Giày tất

12h.12h

Bậc Thầy Kể Chuyện
1- Nếu tao nhớ không nhầm thì nước Nam ta sản xuất giày nằm trong top 4, xuất khẩu giày nằm trong top 3 thế giới. Nghĩ nó buồn, toàn gia công làm thuê chứ đéo có thương hiệu Việt nào đủ oách để có thể dẫn bọn Tây lông đi shopping, quanh đi quẩn lại vẫn phải dẫn chúng nó đi đo chân, lựa da, chọn màu, lựa last đóng thủ công mà chắc trong mơ chúng nó cũng đéo bao giờ dám nghĩ có 1 ngày được đi đôi giày hand made chất lừ đến thế giá không quá 300$.

2- Thế hệ 7x đời đầu bọn tao đôi giày đầu tiên trong đời là giày bata phát cho công nhân; mùa đông có đôi giày vải màu ghi mà mấy “chị lao công / đêm đông / quét rác “ trong bài thơ của Tố Hữu viết đâu năm 1961 là nhà-có-điều-kiện lắm rồi. Ông “hay hề” này cuối đời về ở cái biệt thự được hóa giá rẻ như bùn nhưng to vật vã 13 Hồ Xuân Hương (sau bán cho anh cư sĩ Từ Vân Phạm Nhật Vũ) chứ trước đấy thời đương chức ngự trong cái biệt thự công vụ to vật vã trên Phan Đình Phùng. Từ phố Phan Đình Phùng mà cái ông nhà-thơ-đi-làm-kinh-tế này nghe được tiếng chổi tre ở mãi phố Trần Phú :

...Những đêm hè
Khi ve ve
Đã ngủ
Tôi lắng nghe
Trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre
Xao xác hàng me
Tiếng chổi tre
Đêm hè
Quét rác...

thì kể tai cũng ở dạng thính hơn đa số người thường; mà hoặc là người tài, hoặc là lưỡi không xương lươn lẹo thành thần như đa phần đám tiệc-tùng điều 4.

3- Đang từ tiền-đồn-chống-thực-dân, đế-quốc thay cho phe XHCN; ông/chú/bác/anh nào sang lắm mới có 1 đôi giày da đen chỉ dùng vào dịp lễ trọng như Tết hay đám cưới hay tiếp chuyên gia Liên Xô, Đông Đức; còn lại rét có đại hàn cũng dép có quai hoặc kể cả dép lê đi kèm tất; tao ngỡ ngàng khi thấy bọn trẻ con lứt mắt xanh mũi lõ bên này chúng nó hè cũng đi giày. Tao lại gần như choáng váng khi nhìn thấy bên này giày không chỉ có màu đen, deux couleurs chỉ còn là dĩ vãng trong ảnh chụp ngày xưa hoặc trong tiểu thuyết nhóm Tự lực Văn đoàn và ở kìa sao lại có đến mấy loại giày đéo cần dây. Trời ơi tất/vớ, sao mà nó lắm màu và hài hòa đến thế. Thích thì thích thế thôi, lẻo khoẻo như cò hương, con nhà nghèo, thần dân nhược tiểu tiếng còn bập bõm tự ti bỏ mẹ ra thì lấy đéo đâu ra mà dám như Cung Trầm Tưởng “Mùa thu Paris / Trời buốt ra đi / Hẹn em quán nhỏ /Rưng rưng rượu đỏ tràn ly….”

4- Theo bọn mày thì con gái, ở lần gặp đầu tiên, trong một vài phút đầu tiên những gì ở thằng đàn ông tạo ra ấn tượng? Phong thái ư, đéo phải vì vừa mới gặp chưa quá phút mốt; gương mặt nam tính hay mày râu nhẵn nhụi ư, đéo đúng vì tài tử điện ảnh nó ngon hơn đa phần chúng ta nhiều; cái đồng hồ PP hay Rolex ư, đéo đúng vì chi tiết này phải ngồi gần mới thấy và đéo phải con gái đứa nào cũng ưng những kẻ có tiền. Thế là cái gì: thưa với các mày, nó chính là đôi giày, và tất/vớ đấy. Tại sao ư: giày, tất nó đéo cần phải cực nhiều tiền đầu tư, nhưng lại thể hiện gần như rất đúng tính cách, thậm chí là qua đó đánh giá được (phần lớn) về thân phận, công việc hay thậm chí là cả mức độ nghiêm túc của buổi làm quen đầu tiên đấy.

