Fandong : 8 keo sục cặc có đều ko

Kiloph

Già làng
Vatican-City
Hồ Chí Minh – Kẻ vô đạo đức, bất nhân, bất nghĩa dưới lớp vỏ “thánh nhân”

Khi thông tin về cái chết của Nguyễn Tất Trung (Vũ Trung) – người con trai bị chối bỏ suốt đời của Nguyễn Tất Thành (Hồ Chí Minh) – lan truyền trên mạng xã hội, dư luận một lần nữa xáo động. Đảng và chế độ đã ca ngợi ông ta là “lãnh tụ vĩ đại suốt đời vì dân vì nước, không nghĩ đến việc riêng tư”, là tấm gương “thánh khiết”, “hy sinh cá nhân”. Thế nhưng, sự thật phũ phàng lại vạch trần một con người đạo đức giả, ích kỷ, chà đạp lên tình nghĩa vợ con chỉ để bảo vệ danh tiếng hão huyền và quyền lực cá nhân.

Hồ Chí Minh không chỉ có vợ hợp pháp là Tăng Tuyết Minh (kết hôn năm 1926 ở Trung Quốc, sau đó bị bỏ rơi khi bà mang thai hoặc sau khi sinh con gái theo một số tài liệu), mà còn có nhiều mối quan hệ khác. Nổi bật nhất là vụ Nông Thị Xuân – cô gái người Nùng làm giúp việc, được đưa vào Phủ Chủ tịch. Bà mang thai và sinh Nguyễn Tất Trung năm 1956. Thay vì nhận con, ông ta và bộ máy xung quanh đã phủ nhận, dàn dựng câu chuyện “cận vệ cưỡng bức” để bịt miệng dư luận. Nông Thị Xuân sau đó bị sát hại năm 1957 dưới vỏ bọc tai nạn xe hơi – một cái chết đầy nghi vấn mà nhiều nhân chứng bất đồng chính kiến như Vũ Thư Hiên, Bùi Tín đã tố cáo. Con trai bà bị ruồng bỏ, đưa đi nuôi giấu, đổi tên nhiều lần, sống trong bóng tối suốt 70 năm.

Đó không phải là “sai lầm cá nhân” hay “quyền riêng tư”. Đó là sự vô đạo đức, bất nhân đến mức tàn nhẫn:
Bỏ rơi vợ con: Tăng Tuyết Minh bị bỏ mặc ở Trung Quốc. Nông Thị Xuân không chỉ bị bỏ rơi mà còn bị tiêu diệt để xóa dấu vết. Con trai ruột thì bị chối bỏ công khai, không được thừa nhận danh phận, phải sống kiếp “con rơi” dưới sự giám sát của bộ máy. Một người cha thực thụ sẽ không bao giờ làm vậy, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Hồ Chí Minh đã chọn danh vọng và quyền lực hơn máu mủ ruột rà.

Đạo đức giả triệt để: Suốt hàng thập kỷ, đảng ca ngợi ông là “người không vợ, không con, sống thanh bạch”. Hình ảnh Bác Hồ giản dị, yêu trẻ em được tuyên truyền rầm rộ. Thực tế, ông ta có vợ con nhưng giấu nhẹm, ruồng rẫy họ chỉ vì sợ ảnh hưởng đến hình tượng “thánh nhân cách mạng”. Đây là sự dối trá có hệ thống, lừa dối cả dân tộc. Lãnh tụ mà phải che giấu đời tư đến mức giết người bịt miệng thì còn gì là tấm gương?

Bất nghĩa với người tình và con cái: Nông Thị Xuân là nạn nhân điển hình của sự lợi dụng rồi vứt bỏ. Bà mang thai con ông ta, rồi bị loại bỏ khi trở thành gánh nặng chính trị. Con trai bà lớn lên trong cô đơn, không được công nhận cha mẹ đàng hoàng. Đây không phải hành vi của một người “vì dân vì nước”, mà là kẻ ích kỷ, chỉ biết bảo vệ bản thân và địa vị.

Những “dư luận viên” và “bò đỏ” lao vào bênh vực “ông có quyền có con” đang cố tình đánh tráo khái niệm. Không ai phủ nhận quyền làm cha làm mẹ của con người bình thường. Vấn đề ở đây là sự dối trá, ruồng bỏ và che đậy có hệ thống. Ông ta không dám nhận con vì sợ phá vỡ hình tượng “không vợ không con” mà chính ông ta và đảng xây dựng. Đó là sự hèn nhát đạo đức. Một lãnh tụ chân chính có thể có đời tư, nhưng phải dám chịu trách nhiệm, không chà đạp lên vợ con để duy trì ảo tưởng.

