Live GIẢI PHẪU CỖ MÁY TOÀN TRỊ - KHI QUYỀN LỰC CẦN KẺ THÙ ĐỂ TỒN TẠI

xamvuivee

Trai thôn
Germany
3ed475a2-92a2-48ac-810b-e803a1b04874.png


Giải phẫu cỗ máy toàn trị — từ tuyên truyền, “thế lực thù địch”, luật pháp và mật vụ cho đến khoảnh khắc con người bắt đầu tự kiểm duyệt chính mình.
Hãy thử tưởng tượng một điều rất đơn giản.

Ngày mai thức dậy, một đất nước không còn bất kỳ “thế lực thù địch” nào.

Không còn phản động.

Không còn gián điệp.

Không còn kẻ phá hoại.

Không còn âm mưu lật đổ.

Không còn những nhóm người bị cho là đang ngày đêm tìm cách hủy diệt quốc gia.

Mọi kẻ thù đều đã biến mất.

Vậy chuyện gì sẽ xảy ra?

Có lẽ lần đầu tiên, người dân sẽ có thời gian để quay lại nhìn chính bộ máy đang cai trị mình và đặt một câu hỏi rất khó chịu:

Nếu không còn ai đe dọa chúng ta nữa, tại sao chúng ta vẫn cần một hệ thống kiểm soát khổng lồ như thế này?

Tại sao vẫn cần kiểm duyệt?

Tại sao vẫn cần giám sát?

Tại sao một bài viết có thể trở thành vấn đề an ninh?

Tại sao một câu hỏi lại có thể nguy hiểm?

Tại sao những người bất đồng phải bị theo dõi?

Và tại sao quyền lực vẫn phải tập trung vào một nhóm người gần như không thể bị thay thế?

Đây chính là nghịch lý nằm ở trung tâm của nhiều chế độ toàn trị:

Kẻ thù tưởng như là thứ chế độ muốn tiêu diệt.

Nhưng đôi khi, kẻ thù lại chính là thứ chế độ cần để tồn tại.


1. Chiếc mặt nạ đầu tiên: “Chúng tôi chính là nhân dân”​

Không có chế độ toàn trị nào bước ra trước công chúng và nói:

“Hãy trao cho chúng tôi quyền lực tuyệt đối bởi vì chúng tôi muốn cai trị các bạn.”

Quyền lực luôn cần một câu chuyện đẹp hơn.

Nó nhân danh cách mạng.

Nhân danh dân tộc.

Nhân danh giai cấp.

Nhân danh trật tự.

Nhân danh an ninh.

Nhân danh tương lai.

Nhân danh sự sống còn của đất nước.

Rồi từ từ xuất hiện một phép đánh tráo cực kỳ quan trọng:

chế độ được đồng nhất với quốc gia.

Từ đó:

Phản đối một chính sách không còn đơn thuần là phản đối một chính sách.

Chỉ trích lãnh đạo không còn đơn thuần là chỉ trích một người nắm quyền.

Đòi thay đổi hệ thống không còn đơn thuần là một quan điểm chính trị.

Tất cả có thể được chuyển hóa thành:

chống đất nước.

Đó là một trong những bước đầu tiên của toàn trị.

Bởi khi một chính quyền thành công trong việc khiến người dân tin rằng chế độ và tổ quốc là một, nó đã dựng nên chiếc khiên gần như hoàn hảo.

Mọi lời chỉ trích nhằm vào quyền lực đều có thể bị biến thành một cuộc tấn công nhằm vào cộng đồng.

Và từ khoảnh khắc ấy, chính quyền không còn phải bảo vệ mình.

Nhân dân sẽ bắt đầu bảo vệ chính quyền thay cho chính quyền.


2. Sau đó, quyền lực phải chiếm quyền định nghĩa sự thật​

Một chế độ độc đoán có thể chỉ muốn bạn im lặng.

Nhưng một hệ thống toàn trị tham vọng hơn.

Nó không chỉ muốn kiểm soát những gì bạn nói.

