Johnny Lê Nữu Vượng
Già làng

Dân Huế các cụ cổ xưa giờ vẫn còn câu
"Nguyễn Huệ tài giỏi hơn ai,
Gia nô bốn họ, chẳng ai sánh bằng.
Lã Bố tam tánh đã kinh,
Huệ ta tứ tánh vang danh kinh hồn"
(Tánh: tính: họ) gia nô họ
Chiến thần dũng mãnh nhất thời Tam Quốc
Lữ Bố (158-199), còn gọi là “Lã Bố”, tự là Phụng Tiên, là tướng nhà Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc.Ngay từ nhỏ, Lã Bố đã thể hiện là một đứa trẻ có sức mạnh phi thường, tinh thông võ nghệ, rất hiếu thắng, luôn giành chiến thắng trong những “trận đấu” với bạn bè đồng trang lứa.
Hình tượng của Lữ Bố cũng được đóng khung trong nhận thức của những người hâm mộ Tam Quốc:“Chiến Thần” Lữ Bố đầu đội Tam Xoa Thúc Phát Tử Kim Quán, khoác Tây Xuyên Hồng Miên Bách Hoa Bào, thân mặc Thú Diện Thôn Đầu Liên Hoàn Khải, lưng thắt Lặc Giáp Lung Sư Man Đới, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, cưỡi ngựa Xích Thố”.
Nguyễn Huệ – Gia Nô tận 4 họ, " tứ tính gia nô", tệ hơn Lã Bố.
Nguyễn Huệ, một lãnh tụ Tây Sơn, thường được ca ngợi vì chiến thắng lẫy lừng trước quân Thanh năm 1789, nhưng nhìn sâu vào hành trình của ông, ta thấy một con người đầy mâu thuẫn, mang dấu ấn "gia nô tứ tính", thậm chí vượt xa sự phản bội của Lã Bố trong lịch sử Trung Hoa.
Trước tiên, Huệ từng phò chúa Nguyễn, nhưng rồi quay lưng, tiêu diệt nhà Nguyễn, giết chúa Nguyễn để chiếm quyền, lập ra triều Tây Sơn. Hành động này cho thấy lòng trung thành của Huệ với nhà Nguyễn chỉ là tạm bợ, đặt lợi ích cá nhân lên trên đạo nghĩa. Sau đó, Huệ lại phò họ Trịnh, nhận phong tước từ Hoàng Ngũ Phúc, nhưng chẳng bao lâu, ông lật đổ luôn nhà Trịnh, cướp lấy Bắc Hà. Hai lần phản bội, Huệ đã vượt qua cái danh "gia nô tam tính" của Lã Bố, vốn chỉ phản Đổng Trác và Vương Doãn.
Chưa dừng lại, Huệ còn nhận làm con nuôi Càn Long – hoàng đế nhà Thanh, một hành động bị xem là hạ thấp quốc thể Việt Nam. Dù mượn danh nghĩa ngoại giao để củng cố quyền lực, việc thao túng, cướp bóc và gây tổn thất cho dân Thanh trong chiến tranh cho thấy sự mưu mô, bất chấp đạo lý. Thậm chí, khi xét về nguồn gốc, Huệ được cho là có liên hệ với Chiêm Thành, nhưng ông không ngần ngại quay lưng với cội nguồn, phục vụ lợi ích cá nhân.
So với Lã Bố, một kẻ phản chủ vì tư lợi và dục vọng, Nguyễn Huệ còn tệ hơn. Lã Bố chỉ thay đổi chủ hai lần, còn Huệ liên tục phản bội bốn thế lực: nhà Nguyễn, nhà Trịnh, nhà Thanh và cả gốc tích Chiêm Thành. Tính toán mưu lợi, thao túng chính trị và gây đau thương cho dân chúng, Nguyễn Huệ không chỉ là "gia nô tứ tính" mà còn để lại di sản đầy tranh cãi, khó lòng xem là anh hùng thuần túy.
Một triều đại duy nhất trong lịch sử An Nam: Huệ tức là Quang Trung vua lẫn toàn bộ triều thần bao gồm160 người, phải sang kinh đô Tàu lạy lục từ vua tàu đến quan tàu, thua cả Mạc Thái Tổ.
Toàn bộ từ vua đến quan phải mặc đồ ngoại quốc Mãn Thanh quỳ lạy vua Tàu. Một triều đại chỉ tồn tại 14 năm và kết quả đầu cha lăn dưới chân con rồi bị tiểu tiện lên Cả toàn bộ dòng họ bị tru diệt sạch sẽ, triều đại bị xóa sổ. Một thằng ăn cướp từ nam chí bắc cấu kết với cướp biển ngoại bang, đào mộ người có công với đất nước thảm sát dân thường. Bắt cả đàn bà trẻ con ra trận, không đồng ý là nó giết sạch. Toàn bộ cuộc đời hắn chỉ biết đánh nhau và ăn cướp chưa bao giờ nhân dân được hưởng Thanh Bình không phải ra trận không bị bắt đi lao dịch đi phu phen. Không tội ác nào không phạm. Cho nên con nó bị tụi bắc hà bắt sạch giao nộp cho Nguyễn Ánh: Đáng kiếp (trích Bản Đồ 05, trang 4, Góc nhìn nước ngoài, Nguyễn Huệ, Nguyễn Ánh, lòng dân theo ai?)
"Nguyễn Huệ tài giỏi hơn ai,
Gia nô bốn họ, chẳng ai sánh bằng.
Lã Bố tam tánh đã kinh,
Huệ ta tứ tánh vang danh kinh hồn"
(Tánh: tính: họ) gia nô họ
Chiến thần dũng mãnh nhất thời Tam Quốc

