỏ”.
Bà ấy: “Chỉ có 1 loại 59 ngàn thôi”.
Sau đấy, bà ấy lại hỏi: “Anh ăn được cay không ?”.
Em: “Được”.
Sau đấy, em lại hỏi: “Em ngồi ở đâu ?”.
Bà ấy: “Anh ngồi ở đâu cũng được”.
Em lựa đại 1 bàn trống và ngồi xuống ngồi nghỉ do đi đường xa cũng khá mệt, 1 lúc khá lâu sau bà ấy mang bao ni lông bên trong có mấy cái bao và hộp giấy, em thấy vậy nên nói: “Em ăn ở đây”.
Bà ấy: “Ủa vậy sao lúc nãy hỏi thì nói mang về ?”.
Mặc dù hỏi vậy, nhưng bà ấy cũng quay vào trong để làm lại, em gọi bà ấy lại và nói: “Em tính tiền luôn”.
Xong em đưa tờ tiền 200 ngàn cho bà ấy, bà ấy không nói và nhận lấy tiền của em. Em trong lúc ngồi chờ thì thấy bên cạnh có menu nên cầm lên xem, thì thấy ngoại trừ bún ốc Liễu Châu ra thì có bán bánh cuốn Quảng Đông và các loại đồ nướng Tứ Xuyên hay sao đấy, đến lúc này em mới nhận ra quán này bán đồ ăn Trung Quốc. Lại 1 lúc khá lâu sau, 1 thằng nhóc mặc đồ phục vụ mang tô bún ốc ra kèm đũa muỗng, lúc đặt tô bún trước mặt em nó còn nói: “Gia vị ở bên này, anh thích lấy gì thì lấy”.
Em chỉ ừ ừ cho qua chuyện để ăn hết tô bún ốc để về nhà cho nhanh, ảnh tô bún em có đăng ở dưới. Thì em thấy tô bún có măng, mộc nhĩ, đậu hũ ky, 1 nữa quả trứng kho. Sợi bún thì cũng giống sợi bún Việt Nam với 1 loại rau không biết rau gì. Ăn thì đầy bụng thật đấy do bún nhiều, mùi vị cũng khác các loại bún bò Việt Nam nhưng em thấy không ngon, gọi 1 tô bún 59 ngàn thấy hơi phí.
Ăn 1 lúc do cay quá, em đi đến chỗ thằng phục vụ bàn gần em nhất hỏi: “Bạn cho hỏi có nước ngọt không ?”.
Nó: “Có”.
Rồi nó nói: “Anh quay lại bàn đi, nước ngọt lát nữa mang tới”.
Sau đấy nó mang 1 ly nước bằng sứ có đá viên và 1 lon Coca cho em, em nói: “Tính tiền luôn”.
Nó trả lời: “18 ngàn”.
Em lấy tờ 20 ngàn ra đưa cho nó, 1 lúc sau nó trả em 2 ngàn, em nhận lấy và ăn tiếp. Như em từng nói, tô bún ốc Liễu Châu ăn đầy bụng do bún nhiều, mùi vị lạ so với các loại bún bò Việt Nam nhưng không ngon, nếu biết như vậy em đã không ăn do phí 59 ngàn tiền bún với 18 ngàn tiền Coca.
Ăn thêm được gần 15 phút cũng ăn xong, em lấy khăn giấy ăn bên bàn em ra lấy lau miệng thì thằng phục vụ bàn lúc nãy mang kem gì màu hồng trong ly giấy đặt trước mặt em và nói: “Anh ăn đi”.
Em thì hơi buồn ngủ nên muốn về nhà nhanh với em uống nước ngọt no rồi không muốn ăn kem nữa nên không nói gì, em đi đến chỗ bà phục vụ em nói đầu bài và hỏi: “Chị cho hỏi ở đây có nhà vệ sinh không ?”.
Bà ấy lấy ngón tay chỉ về 1 góc và nói: “Bên kia anh”.
Em đi theo hướng bà ấy chỉ thì thấy nhà vệ sinh, đi tiểu, rửa tay xong em ra thẳng cửa quán bằng kính, bà phục vụ thấy em đi ra thì nói: “Cảm ơn anh”.
Tiền bún ốc Liễu Châu 59 ngàn, tiền Coca 18 ngàn, tổng thiệt hại hết 77 ngàn. Hơi phí nhưng em vẫn tính quay lại đây nữa do ở đây có bánh cuốn Quảng Đông theo như menu, em dự định lần tới sẽ ăn bánh cuốn Quảng Đông.
Em bây giờ mới về nhà và tắm rửa xong nên mới có thời gian và tâm trạng review quán này, ảnh bún ốc Liễu Châu em để bên dưới.