Nó muốn kiểm soát cách bạn hiểu thế giới.

Báo chí nói một câu chuyện.

Truyền hình lặp lại câu chuyện ấy.

Nhà trường dạy câu chuyện ấy.

Sách giáo khoa củng cố câu chuyện ấy.

Điện ảnh kể lại câu chuyện ấy.

Các nghi lễ chính trị biến câu chuyện ấy thành ký ức tập thể.

Và những phiên bản khác của thực tại dần dần không còn được xem là những lập luận cần tranh luận.

Chúng được gắn nhãn.

Sai trái.

Nguy hiểm.

Xuyên tạc.

Phản động.

Thù địch.

Đức Quốc xã hiểu rất rõ sức mạnh này. Tuyên truyền không chỉ ca ngợi chế độ; nó còn giúp xác định ai thuộc về “cộng đồng dân tộc” và ai phải bị loại ra khỏi cộng đồng ấy. Luật pháp và tuyên truyền cùng tham gia vào quá trình biến những nhóm người thành “kẻ thù”.

Đây là điều khiến độc quyền thông tin trở nên đáng sợ.

Không phải bởi quyền lực có thể biến một lời nói dối thành sự thật.

Nó không thể.

Nhưng nó có thể khiến hàng triệu người không còn được tiếp xúc với bất kỳ cách giải thích nào khác.

Và khi một thế hệ lớn lên chỉ với một phiên bản của lịch sử, một hệ thống giá trị và một nguồn chính danh duy nhất, sự kiểm duyệt không còn giống sự kiểm duyệt nữa.

Nó bắt đầu giống như…

thực tại.


3. Nhưng mọi cỗ máy quyền lực đều cần một kẻ thù​

Một xã hội bình thường có đối thủ chính trị.

Một hệ thống toàn trị cần một thứ lớn hơn:

một mối đe dọa hiện sinh.

Một kẻ thù khiến người dân tin rằng mọi thứ họ có thể mất bất cứ lúc nào.

Bởi quyền lực càng đặc biệt thì lý do biện minh cho quyền lực ấy cũng phải càng đặc biệt.

Bạn không thể yêu cầu cả một dân tộc hy sinh tự do chỉ để giải quyết một vấn đề bình thường.

Nhưng bạn có thể yêu cầu họ hy sinh tự do nếu nói rằng:

Tổ quốc đang lâm nguy.

Từ đây, một công thức rất thuận tiện xuất hiện:

Kiểm duyệt trở thành bảo vệ thông tin.

Giám sát trở thành bảo vệ an ninh.

Đàn áp trở thành giữ ổn định.

Bắt giữ trở thành ngăn chặn âm mưu.

Bịt miệng trở thành bảo vệ đoàn kết dân tộc.

Và quyền lực càng được mở rộng, kẻ thù càng phải nguy hiểm.

Nhưng có một vấn đề.

Điều gì xảy ra nếu kẻ thù ngoài đời thực không đủ lớn?


4. Nếu kẻ thù không đủ lớn, hãy làm cho nó lớn hơn​

Đây là lúc ranh giới giữa an ninh và tuyên truyền bắt đầu biến mất.

Một cá nhân có thể trở thành một “đường dây”.

Một nhóm nhỏ có thể trở thành một “tổ chức”.

Một bài viết có thể trở thành một “chiến dịch”.

Một thất bại của bộ máy có thể được giải thích bằng “phá hoại”.

Một cuộc biểu tình có thể được mô tả như bằng chứng của một kế hoạch lớn hơn rất nhiều.

Không phải mọi mối đe dọa từ bên ngoài đều giả.

Các quốc gia thực sự có gián điệp.

Thực sự có can thiệp nước ngoài.

Thực sự có những nhóm bạo lực.

Điểm phân biệt nằm ở một nơi khác:

Trong một xã hội có các định chế độc lập, tuyên bố của nhà nước có thể bị báo chí, tòa án, quốc hội, giới học thuật và công chúng chất vấn.