Tao lại đoán nhé, chắc phải 80% đàn ông Việt đéo bao giờ tự đi mua tất/vớ. 80% trong số 20% còn lại tức là 16% đàn ông Việt đã từng tự đi mua tất/vớ nhưng đéo bao giờ phân tách được tất đi mùa hạ phải cất vào tủ dịp đông về (và ngược lại); cũng (chắc là) 80% của số 20% đấy mua tất nhưng đéo để ý đến tất đấy dệt từ cotton hay len và có bao nhiêu % elastan. Lại nữa nhé, tao dám chắc cái 16% tự đi mua ấy đéo bao giờ thèm đầu tư một cách tử tế cho đôi tất cả (đầu tư về tiền bạc, đầu tư về thời gian đi chọn), cho dù 1 ngày chúng ta ít nhất đeo chân 8 tiếng đồng hồ.

4% upper còn lại kỹ tính đấy; nhưng của đáng tội là ở cái xứ Đông Lào này chúng mày có thể mua được giày Bally cỡ vài ngàn Mỹ một đôi, hay đặt đóng thủ công trong Saigon da dê, da bê hay thậm là da cá sấu 600$-một vài ngàn Mỹ/đôi NHƯNG tao đố bọn mày tìm được cửa hàng nào chuyên bán tất/vớ tử tế đấy? Italy nổi tiếng về nghề dệt, vớ/tất made in Italy đi 1 lần thôi nhớ đến cuối đời vì đéo bức bí chân nhưng ... tìm đâu ra chỗ bán ở cái xứ mình? Đã mấy thằng trong này có dịp đi đôi tất lụa nhỉ? Tao thật là mãi ngoài ba chục mới có dịp mua/đi; và sau đấy thì nghiện hơn nghiện gái.

5- Người Việt mình có nhiều chuyện rất chi ư là lạ. Ở khách sạn sang sang chút lúc check-out kiểu đéo gì cũng nhìn trước nhìn sau nhặt mấy cái lặt vặt như bánh xà phòng, chai dầu gội hay thậm chí là cả đôi dép đi trong phòng mang về; có đợt tao ghé nhà 1 vị quan chức khá là to ở Golden Westlake được phu nhân rất thân mật mang ra 3 đôi dép mới tinh JW Marriott "đi cho đỡ lạnh chân, em" trong khi ai chứ nhà này thì tiền chắc ăn/tiêu 10 đời đéo hết trừ phi đánh bạc hay đầu tư dạng đỏ/đen. Vào phòng khách C ở Nội Bài hay Tân Sơn Nhất kiểu đéo gì cũng phải lấy đồ ăn sụp xoạp trong khi phở gà hay bánh cuốn chả hay cơm rang trong đấy giá mà bán ở ngoài phố thì chắc đám này đéo bao giờ nó thèm ghé đít ngồi.

Tao hỏi thật này: bọn mày nhiều thằng mua những đôi giày rất đắt tiền, cũng nhiều đôi đẹp nhưng đã bao giờ chúng mày biết đánh giày đúng kiểu chưa? Tỷ lệ đàn ông Việt ĐÉO BIẾT đánh giày thế nào cho đúng tao dám chắc ít nhất 90%; 90% của số 10% còn lại ĐÉO phân biệt nổi khi nào dùng kem (lotion), khi nào dùng xi (cream ) và khi nào dùng sáp (wax) còn shoes tree chắc có lẽ 99% đàn ông Việt đéo biết nó là gì hoặc lần đầu tiên nghe thấy. Bọn mày sẽ bảo "việc đéo gì phải đánh giày, ra phố ngồi cafe gọi luôn đánh giày cho tiện, thời gian đấy bố dùng để thư giãn hoặc kiếm tiền còn gấp mấy (chục) lần tiền công đánh giày mà lại còn tạo công ăn việc làm cho người khác nữa"; không sai nhưng tao thấy cực buồn cười khi chúng mày mua đôi giày cả nghìn đô Mỹ lại để cho mấy người đánh giày dạo bôi bôi chải chải bằng mấy hộp Kiwi.

Chăm sóc giày "vừa-vặn" cũng cần tinh tế như chăm chút người yêu lúc chưa lấy vợ, theo tao. Chúng mày chắc buồn cười lắm nếu tao up ảnh cái rổ đựng lotion, cream, wax lên đây đấy. Ở cái xứ nóng, ẩm, mưa nắng thất thường này tao xin chúng mày nếu đã có tiền mua/đóng đôi giày dăm ba triệu đồng thì ĐỪNG DÙNG mấy hộp Kiwi, hỏng da nhanh lắm. Trăm nghe không bằng một thấy, thử 1 lần đánh giày theo hướng dẫn này đi: Tự chăm sóc giày da và 9 bước cơ bản cần nắm rõ | ELLE Man Việt Nam







- còn tiếp -
 
Sửa lần cuối:
Tiếp đi Đại ca :-)
Tư vấn giúp đệ đóng giầy ở đâu ngon nha
 
Lại ngồi hóng bác @12h.12h lên bài tiếp theo. Bài nào của bác cũng “chất”, cả nghĩa đen và nghĩa bóng!
 
