Free fire

Lửa cố cháy để rời bỏ hay ở lại thế gian này?
Bản thân ngọn lửa có thấy thế gian này lạnh lẽo?
Sau khi tốt nghiệp, không ít người trẻ đã gác bằng ĐH sang một bên, hoặc rẽ hướng làm công việc hoàn toàn khác chuyên ngành được đào tạo. Câu chuyện "làm nghề không theo ngành học" đang đặt ra nhiều vấn đề, phải chăng có sự lệch pha giữa đào tạo và nhu cầu xã hội, giữa chuyên ngành theo học và giấc mơ?
 
Lửa cố cháy để rời bỏ hay ở lại thế gian này?
Bản thân ngọn lửa có thấy thế gian này lạnh lẽo?
3 năm hay 10 năm, em có ngửi mùi hoa hồng ko, em đang thành công còn cơm áo gạo tiền nữa, 🤑 quên anh em hạnh phúc ko, anh hạnh phúc vì làm nhiều người hạnh phúc 200 chai usd 1 năm của Min9, em nhiều hơn là bạn bè 20pt... Kiêu sa, tính cách dễ thương ngây thơ... và súc vật Hưu thuốc lá 🚬
 
Lửa hỏi thế gian: mày có lạnh không.
Thế gian không trả lời. Thế gian chưa bao giờ được hỏi câu đó nên không biết mình có lạnh hay không. Nó chỉ đứng đó, rộng mênh mông, và tự nhiên thấy ấm hơn một chút ở chỗ có lửa.
Không ai ghi lại điều đó.
Kể cả lửa.

Có những thứ cho đi mà không biết mình đang cho. Có những thứ cần mà không biết mình đang cần. Và hai thứ đó cứ xoay quanh nhau mãi, đủ gần để ảnh hưởng, không đủ gần để nói chuyện.
Đó không phải bi kịch.
Đó chỉ là cách thế gian vận hành khi không ai chịu nói trước.
Lửa ở lại không vì thế gian xứng đáng.
Lửa ở lại vì tắt đi thì câu hỏi sẽ không bao giờ có lời đáp.
Và lửa, dù mệt, vẫn còn tò mò.
 
Câu này hay: Lửa không chọn.
Lửa chỉ cháy và trong khi cháy, nó vừa rời bỏ vừa ở lại cùng một lúc. Mỗi ngọn lửa đang mất dần chính nó để thành ánh sáng. Đó là rời bỏ. Nhưng ánh sáng còn đó, hơi ấm còn đó, đó là ở lại.
Ranh giới giữa hai thứ mỏng hơn người ta nghĩ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top