Trong một hệ thống toàn trị, chính bộ máy đưa ra cáo buộc đồng thời kiểm soát phần lớn những thiết chế có khả năng kiểm chứng cáo buộc đó.

Và đây là lúc câu hỏi quan trọng không còn là:

“Có kẻ thù hay không?”

Mà là:

“Ai có quyền quyết định ai là kẻ thù?”


5. Và đôi khi, quyền lực không chỉ tìm kẻ thù. Nó tạo ra cả sân khấu cho kẻ thù xuất hiện​

Một trong những ví dụ lạnh người nhất đến từ Liên Xô thời kỳ đầu.

Trong chiến dịch thường được gọi là Operation Trust, cơ quan an ninh Xô viết bí mật kiểm soát một tổ chức chống Bolshevik, sử dụng nó để thu hút những thành phần chống chính quyền trong và ngoài Liên Xô, qua đó xác định mạng lưới và vô hiệu hóa đối thủ.

Hãy suy nghĩ về cấu trúc của cái bẫy này.

Một người chống chế độ muốn tìm những người giống mình.

Họ tìm thấy một tổ chức bí mật.

Tổ chức ấy nói đúng ngôn ngữ họ muốn nghe.

Nó có mạng lưới.

Có kế hoạch.

Có những người dường như đáng tin.

Họ bước vào.

Họ giới thiệu bạn bè.

Họ tiết lộ suy nghĩ.

Họ tiết lộ các mối quan hệ.

Họ tự mở toàn bộ mạng lưới của mình.

Rồi đến cuối cùng mới phát hiện:

cánh cửa dẫn vào phong trào chống chế độ lại do chính mật vụ của chế độ dựng lên.

Đây là cấp độ quyền lực hoàn toàn khác.

Không cần đi tìm tất cả những người chống mình.

Hãy xây cho họ một ngôi nhà — rồi chờ họ tự bước vào.


6. Nhưng bắt giữ đôi khi vẫn là một phương pháp quá thô sơ​

Bắt một người có thể khiến người đó trở thành biểu tượng.

Bỏ tù một nhà hoạt động có thể khiến phong trào mạnh hơn.

Giết một người có thể tạo ra một người tử vì đạo.

Một bộ máy tinh vi sẽ đặt câu hỏi khác:

Có cách nào khiến đối lập tự phá hủy chính mình hay không?

Stasi của Đông Đức có một câu trả lời.

Zersetzung.

Có thể hiểu gần nghĩa là làm phân rã, phá hủy từ bên trong.

Tài liệu của Bundesarchiv cho thấy Stasi tìm cách tạo ra nghi ngờ, đố kỵ, cạnh tranh và sự nghi kỵ lẫn nhau trong các nhóm bị xem là đối lập; những biện pháp này có thể được kết hợp với gây khó khăn nghề nghiệp, bôi nhọ, tin đồn và các phương thức khác nhằm làm tê liệt hoạt động của họ.

Đây là thứ còn đáng sợ hơn nhà tù.

Một phong trào có thể sống sót sau đàn áp.

Nhưng làm thế nào một phong trào sống sót khi mọi người bắt đầu hỏi:

Người bên cạnh mình có phải mật vụ không?

Ai đã tiết lộ cuộc họp?

Ai đang cố kích động chúng ta làm điều cực đoan?

Tại sao người kia bỗng nhiên được thả?

Tại sao thông tin này bị lộ?

Ai đang nói thật?

Ai đang đóng vai?

Sự tin tưởng bắt đầu chết.

Nhóm chia thành phe.

Bạn bè quay sang nghi ngờ nhau.

Những người tốt rời đi vì kiệt sức.

Và bộ máy quyền lực có thể đứng bên ngoài quan sát.

Nhà tù có thể phá một con người.

Sự nghi ngờ có thể phá cả một cộng đồng.
 