Hồ Chí Minh đã hy sinh không chỉ hạnh phúc cá nhân mà còn nhân phẩm của những người phụ nữ và đứa con ruột của mình trên bàn thờ quyền lực. Ông ta không phải “vĩ nhân”, mà là một kẻ bất nhân, bất nghĩa điển hình của chủ nghĩa cá nhân đội lốt cách mạng. Dân tộc Việt Nam xứng đáng được biết sự thật, thay vì tiếp tục bị nhồi nhét hình tượng giả tạo. Cái chết của Nguyễn Tất Trung một lần nữa nhắc nhở: đằng sau lớp sơn son thếp vàng của tuyên truyền, là một bi kịch gia đình đầy đau thương do chính “Bác Hồ” gây ra.

Không có “thánh nhân” nào lại ruồng bỏ máu mủ của mình chỉ vì sợ mất danh. Đó chỉ là kẻ cơ hội, đạo đức giả. Lịch sử sẽ phán xét công bằng.
 



Code:
Xúc phạm, bôi nhọ lãnh tụ Hồ Chí Minh là tội ác không thể dung tha

Những ngày gần đây, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang nô nức thi đua lập thành tích hướng về kỷ niệm 128 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, thì những bài viết, clip, comment trên trang mạng facebook…lại rộ lên những video, bài viết nói về Chủ Tịch Hồ Chí Minh với những ngôn từ xấc xược đã làm phẫn nộ trong lòng người dân Việt Nam và người dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới.

Đặc biệt ngày 14/4/2018, đối tượng có bút danh Dâu Bể Tang Thương đăng bài viết “Thiên tai âm nhạc Hồ Chí Minh”; ngày 17/4/2018, đối tượng Lê Nguyên cũng đăng bài “Lý chứng, bằng chứng chỉ ra Hồ Chí Minh đóng giả Nguyễn Ái Quốc”; ngày 06/5/2018, đối tượng Bảo Giang đăng bài “Hồ Chí Minh và cú lừa 80 năm…” nội dung nói xấu, bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Vậy thì tại sao Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… lại có những ngôn từ xuyên tạc về Chủ tịch Hồ Chí Minh sặc mùi cực đoan đến như vậy? ở đây có phải là một sự ngộ nhận? Xin thưa không phải như vậy, đọc các bài viết của những kẻ nói xấu, bôi nhọ về Chủ tịch Hồ Chí Minh trên các trang điện tử thì chúng ta nhận thấy ngay những kẻ đó là ai? đang làm gì? và nguyên nhân tại sao lại hành động như vậy? Tôi cho rằng đó là những kẻ vô liêm sỉ, chuyên dùng đủ lời lẽ, lập luận với tâm địa xấu xa để vu cáo, xuyên tạc, thậm chí dùng những ngôn từ côn đồ, chợ búa “đánh mõ gõ thớt” để gây sự chú ý của dư luận hòng thực hiện dã tâm của mình.

Có hai hạng người trên cùng một “chiến tuyến chống cộng, bôi nhọ Lãnh tụ”:

Loại thứ nhất là, những kẻ vô công rồi nghề, nhân cách còn gọi Chí Phèo là “ông tổ” như Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang…, theo kịch bản đã dựng sẵn cứ “đến hẹn lại lên” khi đất nước có những ngày lễ lớn, sự kiện chính trị trọng đại thì những con rối này bắt đầu “hành nghề” theo đơn đặt hàng một cách “khí thế” nhất, làm sao cho không uổng đồng tiền bát gạo của kẻ thuê mình. Đặc biệt những năm gần đây Đảng, nhà nước Việt Nam phát động phong trào “Học tập, làm theo tấm gương đạo đức phong cách Hồ Chí Minh” và hiện nay đang đẩy mạnh các hoạt động thi đua lập thành tích chào mừng kỷ niệm 128 năm ngày sinh của Bác thì những con rối như Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang … lại có cơ hội để “diễn tuồng” và làm trò cười cho thiên hạ.

