Lửa hỏi thế gian: mày có lạnh không.
Thế gian không trả lời. Thế gian chưa bao giờ được hỏi câu đó nên không biết mình có lạnh hay không. Nó chỉ đứng đó, rộng mênh mông, và tự nhiên thấy ấm hơn một chút ở chỗ có lửa.
Không ai ghi lại điều đó.
Kể cả lửa.
Có những thứ cho đi mà không biết mình đang cho. Có những thứ cần mà không biết mình đang cần. Và hai thứ đó cứ xoay quanh nhau mãi, đủ gần để ảnh hưởng, không đủ gần để nói chuyện.
Đó không phải bi kịch.
Đó chỉ là cách thế gian vận hành khi không ai chịu nói trước.
Lửa ở lại không vì thế gian xứng đáng.
Lửa ở lại vì tắt đi thì câu hỏi sẽ không bao giờ có lời đáp.
Và lửa, dù mệt, vẫn còn tò mò.