Cái trưa hè Hà Nội hầm hập như một cái lò bát quái nung người. Cái nóng oi nồng chẳng chịu tan đi mà cứ nén chặt lại, đặc quánh giữa hai bức tường vàng ố rêu phong, khiến không khí như rỉ ra mùi của sự bần cùng và bế tắc.
Giữa cái tĩnh mịch khô khốc ấy, bỗng vút lên một tiếng chửi thanh tao đến lạ lùng:
— Địp on ẹ mày!! Bà truyền hồn báo danh cho nhà mày biết!! Mày không trả bà tiền thì không xong với bà đâu!!
Giọng của ả đàn bà oang oang trước nhà anh Mạnh. Bà thở hổn hển, nhịp thở đứt quãng sau một tràng "liên thanh cước" lấy hơi dài dằng dặc. Bà đứng đó, một hình hài khắc khổ chống trên chiếc nạng gỗ, mông chổng ngược về phía sau như một sự thách thức với định mệnh, còn cái mặt thì nghếch lên, hướng thẳng vào cánh cửa đóng im ỉm nhà anh Mạnh mà ném vào đó tất cả nỗi căm hờn của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Bà lại rít lên, giọng bạt đi vì nắng và vì cái sự uất ức đang cào xé:
— Địp ẹ tổ tiên sư cha nhà mày! Mày đánh trúng thì mày sang mày lấy tiền ngay, mày đòi luôn, mày đòi như sợ mẹ mày mai chếch luôn không bằng. Thế mà lúc mày trượt thì mày... thì mày... mày nợ nồn gì mà nợ gớm chửa??
Cái tiếng "gớm chửa" ấy kéo dài ra, nghe vừa mỉa mai, vừa chua chát cho cái kiếp người quanh quẩn bên mấy con số đề ma quái. Giữa cái nắng đổ lửa, cái nạng gỗ của bà nện xuống nền xi măng nghe khô khốc như tiếng gõ cửa của một định mệnh nghiệt ngã.
Đáp lại tiếng chửi của bà Bích! Nhà anh Mạnh vẫn đóng cửa im ỉm!! Bực quá, đéo ai đáp lời, bà Bích táng vào ngực thùm thụp, mồm bà méo xệch, hai mi mắt bà xô lại, ép cho giọt nước mắt chảy ra, bà ngồi bệt xuống đất, hai chân đạp liên hồi.
Tôi lại nhớ đến hình ảnh mình những ngày bé! Tôi cũng giống bà, cũng hay ăn vạ mỗi khi mẹ không cho tiền mua quà bánh, nhưng khác với tôi, bà không đòi tiền quà bánh, bà sang đòi tiền lô.
Giữa cái nóng 40 độ trưa hè, bà ngã ngửa ra nằm vật xuống đất, tóc tai rũ rượi, bà rú lên từng hồi rồi gục xuống nằm bất động!!
Thôi chết! có khi bà hẹo thật!
Đột nhiên mắt bà mở trợn trừng.. bà thấy bóng mẹ tôi đầu ngõ!
- Á à! Đây rồi! Con Nhànnnn! Trả tiền đây!!
Mẹ tôi thấy bà thì giật mình rú lên, như một con nợ chuyên nghiệp, mẹ tôi cũng có cho mình một tinh thần thép khi đối diện với chủ nợ, ngay lập tức bà lấy lại bình tĩnh mà chạy 1 mạch!!
Bà Bích già rồi, đến chửi thôi mà cũng chửi 3p nghỉ 5p thì là, gì có sức mà đuổi, nên bà ngồi phệt xuống giữa con ngõ nhỏ ,bà lại tiếp tục táng ngực mà than!!
- Ối giời ơi!! Chúng nó nừa tôi, chúng nó ăn quỵt tiền của tôi , ối giời cao đất dày ơi...
Cứ thế bà ngồi, bà khóc, rồi bà lại kêu, 30 phút sau không có ai đếm xỉa. Bà lóc cóc đứng dậy, phủi đít quần, bà móc trong túi ra quyển sổ nhỏ ghi tên các con nợ, từng con một.. à!! Xong nhà thằng Mạnh rồi, giờ là nhà lão Vện!.. cứ như vậy, trưa nào cũng thế, một hồn ma già nua, một hồn mà dai dẳng cứ nhằm 1h trưa lại hiện hồn ,đi gõ cửa từng nhà đòi tiền lô!! Đó chính là bà Bích! Chủ lô của cái xóm này.
Vì bà Bích sống một mình mười mấy năm nay nên chẳng ai có ý muốn trả nợ cho bà cả, gì thì gì một bà già 65 tuổi ngoài việc chửi với ăn vạ thì làm gì có phép gì?
Cho đến khi……
Một tháng sau. Cả xóm tôi nháo nhác, khi nghe tin nhà bà Bích có thêm người, ngày hôm đó mây đen bao phủ cả con xóm nhỏ! Từng đợt gió rít đổ về, cuốn theo cát bụi mù mịt, giữa cái khung cảnh sặc mùi tận thế. Một chiếc taxi màu cứt chó đỗ xuỵch ngay đầu ngõ!
- Cạch
Cửa taxi mở!! Nhạc nền một bộ phim kinh dị của nhà đầu ngõ đang bật vang lên, đâu đó quanh đây, khói từ cái bếp than của quán bún chả khạc ra.. Khung cảnh thật ma mị!!
Bà Bích xuống trước, theo sau là một ông thần to vãi lone.
Ôi ông thần có cái đầu trọc, trên người thì toàn hoa văn hoạ tiết nhìn trông phát sợ lên được!
Anh Tí, con bà Bích mới đi tù về, anh đi từ hồi tôi còn bé tí, giờ tôi đã lớn, anh còn lớn hơn.. Anh bước theo mẹ lừng lững lừng lững, hàng xóm 2 bên dạt ra đứng nép vào góc tường!!
Tối đến chúng tôi tập trung tại quán nước của chị Mai để học phụ đạo về xuất thân của anh Tí. Theo lời chị Mai, Anh Tí vốn học cùng lớp với chị Mai, năm 18 tuổi anh Tí có lấy trộm của bà Bích 5 cây vàng đi làm ăn xa, anh đi đâu thì không ai rõ, chỉ biết vào một ngày tháng 6 đẹp trời!
Anh về xóm, xách theo một bịch nilon chất bột màu trắng, hàng xóm hiếu kỳ mò sang xem.
Với bản tính thơm thảo anh chia cho mỗi người 1 ít, người già 1 tép, phụ nữ nửa tép, thanh niên 2 tép.. tiếng lành đồn xa, tiếng dữ thì vào “đồn”. Sự thơm thảo của anh đã lan đến tai mấy chú công an! Thế là 2 tháng sau, anh bị bắt về tội buôn ma téo, đợt đấy anh đi 7 năm..
Vừa mãn hạn tù về, anh lại dính thêm án trém nhau, án đè án, nhận thấy anh còn chưa cứng cáp, các cán bộ liền bếch anh đi thêm vài niên nữa...
Năm nay anh về nhìn anh khác quá... to cao vạm vỡ nhìn đúng chất dân tù!
Sáng hôm sau, chẳng ai bảo ai, người người đứng xếp hàng trước cửa nhà bà Bích đông như đi trẩy hội, có ông nợ tiền lô bà Bích có khi cả chục năm rồi, tự nhiên hôm nay đến xếp hàng trả nợ! Trong đám đông lố nhố ấy, tôi thấy mẹ tôi, thấy anh Mạnh, thấy luôn cả mấy thằng tây balo cuối ngõ. Quả nhiên nợ thì ai cũng thích chịu, nhưng nợ thần chết thì… không phải ai cũng có gan.
Từ ngày anh Tí về, bà Bích khệnh khạng thấy rõ, bước chân cũng tự tin và dáng đi cũng bướng hơn nhiều, trái với sự hả hê của bà Bích thì người cảm thấy khó chịu nhất là chú Vinh
Vì sao?
Vì chú Vinh cũng là giang hồ, nhưng là lớp giang hồ già, giang hồ bóng ngả xế chiều, còn như anh Tí là lớp giang hồ thời đại mới!! Giang hồ 4.0
( Nhưng một ngõ không thể có 2 vua mà 2 con cua thì không cùng 1 nồi lẩu!! ) 🤷🏼♀️
Từ trước đến nay, cả cái ngõ này chỉ biết mỗi chú Vinh giang hồ, tự nhiên giờ thêm một thằng ở đâu về định chiếm ngôi, nghe nó kiểu đéo gì ý! Cảm thấy sượng sượng không?? 🤷🏼♀️ Tôi còn đéo thích thì tất nhiên là chú Vinh cũng đéo ưng cái bụng rồi!
Hãm lone ở chỗ, từ ngày anh Tí về, cả xóm chúng tôi nhốn nháo, nhộn nhạo, kẻ thì nói anh Tí sớm muộn cũng sẽ làm thịt chú Vinh, kẻ lại bảo chú Vinh hết thời..
Đã thế có đợt thằng cháu chú Vinh 5 tuổi không hiểu nghe mồm ai bảo ,nó về khóc ầm cả nhà lên bảo là ông nội sắp bị ádjasdbasg.
Có lẽ người mong muốn hai ông thần này ăn sống nhau nhất chính là anh Mạnh, anh Mạnh rất ghét chú Vinh, vì chú Vinh hay chửi anh là thằng nghiện vặt, mà rõ ràng nghiện thì sao?? Anh có xin chú tiền mua thuốc bao giờ đâu?
Nhiều lần ngồi nói chuyện với anh, tôi thấy anh mắt nhìn xa xăm mồm lẩm bẩm
- Sau chúng nó đéo lao vào mút nhau đi nhỉ..