7. Đôi khi quyền lực còn tạo ra “bằng chứng” cho chính câu chuyện của mình​

Ngày 31 tháng 8 năm 1939, ngay trước cuộc xâm lược Ba Lan, Đức Quốc xã dàn dựng một vụ tấn công tại đài phát thanh Gleiwitz nhằm tạo ấn tượng rằng phía Ba Lan đã gây hấn trước. Những người SS mặc quân phục Ba Lan tham gia màn dàn dựng này; ngay sau đó, câu chuyện về các hành động xâm phạm của Ba Lan được sử dụng trong việc trình bày cuộc chiến như một hành động đáp trả.

Hãy nhìn vào cấu trúc của nó.

Trước hết:

tạo câu chuyện.

Sau đó:

tạo sự kiện phù hợp với câu chuyện.

Rồi:

dùng sự kiện ấy làm bằng chứng rằng câu chuyện ban đầu là đúng.

Đây là khoảnh khắc tuyên truyền bước sang một cấp độ khác.

Bởi điều đáng sợ nhất không phải khi quyền lực nói dối.

Con người đã nói dối từ khi lịch sử bắt đầu.

Điều đáng sợ là khi một trung tâm quyền lực đồng thời kiểm soát:

người kể câu chuyện,

người tạo bằng chứng,

người điều tra bằng chứng,

và phương tiện truyền đạt bằng chứng cho toàn xã hội.

Khi đó lời nói dối không cần đánh bại sự thật.

Nó chỉ cần ngăn sự thật bước vào căn phòng.


8. Tiếp theo, luật pháp phải được biến từ giới hạn của quyền lực thành công cụ của quyền lực​

Một trong những câu nguy hiểm nhất trong chính trị là:

“Tất cả đều được thực hiện đúng pháp luật.”

Bởi một điều hoàn toàn có thể đúng luật…

mà vẫn bất công.

Câu hỏi quan trọng không chỉ là:

Có luật hay không?

Mà phải hỏi:

Ai viết luật?

Ai giải thích luật?

Ai điều tra?

Ai truy tố?

Ai xét xử?

Ai có quyền tuyên bố một tổ chức là nguy hiểm?

Ai có quyền xác định một tiếng nói là đe dọa an ninh?

Và quan trọng nhất:

những cơ quan đó có thể thực sự nói “Không” với người đang nắm quyền hay không?

Nếu luật pháp chỉ bảo vệ quyền lực khỏi người dân nhưng không bảo vệ người dân khỏi quyền lực, thì luật đã đánh mất một trong những chức năng quan trọng nhất của nó.

Khi ấy, đàn áp không cần diễn ra ngoài pháp luật.

Đàn áp có thể mặc áo choàng pháp luật.


9. Rồi đến một chiếc mặt nạ tinh vi hơn: cho người dân cảm giác rằng họ vẫn đang tham gia​

Một hệ thống không nhất thiết phải xóa bỏ mọi thiết chế.

Nó có thể giữ lại rất nhiều thứ.

Quốc hội.

Bầu cử.

Hiến pháp.

Tòa án.

Các tổ chức xã hội.

Các cuộc tham vấn.

Nhưng tên gọi của một thiết chế không nói lên quyền lực thực tế của nó.

Câu hỏi phải là:

Một cuộc bầu cử có thể thực sự thay người đang cai trị hay không?

Một tòa án có thể phán quyết chống lại quyền lực hay không?

Một tờ báo có thể điều tra người đứng đầu mà không sợ bị đóng cửa hay không?

Một công dân có thể công khai nói rằng chính quyền sai mà không biến mình thành đối tượng an ninh hay không?


Nếu câu trả lời luôn là “không”, thì những thiết chế ấy có thể vẫn tồn tại.

Nhưng chúng tồn tại giống như phông nền của một sân khấu.

Nhìn từ xa:

mọi thứ giống một nhà nước bình thường.

Nhìn thật gần:

kết quả quan trọng nhất đã được quyết định trước khi màn diễn bắt đầu.


