[Ký sự đỵt]
Lần đầu tiên đỵt
Ai trong đời mà chẳng đỵt, mà chẳng đỵt thì làm gì? Đã là con người thì cái bản năng đỵt nó đã ở trong tiềm thức, chỉ chực chờ đến lúc hoa đã nở, lòng đã mở thì phải đỵt thôi.
Hôm ấy, Sài Gòn trong cơn mưa chiều, tôi chở em trên con
@Martin mà thầy tôi mới sắm cho sau 1 năm học miệt mài với cái thành tích 2/49 (từ dưới đếm lên), từ Q1 về Tân Bình. Cơn mưa Sài Gòn nó bất chợt như cách tôi và em gặp nhau…. Nó thoáng qua chợt đến rồi cũng chợt tạnh, tôi quẹo nhanh từ CMT8 qua Cộng Hoà, rồi vào khu K300, đóng luôn vào cái nhà nghỉ với lý do trốn mưa xong rồi đi tà tưa cùng em.
Nhận chìa khoá, tôi dắt tay em lên phòng- em có vẻ không thích, cứ nằng nặc thôi em hông vào đâu. Tôi vừa nắm tay, vừa dỗ em vào đây mình chỉ trú mưa, xem ben10 xong tạnh mưa thì mình đi tà tưa. Em nghe xong có vẻ xuôi, rồi cũng chịu theo tôi lên phòng - thằng lễ tân nó vừa nhìn nó vừa lấy tay bịt miệng mà cười như được mùa ( tiên sư nhà nó chứ, tau thì dỗ mỏi miệng mà mày còn cười tau

).
Lên phòng, tôi loay hoay bật công tắc mà mãi đèn phòng nó đéo lên, em nhìn tôi cười rồi giật chiếc chìa khoá tôi đang cầm đút vào lỗ cắm chìa kiêm công tắc nguồn
.png)
trong sự ngại ngùng của tôi. Chữa thẹn, tôi kéo em vào phòng, mời em an toạ trên giường, vội lấy khăn lau tóc cho em rồi lau cho mình.
Xong em bảu anh đi tắm đi, đồ thay ra hong quạt cho nó khô lát mình còn đi uống tà tưa

. Tôi vâng lời em, cởi đồ mặc mỗi cái tà lỏn vào nhà tắm để trút bỏ những hạt mưa chiều trên người, trong khi đó em thì treo đồ của tôi hong chờ khô…..