Loại thứ hai là, một số vị có trình độ học thức nhất định nhưng họ vẫn cố tình xuyên tạc, bôi nhọ một cách rất tinh vi. Những người này làm ra vẻ là những người “trong cuộc”, là những chứng kiến, là lấy kính lúp “soi” từng góc cạnh, so đọ từng sự kiện được cho là bí ẩn thuộc tài liệu “Thâm cung bí sử” kiểu tiểu thuyết hậu cung lịch sử Trung Hoa, giật gân, huyền bí hòng dẫn người đọc lạc vào một mê hồn trận từ đó “bái phục” “tài hư cấu” của những vị này….

Những kẻ như Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… theo tôi nghĩ họ không phải là sự ngộ nhận mà là ý đồ cố tình xuyên tạc. Như mọi người đều biết nếu họ thiếu thông tin mà dẫn đến ngộ nhận thì khác, mà ở đây họ đã thể hiện cái dã tâm đen tối bằng những giọng điệu cực đoan, chửi rủa, xấc xược hòng thể hiện ta đây dám đánh thẳng vào “Tượng đài” và nhảy múa vô tư trên “hệ tư tưởng” của ******** ta mới là anh hùng!

Xin thưa với Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… Nhân dân Việt Nam nói riêng và nhân dân tiến bộ trên thế giới nói chung đều thừa nhận rằng: Hồ Chí Minh - Nhà cách mạng vĩ đại, là tấm gương sáng ngời về nhân sinh quan cách mạng, là tấm gương hy sinh, hiến dâng trọn đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc, hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ Nhân dân. Người đã để lại cho các thế hệ dân tộc Việt Nam một di sản tinh thần vô cùng quý báu. Đó là tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh, trong thời đại Hồ Chí Minh.

Chắc Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… cũng biết rằng, ngay từ khi bắt đầu bôn ba hải ngoại tìm đường cứu nước, Hồ Chí Minh luôn đau đáu về câu hỏi lớn là làm sao cho dân tộc được độc lập, nhân dân được tự do, hạnh phúc. Cho tới khi Hồ Chí Minh đọc được “Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của Lênin đã giải đáp cho Người về con đường giành độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân, và Người đã kiên định tin theo Lênin, tin theo Quốc tế III. Đó là con đường giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội và con người, là con đường độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.

Đạo đức Hồ Chí Minh là: Tuyệt đối trung thành, kiên định lý tưởng cách mạng, đặt lợi ích của Đảng, của đất nước, dân tộc lên trên tất cả; hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, tận trung với nước, tận hiếu với dân; hết lòng yêu thương đồng bào, đồng chí, yêu thương con người... Năm 1946, sau thắng lợi của cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt Nam độc lập và Chủ tịch Hồ Chí Minh trở thành Chủ tịch của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Người đã nói: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, trẻ em chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi”. Thực tế đã chứng minh trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Người đã thực hiện đúng như vậy. Một vị Anh hùng giải phóng dân tộc, một danh nhân văn hóa kiệt xuất, nhưng cho đến khi đi gặp các cụ Các Mác, Lênin và các bậc tiền bối cách mạng khác, trên ngực áo Người vẫn không một tấm huy chương.

Phong cách Hồ Chí Minh, phản ánh những giá trị cốt lõi trong tư tưởng, đạo đức của Người và được thể hiện vô cùng sinh động, tự nhiên, có sức thu hút, cảm hóa kỳ diệu trong hoạt động, ứng xử hằng ngày. Đó là: Phong cách tư duy độc lập, tự chủ, sáng tạo, luôn gắn chặt lý luận với thực tiễn; phong cách làm việc dân chủ, khoa học...; phong cách ứng xử văn hóa, tinh tế, đầy tính nhân văn, thấm đậm tinh thần yêu dân, trọng dân, vì dân; phong cách nói đi đôi với làm, đi vào lòng người; nói và viết ngắn gọn, dễ hiểu, dễ nhớ, dễ làm; phong cách quần chúng, dân chủ, tự mình nêu gương... Có lần, một đồng chí giúp việc hỏi Bác một câu: “Thưa Bác, Bác có kinh nghiệm gì mà Bác viết ngắn lại hay đến vậy?...”. Bác rất khiêm nhường và bảo rằng Bác không có kinh nghiệm gì cả, các chú cứ làm việc đi, tự khắc công việc sẽ mách bảo kinh nghiệm và Bác nói thêm: “Nếu các chú gọi là kinh nghiệm thì Bác chỉ mách nhỏ các chú mấy câu: Việc gì Bác cũng phải trực tiếp làm”. Bác giải thích là có trực tiếp làm mới thấu hiểu nỗi khó nhọc của cán bộ, mới biết thương cán bộ, mới biết sự phức tạp của công việc. Và Bác đã tổng kết thành mấy câu rất đơn giản, ai cũng có thể hiểu và áp dụng vì dễ nhớ, dễ thuộc nhưng lại rất biện chứng và như là một chân lý. Đó là: Thực hành sinh ra hiểu biết, hiểu biết tiến lên lý luận, lý luận lãnh đạo thực hành.