Lữ Bố (158-199), còn gọi là “Lã Bố”, tự là Phụng Tiên, là tướng nhà Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc.Ngay từ nhỏ, Lã Bố đã thể hiện là một đứa trẻ có sức mạnh phi thường, tinh thông võ nghệ, rất hiếu thắng, luôn giành chiến thắng trong những “trận đấu” với bạn bè đồng trang lứa.
Hình tượng của Lữ Bố cũng được đóng khung trong nhận thức của những người hâm mộ Tam Quốc:“Chiến Thần” Lữ Bố đầu đội Tam Xoa Thúc Phát Tử Kim Quán, khoác Tây Xuyên Hồng Miên Bách Hoa Bào, thân mặc Thú Diện Thôn Đầu Liên Hoàn Khải, lưng thắt Lặc Giáp Lung Sư Man Đới, tay cầm Phương Thiên Họa Kích, cưỡi ngựa Xích Thố”.

Nguyễn Huệ – Gia Nô tận 4 họ, " tứ tính gia nô", tệ hơn Lã Bố.
Nguyễn Huệ, một lãnh tụ Tây Sơn, thường được ca ngợi vì chiến thắng lẫy lừng trước quân Thanh năm 1789, nhưng nhìn sâu vào hành trình của ông, ta thấy một con người đầy mâu thuẫn, mang dấu ấn "gia nô tứ tính", thậm chí vượt xa sự phản bội của Lã Bố trong lịch sử Trung Hoa.
Trước tiên, Huệ từng phò chúa Nguyễn, nhưng rồi quay lưng, tiêu diệt nhà Nguyễn, giết chúa Nguyễn để chiếm quyền, lập ra triều Tây Sơn. Hành động này cho thấy lòng trung thành của Huệ với nhà Nguyễn chỉ là tạm bợ, đặt lợi ích cá nhân lên trên đạo nghĩa. Sau đó, Huệ lại phò họ Trịnh, nhận phong tước từ Hoàng Ngũ Phúc, nhưng chẳng bao lâu, ông lật đổ luôn nhà Trịnh, cướp lấy Bắc Hà. Hai lần phản bội, Huệ đã vượt qua cái danh "gia nô tam tính" của Lã Bố, vốn chỉ phản Đổng Trác và Vương Doãn.
Chưa dừng lại, Huệ còn nhận làm con nuôi Càn Long – hoàng đế nhà Thanh, một hành động bị xem là hạ thấp quốc thể Việt Nam. Dù mượn danh nghĩa ngoại giao để củng cố quyền lực, việc thao túng, cướp bóc và gây tổn thất cho dân Thanh trong chiến tranh cho thấy sự mưu mô, bất chấp đạo lý. Thậm chí, khi xét về nguồn gốc, Huệ được cho là có liên hệ với Chiêm Thành, nhưng ông không ngần ngại quay lưng với cội nguồn, phục vụ lợi ích cá nhân.
So với Lã Bố, một kẻ phản chủ vì tư lợi và dục vọng, Nguyễn Huệ còn tệ hơn. Lã Bố chỉ thay đổi chủ hai lần, còn Huệ liên tục phản bội bốn thế lực: nhà Nguyễn, nhà Trịnh, nhà Thanh và cả gốc tích Chiêm Thành. Tính toán mưu lợi, thao túng chính trị và gây đau thương cho dân chúng, Nguyễn Huệ không chỉ là "gia nô tứ tính" mà còn để lại di sản đầy tranh cãi, khó lòng xem là anh hùng thuần túy.

Một triều đại duy nhất trong lịch sử An Nam: Huệ tức là Quang Trung vua lẫn toàn bộ triều thần bao gồm160 người, phải sang kinh đô Tàu lạy lục từ vua tàu đến quan tàu, thua cả Mạc Thái Tổ.
Toàn bộ từ vua đến quan phải mặc đồ ngoại quốc Mãn Thanh quỳ lạy vua Tàu. Một triều đại chỉ tồn tại 14 năm và kết quả đầu cha lăn dưới chân con rồi bị tiểu tiện lên Cả toàn bộ dòng họ bị tru diệt sạch sẽ, triều đại bị xóa sổ. Một thằng ăn cướp từ nam chí bắc cấu kết với cướp biển ngoại bang, đào mộ người có công với đất nước thảm sát dân thường. Bắt cả đàn bà trẻ con ra trận, không đồng ý là nó giết sạch. Toàn bộ cuộc đời hắn chỉ biết đánh nhau và ăn cướp chưa bao giờ nhân dân được hưởng Thanh Bình không phải ra trận không bị bắt đi lao dịch đi phu phen. Không tội ác nào không phạm. Cho nên con nó bị tụi bắc hà bắt sạch giao nộp cho Nguyễn Ánh: Đáng kiếp (trích Bản Đồ 05, trang 4, Góc nhìn nước ngoài, Nguyễn Huệ, Nguyễn Ánh, lòng dân theo ai?)
Sửa lần cuối: