raviclee
Phó thường dân
Quay qua quay lại đã cuối hè. Tao chường mặt ra giữa phố phường, tận hưởng cái gió chiều sau mưa ngột ngạt đầy khói bụi và ẩm mốc; Chả là nãy mới mưa. Mưa rơi rồi tắt, rồi lại rơi. Hơi nước hòa quyện bốc lên, xộc vào cái mốc meo rất Sài Gòn.
Cái mùi chẳng đâu tao ngửi thấy, ngoài nơi đây.
Tal dạo qua những con đường cũ, có lúc đi bộ, có lúc ngồi sau xe người khác. Đi chán tao ngồi ở một ghế đá, phóng mắt ra khung cảnh trước mắt. Vừa lạ, vừa quen. Chân chạm thềm hè, tao tự hỏi đây có phải là thềm mà hai mươi năm trước; Tao đã ngồi chờ tình đầu.
>>>
Lòng tự bồi hồi, tin nhảy nhịp lẻ. Y cái bồi hồi e thẹn tuổi mới lớn ngày ấy. Tao đã chờ em; cũng sau cơn mưa. Em chưa tới.
“Em cứ hẹn, nhưng em đừng đến nhé”.
Tao đã hẹn, nhưng vì hồi hộp lại nửa mong em đừng tới. Vì em tới rồi sao nữa; Tao đâu biết làm gì hay nói gì tiếp theo?
Tao trông dáng em qua những giọt nước long lanh đọng lại lên tán cây; khúc xạ nắng chiều ánh lên những cơn mơ hồ trước khi tắt. Tao không nhớ đã trông bao lâu, tao không nhớ bao lâu sau đó em để lại trong tao một cái buồn tuyệt vọng.
…
Nắng tắt, tao đứng dậy bắt grab. SG không khí dễ chịu sau mưa; tao có cuộc hẹn vô thưởng vô phạt. T đi vì không biết đi đâu nữa.
Đi chán rồi về, tao bung cửa đón cái tĩnh mịch chen lẫn đâu đó tiếng rao mưu sinh. Tao nhắm mắt; tận hưởng những giây phút hè cuối dần trôi. Summer whisperers!
Trôi vào đâu đó trong vọng tưởng. Như vệt hư vô, như cánh chim bay. Như chưa từng có gì; Như sẽ không còn gì.
Để tiếc, hay để trông.
…
Cũng Hè cuối này;
T có hẹn 1 xamer, nó hứa bỏ vườn lên thăm.
T hứa trốn nhà đi nhậu.
LOL
Cái mùi chẳng đâu tao ngửi thấy, ngoài nơi đây.
Tal dạo qua những con đường cũ, có lúc đi bộ, có lúc ngồi sau xe người khác. Đi chán tao ngồi ở một ghế đá, phóng mắt ra khung cảnh trước mắt. Vừa lạ, vừa quen. Chân chạm thềm hè, tao tự hỏi đây có phải là thềm mà hai mươi năm trước; Tao đã ngồi chờ tình đầu.
>>>
Lòng tự bồi hồi, tin nhảy nhịp lẻ. Y cái bồi hồi e thẹn tuổi mới lớn ngày ấy. Tao đã chờ em; cũng sau cơn mưa. Em chưa tới.
“Em cứ hẹn, nhưng em đừng đến nhé”.
Tao đã hẹn, nhưng vì hồi hộp lại nửa mong em đừng tới. Vì em tới rồi sao nữa; Tao đâu biết làm gì hay nói gì tiếp theo?
Tao trông dáng em qua những giọt nước long lanh đọng lại lên tán cây; khúc xạ nắng chiều ánh lên những cơn mơ hồ trước khi tắt. Tao không nhớ đã trông bao lâu, tao không nhớ bao lâu sau đó em để lại trong tao một cái buồn tuyệt vọng.
…
Nắng tắt, tao đứng dậy bắt grab. SG không khí dễ chịu sau mưa; tao có cuộc hẹn vô thưởng vô phạt. T đi vì không biết đi đâu nữa.
Đi chán rồi về, tao bung cửa đón cái tĩnh mịch chen lẫn đâu đó tiếng rao mưu sinh. Tao nhắm mắt; tận hưởng những giây phút hè cuối dần trôi. Summer whisperers!
Trôi vào đâu đó trong vọng tưởng. Như vệt hư vô, như cánh chim bay. Như chưa từng có gì; Như sẽ không còn gì.
Để tiếc, hay để trông.
…
Cũng Hè cuối này;
T có hẹn 1 xamer, nó hứa bỏ vườn lên thăm.
T hứa trốn nhà đi nhậu.
LOL