Về đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, chắc không cần nói nhiều, để chứng minh một cách khách quan nhất, có thể dẫn ra tại khóa họp năm 1987 của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hiệp Quốc UNESCO đã ghi trong quyết định tổ chức kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, công nhận Người là người anh hùng giải phóng dân tộc của Việt Nam, là danh nhân văn hóa kiệt xuất của Việt Nam. Theo Nghị quyết của UNESCO: “Sự đóng góp quan trọng về nhiều mặt trong các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật là kết tinh của truyền thống văn hóa hàng ngàn năm của Nhân dân Việt Nam và những tư tưởng của Người là hiện thân của những khát vọng của các dân tộc trong việc khẳng định bản sắc dân tộc của mình và tiêu biểu cho việc thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau”. Trong Từ điển Danh nhân văn hóa thế giới xuất bản tại Anh và Mỹ, đã dành hai trang 332 - 333 ghi rõ: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là ngọn cờ đầu của giải phóng dân tộc. Người đã dẫn dắt triệu triệu người Việt Nam cùng hàng ngàn triệu người nô lệ hơn 100 nước trên thế giới vùng lên giành độc lập tự do, chống chủ nghĩa thực dân cũ và mới. Người đã làm nên cuộc đảo lộn thế giới chưa từng có từ sau khi chủ nghĩa tư bản bị lật đổ. Người đã vẽ lại bản đồ thế giới. Chủ tịch Hồ Chí Minh xứng đáng là Danh nhân văn hóa thế kỷ 20.”

Xin thưa với Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… tôi nghĩ rằng, sự phê bình hoặc chỉ trích nào cũng cần cái chất văn hóa, cái đó rất cần thiết vì nó tôn trọng độc giả và mới thể hiện tầm trí tuệ, thì sản phẩm đưa ra công chúng mới có tác dụng, và qua đó cũng có thể hy vọng làm cho đối tượng được phê bình, phê phán tâm phục khẩu phục. Nhưng ngược lại nếu phê phán một cách dung tục như Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… thì không thể “tiêu hóa” nổi kể cả những người khác về quan điểm chính trị. Vấn đề xuyên tạc nói xấc xược về chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi xin nói cho Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… biết rằng không phải vì lấy cái cớ “tui thâm thù ********” như đã khoác lác mà xấc xược đến vị lãnh tụ của cả một dân tộc là không thể chấp nhận được. Hình ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh không ai có quyền xuyên tạc và xúc phạm bởi đó là hình ảnh một danh nhân văn hóa đã được Tổ chức Văn hóa và giáo dục Liên hợp quốc thừa nhận. Vì vậy, cố tình xuyên tạc, nói xấu, bôi nhọ Lãnh tụ Hồ Chí Minh như việc làm của Dâu Bể Tang Thương, Lê Nguyên, Bảo Giang… là một tội ác không thể dung tha./.

Tác giả: Danh Lê
Nguồn: [email protected]

5oP5RdPD.jpg


@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88
 
Tám Keo thời trẻ bôn ba phiêu bạt khắp nơi, hút thuốc như ống khói nhưng thọ tới gần 80t chứng tỏ nền tảng thể chất của ổng rất tốt.
Chưa kể sau 1954 là sống như ông vua không ngai rồi.
Tml Chu Trùng Bát thọ 70t, thời trẻ cũng bôn ba phiêu bạt khắp nơi, đến năm 66t vẫn phọt ra được 02 đứa con (01 chết yểu, 01 sống tới 39t).
Toyotomi Hideyoshi đến 56t mới tòi ra được thằng con trai.
Thường mấy lão thời trẻ phiêu bạt giang hồ sức khỏe hơi bị trâu bò.
Vậy nên ở độ tuổi đó mà Tám Keo vẫn phọt được đứa con, tao nghĩ cũng không phải chuyện lạ.
Thợ đụ showbitch Quang Minh cũng phọt ra thằng cu lúc 65t đấy.
8lake năm 1956 66t địt bà xuân có con cũng gớm đấy nhỉ
 
Top