Nhìn mặt anh tôi biết anh mong chờ ngày này nắm, cũng như anh, tôi cũng thế, tất cả mọi người trong xóm này.. đều thế!
Thời gian cứ thế trôi đi! Có một điều oái oăm là nhà anh Tí cả nhà chú Vinh lại đối diện nhau, kiểu như nếu nhà chú Vinh đang ngồi ăn cơm, anh Tí ngồi bên này chỉ cần thò tay với sang là cũng gắp được thức ăn nhà chú Vinh vậy!!
Cứ mở cửa ra là thấy mặt nồn của nhau!!!
Thế rồi một sáng đẹp trời, anh Tí vác về tấm biển to phết! Đặt ngay trước cửa
””Văn Tí! Hỗ trợ tài chính, cho thuê xe tự lái, và tất nhiên có cả cầm đồ!””
Không cần phải nói chú Vinh cay rái như nào, đm rồ cả người mất thôi!! Cay quá cay quá!! Cay như thế này thì phải làm sao đây!!! 😡😡
Hôm đầu tiên thì chưa có gì xảy ra!
Nhưng chiều hôm đấy cháu chú Vinh đi học về chỉ vào biển nhà mình rồi bảo.
- Ông ơi! Cái biển nhà mình bé hơn nhà bên kia à?
Thế là đéo nói nhiều, hôm sau chú Vinh vác về cái biển khác to vcl! Đặt chình ình trước cửa?? Chiếu tướng thẳng vào cái biển nhà anh Tí!
Tất nhiên anh Tí đéo chịu thua rồi, hôm sau anh lại làm quả biển mới to ơi là to, đẹp ơi là đẹp, anh còn nắp con mẹ nó cả đèn nháy , tối đến anh cắm đèn quay tít thò lò, báo hại mấy con giời đến nhà chị Mai uống trà đá mà cứ như lên bar..
Chị Mai thích nắm, chị bảo tốt quá, cái quán của chị tối đến đen xì như tiền đồ chị dậu, bảo ông Mạnh lắp cho cái đèn thì lão cứ ậm ờ rồi mãi đéo lắp được.. giờ có cái biển của anh Tí! Đỡ bao nhiêu!!
Chú Vinh cay, không cần phải nói… điều mà ai cũng biết.
Một sáng nọ, tôi cùng Lâm Thồn đi ngang qua nhà chú Vinh, thấy chú ngồi trước cửa tay cầm quả kiếm nhật, tay kia cầm rẻ lau, lưỡi kiếm sáng bóng, soi được gương... thằng cháu chú Vinh lon ton..
- Ông ơi! Ông lau cái này làm gì thế.
Bấy giờ chú Vinh, ôm cây kiếm xoa đầu thằng cu cháu mắt hướng sang nhà anh Tí!
- Ông lau cho sạch, để ông xin gân mấy thằng ranh con bố láo.
Vừa lau mắt chú nhìn chằm chằm vào nhà anh Tí.. ra cái điều bố mày sắp ăn thịt mày luôn đây này!
Anh tí đang ngồi chơi với con mèo con, nghe thấy vậy. Nhanh như chớp! 🙄🙄 Anh chạy vào nhà, vác cái đao to vãi cả nồn ra trước cửa, rồi cũng lấy rẻ lau mắt nhìn chú Vinh..
Rồi anh tôi âu yếm nói với cái đao
- Lau em cho sạch nha.. bố lau em cho sạch nha... thằng nào láo nháo! em chẻ nó ra làm đôi cho bố!!!
Nói xong anh nhìn chú Vinh đầy thách thức
Ô ô ô ô!!!!!!
Chú Vinh thấy thế vứt con mẹ con kiếm nhật xuống chạy vào nhà xách ra khẩu hoa cải tự chế ra. Rồi lại ngồi phệt xuống lau lau mắt nhìn anh Tí!! Đoạn chú vẫy vẫy thằng cháu.
- Ôi cu tít ra đây ông cho xem xúng này!! Ông có xúng này!!
Súng này mà bắn thì có mà đao giời cũng móp.
Anh Tí cũng chẳng kém cạnh, vứt vội con đại đao chạy thẳng vào nhà lôi ngay ra một con lục côn, vừa xoay xoay vừa lau.
- Địp mẹ thằng nào thích vào đây bố bắt cho lủng cặp lồng.
Chú Vinh bên kia cũng chạm nóc rồi,, tôi biết tầm này chỉ cần 1 cơn gió nhẹ thổi qua thôi cũng sẽ khiến 2 ông thần này ăn thua đủ với nhau.. của đáng tội! Chúng tôi lại thích thế! Thèm khát cái ngày ấy hơn bao giờ hết!!!!
Nhưng kỳ lạ thay là dù thế đéo nào thì thế.. vẫn chưa có đổ máu, công nhận giang hồ thời đại mới , nhẫn nhịn ghê thật! Chủ đề chú Vinh anh Tí luôn nóng hầm hập, nó là đề tài được chị Mai đề cập đến nhiều nhất xung quanh quán nước của chị!