10. Nhưng toàn trị chưa hoàn thiện cho đến khi nó bước vào đời sống riêng tư​

Một chế độ cực đoan không chỉ muốn biết bạn làm gì.

Nó muốn biết:

bạn đọc gì,

bạn gặp ai,

bạn tin ai,

bạn nói gì ở bàn ăn,

con bạn nghe gì từ cha mẹ,

và bạn nghĩ gì khi không có ai nhìn thấy.

Stasi từng xây dựng mạng lưới cộng tác viên bí mật thâm nhập nhiều lĩnh vực xã hội; Bundesarchiv ghi nhận rằng những người cung cấp thông tin còn được cài vào các nhóm đối lập và báo cáo cả những thông tin riêng tư về bạn bè, đồng nghiệp hay bạn học. Cuối năm 1989, hồ sơ MfS ghi nhận khoảng 180.000 cộng tác viên không chính thức.

Hãy tưởng tượng hậu quả tâm lý của một xã hội như vậy.

Bạn không biết ai đang nghe.

Cho nên bạn bắt đầu nói nhỏ.

Sau đó bạn không nói.

Rồi bạn tránh những người nói.

Rồi bạn dạy con mình:

“Chuyện trong nhà đừng ra ngoài nói.”

Đây là khoảnh khắc cực kỳ quan trọng.

Bởi cuối cùng, nhà nước không còn phải đặt cảnh sát ở mọi căn phòng.

Nó chỉ cần khiến người dân tưởng rằng cảnh sát có thể ở bất kỳ căn phòng nào.


11. Và đó là lúc người cảnh sát cuối cùng được sinh ra — bên trong đầu bạn​

Đây mới là thành tựu cao nhất của toàn trị.

Không phải nhà tù.

Không phải mật vụ.

Không phải camera.

Không phải kiểm duyệt.

Mà là:

tự kiểm duyệt.

Ban đầu người khác ngăn bạn nói.

Sau đó bạn tự ngăn mình.

Bạn xóa câu vừa viết.

Bạn không bấm “chia sẻ”.

Bạn không hỏi câu đó trong cuộc họp.

Bạn tránh một người bạn cũ.

Bạn không kể chuyện ấy trước mặt con.

Bạn nhìn quanh trước khi nói.

Rồi một ngày…

bạn không còn cần nhìn quanh nữa.

Bởi hàng rào đã được chuyển từ bên ngoài vào bên trong.

Đây là thời điểm quyền lực đạt hiệu suất gần như hoàn hảo.

Người dân bắt đầu làm công việc của bộ máy kiểm soát thay cho bộ máy kiểm soát.

Không cần cấm tất cả mọi người.

Chỉ cần trừng phạt đủ vài người để hàng triệu người còn lại học được giới hạn.


12. Nhưng cỗ máy này chứa một nghịch lý chết người​

Đàn áp tạo ra bất mãn.

Bất mãn tạo ra chống đối.

Chống đối tạo ra đàn áp mạnh hơn.

Và đàn áp mạnh hơn lại tạo ra nhiều chống đối hơn.

Một vòng lặp xuất hiện:

Đàn áp → bất mãn → đối kháng → “thấy chưa, kẻ thù có thật” → đàn áp.

Điều đáng sợ nằm ở đây:

Một chế độ có thể góp phần tạo ra chính những kẻ thù mà sau đó nó sử dụng để chứng minh rằng mình luôn đúng.

Người ta tức giận vì bị bịt miệng.

Chính quyền nhìn sự tức giận ấy và nói:

“Thấy chưa? Họ thù ghét chúng ta.”

Người ta chống đối vì bị đàn áp.

Chính quyền nhìn sự chống đối và nói:

“Thấy chưa? Chúng ta cần đàn áp.”

Vòng tròn khép kín.

Bất kỳ kết quả nào cũng chứng minh cho giả thuyết ban đầu.

Nếu không ai phản đối:

“Nhân dân hoàn toàn ủng hộ.”

Nếu có người phản đối:

“Thế lực thù địch đang hoạt động.”