Nó nóng đến mức, nhiều người trong xóm tôi còn lập hẳn kèo cá độ, anh Tí chấp chú Vinh hoà cho được... căn bản cái truyền thuyết cân cả Kỳ Lân và Phượng Hoàng của anh nó vẫn còn giá trị thị chúng ( giá trị như nào thì lần sau kể cho mà nghe )
Nói thế để bạn hiểu, chúng tôi thèm khát được thấy cảnh hai giang hồ nó đánh nhau sẽ như nào
Ngày qua ngày, chúng tôi đều mong chờ hai ông thần này nhảy vào xiên nhau,nhưng đéo! hết lần này đến lần khác, chẳng có gì xảy ra..
Có một hôm!! Khi tôi cả Lâm Thồn đang ngồi ăn cơm thì có tiếng chửi nhau ầm ĩ! Đéo ai bảo ai chúng tôi vứt cả bát cơm, chạy thật nhanh ra hóng hớt, như chó trực xem tát ao..
Ra đến nơi tôi thấy anh Tí với chú Vinh đang đứng chửi nhau.. xung quanh là bà con hàng xóm lố nhố hóng hớt..
- Địp mẹ con chó! Bố avada kevadra mày!! Giọng chú Vinh gầm lên
- Địp con mẹ mày! ăn bố mày đê.. mày ăn đê anh Tí tay lăm lăm 2 con phóng lợn nhìn vào mặt chú Vinh...
Cứ thế 2 bên lời qua tiếng lại, thay vì lao vào nhau ăn thịt nhau, họ lại đứng chửi nhau, ném vào mặt nhau những thứ bẩn thỉu như 2 con đàn bà ngoài chợ..
Tôi vỗ vai chị Mai!!
- Sao đấy???
- Ui xời! Đm dắt cái xe chẳng may chạm vào nhau, chửi nhau cả 15p rồi vẫn đéo đánh!
Nghĩ nó chán! rồi đám đông giải tán, thấy hết khán giả, chú Vinh với anh Tí cũng cút về luôn!
Một hôm Lâm Thồn gửi tôi link Fb của chú Vinh.. chú đang live stream! Đằng sau là mấy thằng đệ tử của chú!!
Chú chửi anh Tí! Chú nói về những đạo lý làm người..
Rồi vài hôm sau, tôi cũng thấy anh Tí cũng đang live stream chửi lại chú Vinh..
Cay cú nhau là thế nhưng lạ thay...
Vẫn đéo đánh nhau!! Dị thật.
Chiều nay , anh Tí mang đâu một con chó to vãi Lồn về xích ở cửa, đm ông thần không có đuôi mồm toàn răng nhìn chết khiếp, đéo hiểu ông cháu chú Vinh nghịch nghợm kiểu gì.. bị ông thần kia cắn cho phát !!
Địp mẹ chú Vinh cay cú sút thẳng vào mồm con chó của anh Tí!
Con chó rú lên, gào thét, anh Tí lao từ trong nhà ra với hai con phóng lợn trên tay!!
Anh chỉ mặt chú Vinh
- Địp con mẹ mày! Thằng già này Bố avada kevadra chếc cụ mày!
Chú Vinh chạy ngay vào nhà xách con kiếm nhật ra đứng trước cửa gào to hơn!
- Địp mẹ mày! Ngon thì vào đây!!!
Hai bên lời qua tiếng lại, hằm hè nhau...
Đang trong lúc nước sôi , lửa ngùn ngụt, đéo hiểu kiểu gì, có lẽ đợi lâu sốt ruột, anh Mạnh bồi vào 1 câu
- Đánh thì đánh mẹ đi, để người ta còn về dọn hàng, chửi nhau mãi! Tổ sư hãm tài nồn!
Mọi con mắt đổ dồn về phía anh Mạnh, anh Tí và chú Vinh lao tới túm cổ anh Mạnh!
- Địp mẹ thằng ranh con, việc của mày à!
Anh Mạnh mặt méo xệch!!
- Ơ Ơ Ơ.. cháu cháu...
Chú Vinh mắt đỏ ngầu nhìn anh Tí!
- THẰNG NGHẹ0 RANH CON "MÚT NÓ "
Dứt lời cả chú Vinh và anh Tí lao vào sectumsempra anh Mạnh hộc cả máo mồm
🤜🏻🤜🏻 địp mẹ mày! Nhờn này, địp mẹ mày nói leo này.. địp mẹ mày .. 💥💥💥
Bao nhiêu cay cú, ức chế kìm nén mấy tháng trời được anh Tí và chú Vinh xả thẳng vào người anh Mạnh..
Sau vụ đấy, Anh Tí với chú Vinh lại thân nhau????? Riêng anh Mạnh thì bị sectumsempra mất 2 cái răng cửa.. mỗi lần nhìn thấy bóng anh Tí hay chú Vinh là anh Mạnh lặn mất ảnh!!