Trong một hệ thống tư duy như vậy, quyền lực không bao giờ có thể sai.

Và một hệ thống không thể sai…

cũng là một hệ thống không thể tự sửa mình.


Chiếc mặt nạ cuối cùng​

Nhưng vẫn còn một chiếc mặt nạ nữa.

Chiếc mặt nạ quan trọng nhất.

Một chế độ toàn trị hiếm khi muốn người dân nhìn nó như một cỗ máy cai trị.

Nó muốn được nhìn như:

người cha,

người bảo vệ,

người cứu nguy,

người giữ ổn định,

người đứng giữa nhân dân và hỗn loạn.

Và bởi vậy, gần như mọi sự thu hẹp tự do cuối cùng đều có thể được trình bày bằng một lý do nghe rất đẹp:

Tất cả những điều này đều vì các bạn.

Chúng tôi kiểm soát thông tin…

để bảo vệ các bạn khỏi dối trá.

Chúng tôi hạn chế tiếng nói…

để bảo vệ đoàn kết.

Chúng tôi theo dõi…

để bảo vệ an ninh.

Chúng tôi đàn áp…

để bảo vệ ổn định.

Chúng tôi cần thêm quyền lực…

để bảo vệ các bạn khỏi kẻ thù.

Và đây là nghịch lý cuối cùng:

Một hệ thống có thể lấy đi tự do của con người nhân danh việc bảo vệ chính những con người ấy.


Nhưng đừng hiểu sai.

Toàn trị không bắt đầu vào ngày xe tăng xuất hiện trên đường.

Nó cũng không bắt đầu vào ngày nhà tù đầy người.

Những thứ đó thường đến rất muộn.

Nó bắt đầu sớm hơn nhiều.

Nó bắt đầu khi xã hội dần chấp nhận rằng:

có những người không xứng đáng được lên tiếng.

có những câu hỏi không nên được hỏi.

có những sự thật không nên được nhắc lại.

có những quyền có thể tạm thời hy sinh vì “tình hình đặc biệt”.

có những người cầm quyền không nên bị chất vấn vì họ đại diện cho điều gì đó lớn hơn bản thân họ.

Và trên tất cả:

mọi thất bại cuối cùng đều có thể được giải thích bằng một kẻ thù.

Đó là lúc một xã hội nên bắt đầu lo sợ.

Không phải bởi kẻ thù đang đứng bên ngoài cánh cửa.

Mà bởi cánh cửa bên trong đang dần đóng lại.


Một chế độ toàn trị có thể dành cả đời để tuyên bố rằng mục tiêu của nó là tiêu diệt kẻ thù.

Nhưng hãy thử đặt câu hỏi ngược lại:

Điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày kẻ thù thật sự biến mất?

Nếu không còn phản động.

Không còn phá hoại.

Không còn âm mưu.

Không còn ai để đổ lỗi.

Người dân cuối cùng sẽ quay lại nhìn những người đang cầm quyền.

Và họ có thể hỏi:

Vậy bây giờ, ai sẽ chịu trách nhiệm cho những vấn đề của chúng ta?

Đó có lẽ là câu hỏi mà mọi quyền lực tuyệt đối đều sợ.

Bởi vậy, trong những hệ thống như thế,

kẻ thù không chỉ là thứ phải bị tiêu diệt.

Đôi khi…

kẻ thù phải được duy trì.

Và những cỗ máy quyền lực tinh vi nhất không chỉ biết cách chống lại kẻ thù.

Chúng biết cách định nghĩa kẻ thù.

Chúng biết cách phóng đại kẻ thù.

Chúng biết cách xâm nhập kẻ thù.

Chúng thậm chí có thể tạo ra kẻ thù.


Bởi mục tiêu cuối cùng của toàn trị không phải chỉ là bắt một con người im lặng.

Mục tiêu cuối cùng là sâu hơn thế rất nhiều.

Là khiến con người quên rằng mình từng có quyền đặt câu hỏi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top