Nguồn fb
-Buns-
Giữa cái tĩnh mịch khô khốc ấy, bỗng vút lên một tiếng chửi thanh tao đến lạ lùng:
— Địp on ẹ mày!! Bà truyền hồn báo danh cho nhà mày biết!! Mày không trả bà tiền thì không xong với bà đâu!!
Giọng của ả đàn bà oang oang trước nhà anh Mạnh. Bà thở hổn hển, nhịp thở đứt quãng sau một tràng "liên thanh cước" lấy hơi dài dằng dặc. Bà đứng đó, một hình hài khắc khổ chống trên chiếc nạng gỗ, mông chổng ngược về phía sau như một sự thách thức với định mệnh, còn cái mặt thì nghếch lên, hướng thẳng vào cánh cửa đóng im ỉm nhà anh Mạnh mà ném vào đó tất cả nỗi căm hờn của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Bà lại rít lên, giọng bạt đi vì nắng và vì cái sự uất ức đang cào xé:
— Địp ẹ tổ tiên sư cha nhà mày! Mày đánh trúng thì mày sang mày lấy tiền ngay, mày đòi luôn, mày đòi như sợ mẹ mày mai chếch luôn không bằng. Thế mà lúc mày trượt thì mày... thì mày... mày nợ nồn gì mà nợ gớm chửa??
Cái tiếng "gớm chửa" ấy kéo dài ra, nghe vừa mỉa mai, vừa chua chát cho cái kiếp người quanh quẩn bên mấy con số đề ma quái. Giữa cái nắng đổ lửa, cái nạng gỗ của bà nện xuống nền xi măng nghe khô khốc như tiếng gõ cửa của một định mệnh nghiệt ngã.
Đáp lại tiếng chửi của bà Bích! Nhà anh Mạnh vẫn đóng cửa im ỉm!! Bực quá, đéo ai đáp lời, bà Bích táng vào ngực thùm thụp, mồm bà méo xệch, hai mi mắt bà xô lại, ép cho giọt nước mắt chảy ra, bà ngồi bệt xuống đất, hai chân đạp liên hồi.
Tôi lại nhớ đến hình ảnh mình những ngày bé! Tôi cũng giống bà, cũng hay ăn vạ mỗi khi mẹ không cho tiền mua quà bánh, nhưng khác với tôi, bà không đòi tiền quà bánh, bà sang đòi tiền lô.
Giữa cái nóng 40 độ trưa hè, bà ngã ngửa ra nằm vật xuống đất, tóc tai rũ rượi, bà rú lên từng hồi rồi gục xuống nằm bất động!!
Thôi chết! có khi bà hẹo thật!
Đột nhiên mắt bà mở trợn trừng.. bà thấy bóng mẹ tôi đầu ngõ!
- Á à! Đây rồi! Con Nhànnnn! Trả tiền đây!!
Mẹ tôi thấy bà thì giật mình rú lên, như một con nợ chuyên nghiệp, mẹ tôi cũng có cho mình một tinh thần thép khi đối diện với chủ nợ, ngay lập tức bà lấy lại bình tĩnh mà chạy 1 mạch!!
Bà Bích già rồi, đến chửi thôi mà cũng chửi 3p nghỉ 5p thì là, gì có sức mà đuổi, nên bà ngồi phệt xuống giữa con ngõ nhỏ ,bà lại tiếp tục táng ngực mà than!!
- Ối giời ơi!! Chúng nó nừa tôi, chúng nó ăn quỵt tiền của tôi , ối giời cao đất dày ơi...
Cứ thế bà ngồi, bà khóc, rồi bà lại kêu, 30 phút sau không có ai đếm xỉa. Bà lóc cóc đứng dậy, phủi đít quần, bà móc trong túi ra quyển sổ nhỏ ghi tên các con nợ, từng con một.. à!! Xong nhà thằng Mạnh rồi, giờ là nhà lão Vện!.. cứ như vậy, trưa nào cũng thế, một hồn ma già nua, một hồn mà dai dẳng cứ nhằm 1h trưa lại hiện hồn ,đi gõ cửa từng nhà đòi tiền lô!! Đó chính là bà Bích! Chủ lô của cái xóm này.
Vì bà Bích sống một mình mười mấy năm nay nên chẳng ai có ý muốn trả nợ cho bà cả, gì thì gì một bà già 65 tuổi ngoài việc chửi với ăn vạ thì làm gì có phép gì?
Cho đến khi……
Một tháng sau. Cả xóm tôi nháo nhác, khi nghe tin nhà bà Bích có thêm người, ngày hôm đó mây đen bao phủ cả con xóm nhỏ! Từng đợt gió rít đổ về, cuốn theo cát bụi mù mịt, giữa cái khung cảnh sặc mùi tận thế. Một chiếc taxi màu cứt chó đỗ xuỵch ngay đầu ngõ!
- Cạch
Cửa taxi mở!! Nhạc nền một bộ phim kinh dị của nhà đầu ngõ đang bật vang lên, đâu đó quanh đây, khói từ cái bếp than của quán bún chả khạc ra.. Khung cảnh thật ma mị!!
Bà Bích xuống trước, theo sau là một ông thần to vãi lone.
Ôi ông thần có cái đầu trọc, trên người thì toàn hoa văn hoạ tiết nhìn trông phát sợ lên được!
Anh Tí, con bà Bích mới đi tù về, anh đi từ hồi tôi còn bé tí, giờ tôi đã lớn, anh còn lớn hơn.. Anh bước theo mẹ lừng lững lừng lững, hàng xóm 2 bên dạt ra đứng nép vào góc tường!!
Tối đến chúng tôi tập trung tại quán nước của chị Mai để học phụ đạo về xuất thân của anh Tí. Theo lời chị Mai, Anh Tí vốn học cùng lớp với chị Mai, năm 18 tuổi anh Tí có lấy trộm của bà Bích 5 cây vàng đi làm ăn xa, anh đi đâu thì không ai rõ, chỉ biết vào một ngày tháng 6 đẹp trời!
Anh về xóm, xách theo một bịch nilon chất bột màu trắng, hàng xóm hiếu kỳ mò sang xem.
Với bản tính thơm thảo anh chia cho mỗi người 1 ít, người già 1 tép, phụ nữ nửa tép, thanh niên 2 tép.. tiếng lành đồn xa, tiếng dữ thì vào “đồn”. Sự thơm thảo của anh đã lan đến tai mấy chú công an! Thế là 2 tháng sau, anh bị bắt về tội buôn ma téo, đợt đấy anh đi 7 năm..
Vừa mãn hạn tù về, anh lại dính thêm án trém nhau, án đè án, nhận thấy anh còn chưa cứng cáp, các cán bộ liền bếch anh đi thêm vài niên nữa...
Năm nay anh về nhìn anh khác quá... to cao vạm vỡ nhìn đúng chất dân tù!
Sáng hôm sau, chẳng ai bảo ai, người người đứng xếp hàng trước cửa nhà bà Bích đông như đi trẩy hội, có ông nợ tiền lô bà Bích có khi cả chục năm rồi, tự nhiên hôm nay đến xếp hàng trả nợ! Trong đám đông lố nhố ấy, tôi thấy mẹ tôi, thấy anh Mạnh, thấy luôn cả mấy thằng tây balo cuối ngõ. Quả nhiên nợ thì ai cũng thích chịu, nhưng nợ thần chết thì… không phải ai cũng có gan.
Từ ngày anh Tí về, bà Bích khệnh khạng thấy rõ, bước chân cũng tự tin và dáng đi cũng bướng hơn nhiều, trái với sự hả hê của bà Bích thì người cảm thấy khó chịu nhất là chú Vinh
Vì sao?
Vì chú Vinh cũng là giang hồ, nhưng là lớp giang hồ già, giang hồ bóng ngả xế chiều, còn như anh Tí là lớp giang hồ thời đại mới!! Giang hồ 4.0
( Nhưng một ngõ không thể có 2 vua mà 2 con cua thì không cùng 1 nồi lẩu!! ) 🤷🏼♀️
Từ trước đến nay, cả cái ngõ này chỉ biết mỗi chú Vinh giang hồ, tự nhiên giờ thêm một thằng ở đâu về định chiếm ngôi, nghe nó kiểu đéo gì ý! Cảm thấy sượng sượng không?? 🤷🏼♀️ Tôi còn đéo thích thì tất nhiên là chú Vinh cũng đéo ưng cái bụng rồi!
Hãm lone ở chỗ, từ ngày anh Tí về, cả xóm chúng tôi nhốn nháo, nhộn nhạo, kẻ thì nói anh Tí sớm muộn cũng sẽ làm thịt chú Vinh, kẻ lại bảo chú Vinh hết thời..
Đã thế có đợt thằng cháu chú Vinh 5 tuổi không hiểu nghe mồm ai bảo ,nó về khóc ầm cả nhà lên bảo là ông nội sắp bị ádjasdbasg.
Có lẽ người mong muốn hai ông thần này ăn sống nhau nhất chính là anh Mạnh, anh Mạnh rất ghét chú Vinh, vì chú Vinh hay chửi anh là thằng nghiện vặt, mà rõ ràng nghiện thì sao?? Anh có xin chú tiền mua thuốc bao giờ đâu?
Nhiều lần ngồi nói chuyện với anh, tôi thấy anh mắt nhìn xa xăm mồm lẩm bẩm
- Sau chúng nó đéo lao vào mút nhau đi nhỉ..
Nhìn mặt anh tôi biết anh mong chờ ngày này nắm, cũng như anh, tôi cũng thế, tất cả mọi người trong xóm này.. đều thế!
Thời gian cứ thế trôi đi! Có một điều oái oăm là nhà anh Tí cả nhà chú Vinh lại đối diện nhau, kiểu như nếu nhà chú Vinh đang ngồi ăn cơm, anh Tí ngồi bên này chỉ cần thò tay với sang là cũng gắp được thức ăn nhà chú Vinh vậy!!
Cứ mở cửa ra là thấy mặt nồn của nhau!!!
Thế rồi một sáng đẹp trời, anh Tí vác về tấm biển to phết! Đặt ngay trước cửa
””Văn Tí! Hỗ trợ tài chính, cho thuê xe tự lái, và tất nhiên có cả cầm đồ!””
Không cần phải nói chú Vinh cay rái như nào, đm rồ cả người mất thôi!! Cay quá cay quá!! Cay như thế này thì phải làm sao đây!!! 😡😡
Hôm đầu tiên thì chưa có gì xảy ra!
Nhưng chiều hôm đấy cháu chú Vinh đi học về chỉ vào biển nhà mình rồi bảo.
- Ông ơi! Cái biển nhà mình bé hơn nhà bên kia à?
Thế là đéo nói nhiều, hôm sau chú Vinh vác về cái biển khác to vcl! Đặt chình ình trước cửa?? Chiếu tướng thẳng vào cái biển nhà anh Tí!
Tất nhiên anh Tí đéo chịu thua rồi, hôm sau anh lại làm quả biển mới to ơi là to, đẹp ơi là đẹp, anh còn nắp con mẹ nó cả đèn nháy , tối đến anh cắm đèn quay tít thò lò, báo hại mấy con giời đến nhà chị Mai uống trà đá mà cứ như lên bar..
Chị Mai thích nắm, chị bảo tốt quá, cái quán của chị tối đến đen xì như tiền đồ chị dậu, bảo ông Mạnh lắp cho cái đèn thì lão cứ ậm ờ rồi mãi đéo lắp được.. giờ có cái biển của anh Tí! Đỡ bao nhiêu!!
Chú Vinh cay, không cần phải nói… điều mà ai cũng biết.
Một sáng nọ, tôi cùng Lâm Thồn đi ngang qua nhà chú Vinh, thấy chú ngồi trước cửa tay cầm quả kiếm nhật, tay kia cầm rẻ lau, lưỡi kiếm sáng bóng, soi được gương... thằng cháu chú Vinh lon ton..
- Ông ơi! Ông lau cái này làm gì thế.
Bấy giờ chú Vinh, ôm cây kiếm xoa đầu thằng cu cháu mắt hướng sang nhà anh Tí!
- Ông lau cho sạch, để ông xin gân mấy thằng ranh con bố láo.
Vừa lau mắt chú nhìn chằm chằm vào nhà anh Tí.. ra cái điều bố mày sắp ăn thịt mày luôn đây này!
Anh tí đang ngồi chơi với con mèo con, nghe thấy vậy. Nhanh như chớp! 🙄🙄 Anh chạy vào nhà, vác cái đao to vãi cả nồn ra trước cửa, rồi cũng lấy rẻ lau mắt nhìn chú Vinh..
Rồi anh tôi âu yếm nói với cái đao
- Lau em cho sạch nha.. bố lau em cho sạch nha... thằng nào láo nháo! em chẻ nó ra làm đôi cho bố!!!
Nói xong anh nhìn chú Vinh đầy thách thức
Ô ô ô ô!!!!!!
Chú Vinh thấy thế vứt con mẹ con kiếm nhật xuống chạy vào nhà xách ra khẩu hoa cải tự chế ra. Rồi lại ngồi phệt xuống lau lau mắt nhìn anh Tí!! Đoạn chú vẫy vẫy thằng cháu.
- Ôi cu tít ra đây ông cho xem xúng này!! Ông có xúng này!!
Súng này mà bắn thì có mà đao giời cũng móp.
Anh Tí cũng chẳng kém cạnh, vứt vội con đại đao chạy thẳng vào nhà lôi ngay ra một con lục côn, vừa xoay xoay vừa lau.
- Địp mẹ thằng nào thích vào đây bố bắt cho lủng cặp lồng.
Chú Vinh bên kia cũng chạm nóc rồi,, tôi biết tầm này chỉ cần 1 cơn gió nhẹ thổi qua thôi cũng sẽ khiến 2 ông thần này ăn thua đủ với nhau.. của đáng tội! Chúng tôi lại thích thế! Thèm khát cái ngày ấy hơn bao giờ hết!!!!
Nhưng kỳ lạ thay là dù thế đéo nào thì thế.. vẫn chưa có đổ máu, công nhận giang hồ thời đại mới , nhẫn nhịn ghê thật! Chủ đề chú Vinh anh Tí luôn nóng hầm hập, nó là đề tài được chị Mai đề cập đến nhiều nhất xung quanh quán nước của chị!
Nó nóng đến mức, nhiều người trong xóm tôi còn lập hẳn kèo cá độ, anh Tí chấp chú Vinh hoà cho được... căn bản cái truyền thuyết cân cả Kỳ Lân và Phượng Hoàng của anh nó vẫn còn giá trị thị chúng ( giá trị như nào thì lần sau kể cho mà nghe )
Nói thế để bạn hiểu, chúng tôi thèm khát được thấy cảnh hai giang hồ nó đánh nhau sẽ như nào
Ngày qua ngày, chúng tôi đều mong chờ hai ông thần này nhảy vào xiên nhau,nhưng đéo! hết lần này đến lần khác, chẳng có gì xảy ra..
Có một hôm!! Khi tôi cả Lâm Thồn đang ngồi ăn cơm thì có tiếng chửi nhau ầm ĩ! Đéo ai bảo ai chúng tôi vứt cả bát cơm, chạy thật nhanh ra hóng hớt, như chó trực xem tát ao..
Ra đến nơi tôi thấy anh Tí với chú Vinh đang đứng chửi nhau.. xung quanh là bà con hàng xóm lố nhố hóng hớt..
- Địp mẹ con chó! Bố avada kevadra mày!! Giọng chú Vinh gầm lên
- Địp con mẹ mày! ăn bố mày đê.. mày ăn đê anh Tí tay lăm lăm 2 con phóng lợn nhìn vào mặt chú Vinh...
Cứ thế 2 bên lời qua tiếng lại, thay vì lao vào nhau ăn thịt nhau, họ lại đứng chửi nhau, ném vào mặt nhau những thứ bẩn thỉu như 2 con đàn bà ngoài chợ..
Tôi vỗ vai chị Mai!!
- Sao đấy???
- Ui xời! Đm dắt cái xe chẳng may chạm vào nhau, chửi nhau cả 15p rồi vẫn đéo đánh!
Nghĩ nó chán! rồi đám đông giải tán, thấy hết khán giả, chú Vinh với anh Tí cũng cút về luôn!
Một hôm Lâm Thồn gửi tôi link Fb của chú Vinh.. chú đang live stream! Đằng sau là mấy thằng đệ tử của chú!!
Chú chửi anh Tí! Chú nói về những đạo lý làm người..
Rồi vài hôm sau, tôi cũng thấy anh Tí cũng đang live stream chửi lại chú Vinh..
Cay cú nhau là thế nhưng lạ thay...
Vẫn đéo đánh nhau!! Dị thật.
Chiều nay , anh Tí mang đâu một con chó to vãi Lồn về xích ở cửa, đm ông thần không có đuôi mồm toàn răng nhìn chết khiếp, đéo hiểu ông cháu chú Vinh nghịch nghợm kiểu gì.. bị ông thần kia cắn cho phát !!
Địp mẹ chú Vinh cay cú sút thẳng vào mồm con chó của anh Tí!
Con chó rú lên, gào thét, anh Tí lao từ trong nhà ra với hai con phóng lợn trên tay!!
Anh chỉ mặt chú Vinh
- Địp con mẹ mày! Thằng già này Bố avada kevadra chếc cụ mày!
Chú Vinh chạy ngay vào nhà xách con kiếm nhật ra đứng trước cửa gào to hơn!
- Địp mẹ mày! Ngon thì vào đây!!!
Hai bên lời qua tiếng lại, hằm hè nhau...
Đang trong lúc nước sôi , lửa ngùn ngụt, đéo hiểu kiểu gì, có lẽ đợi lâu sốt ruột, anh Mạnh bồi vào 1 câu
- Đánh thì đánh mẹ đi, để người ta còn về dọn hàng, chửi nhau mãi! Tổ sư hãm tài nồn!
Mọi con mắt đổ dồn về phía anh Mạnh, anh Tí và chú Vinh lao tới túm cổ anh Mạnh!
- Địp mẹ thằng ranh con, việc của mày à!
Anh Mạnh mặt méo xệch!!
- Ơ Ơ Ơ.. cháu cháu...
Chú Vinh mắt đỏ ngầu nhìn anh Tí!
- THẰNG NGHẹ0 RANH CON "MÚT NÓ "
Dứt lời cả chú Vinh và anh Tí lao vào sectumsempra anh Mạnh hộc cả máo mồm
🤜🏻🤜🏻 địp mẹ mày! Nhờn này, địp mẹ mày nói leo này.. địp mẹ mày .. 💥💥💥
Bao nhiêu cay cú, ức chế kìm nén mấy tháng trời được anh Tí và chú Vinh xả thẳng vào người anh Mạnh..
Sau vụ đấy, Anh Tí với chú Vinh lại thân nhau????? Riêng anh Mạnh thì bị sectumsempra mất 2 cái răng cửa.. mỗi lần nhìn thấy bóng anh Tí hay chú Vinh là anh Mạnh lặn mất ảnh!!
Nguồn fb
-Buns-