Xin hỏi:
Em băn khoăn là chọn tất cùng màu quần hay tất cùng màu giầy. Search trên mạng thấy đa số là chọn cùng màu quần, em thấy như thế đúng hơn.
 
Xin hỏi:
Em băn khoăn là chọn tất cùng màu quần hay tất cùng màu giầy. Search trên mạng thấy đa số là chọn cùng màu quần, em thấy như thế đúng hơn.
Bác đọc lại thread của bác 12h, tên “Vừa... vặn” nhé
 
Xin hỏi:
Em băn khoăn là chọn tất cùng màu quần hay tất cùng màu giầy. Search trên mạng thấy đa số là chọn cùng màu quần, em thấy như thế đúng hơn.
Cùng màu với giày. Tớ cũng loại thích giày nhưng cái khó là kiếm được đôi tất hợp ý gần như không thể. Kiếm được lọ xi tử tế cũng không đơn giản.
 
1- Nếu tao nhớ không nhầm thì nước Nam ta sản xuất giày nằm trong top 4, xuất khẩu giày nằm trong top 3 thế giới. Nghĩ nó buồn, toàn gia công làm thuê chứ đéo có thương hiệu Việt nào đủ oách để có thể dẫn bọn Tây lông đi shopping, quanh đi quẩn lại vẫn phải dẫn chúng nó đi đo chân, lựa da, chọn màu, lựa last đóng thủ công mà chắc trong mơ chúng nó cũng đéo bao giờ dám nghĩ có 1 ngày được đi đôi giày hand made chất lừ đến thế giá không quá 300$.

2- Thế hệ 7x đời đầu bọn tao đôi giày đầu tiên trong đời là giày bata phát cho công nhân; mùa đông có đôi giày vải màu ghi mà mấy “chị lao công / đêm đông / quét rác “ trong bài thơ của Tố Hữu viết đâu năm 1961 là nhà-có-điều-kiện lắm rồi. Ông “hay hề” này cuối đời về ở cái biệt thự được hóa giá rẻ như bùn nhưng to vật vã 13 Hồ Xuân Hương (sau bán cho anh cư sĩ Từ Vân Phạm Nhật Vũ) chứ trước đấy thời đương chức ngự trong cái biệt thự công vụ to vật vã trên Phan Đình Phùng. Từ phố Phan Đình Phùng mà cái ông nhà-thơ-đi-làm-kinh-tế này nghe được tiếng chổi tre ở mãi phố Trần Phú :

...Những đêm hè
Khi ve ve
Đã ngủ
Tôi lắng nghe
Trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre
Xao xác hàng me
Tiếng chổi tre
Đêm hè
Quét rác...

thì kể tai cũng ở dạng thính hơn đa số người thường; mà hoặc là người tài, hoặc là lưỡi không xương lươn lẹo thành thần như đa phần đám tiệc-tùng điều 4.

3- Đang từ tiền-đồn-chống-thực-dân, đế-quốc thay cho phe XHCN; ông/chú/bác/anh nào sang lắm mới có 1 đôi giày da đen chỉ dùng vào dịp lễ trọng như Tết hay đám cưới hay tiếp chuyên gia Liên Xô, Đông Đức; còn lại rét có đại hàn cũng dép có quai hoặc kể cả dép lê đi kèm tất; tao ngỡ ngàng khi thấy bọn trẻ con lứt mắt xanh mũi lõ bên này chúng nó hè cũng đi giày. Tao lại gần như choáng váng khi nhìn thấy bên này giày không chỉ có màu đen, deux couleurs chỉ còn là dĩ vãng trong ảnh chụp ngày xưa hoặc trong tiểu thuyết nhóm Tự lực Văn đoàn và ở kìa sao lại có đến mấy loại giày đéo cần dây. Trời ơi tất/vớ, sao mà nó lắm màu và hài hòa đến thế. Thích thì thích thế thôi, lẻo khoẻo như cò hương, con nhà nghèo, thần dân nhược tiểu tiếng còn bập bõm tự ti bỏ mẹ ra thì lấy đéo đâu ra mà dám như Cung Trầm Tưởng “Mùa thu Paris / Trời buốt ra đi / Hẹn em quán nhỏ /Rưng rưng rượu đỏ tràn ly….”

4- Theo bọn mày thì con gái, ở lần gặp đầu tiên, trong một vài phút đầu tiên những gì ở thằng đàn ông tạo ra ấn tượng? Phong thái ư, đéo phải vì vừa mới gặp chưa quá phút mốt; gương mặt nam tính hay mày râu nhẵn nhụi ư, đéo đúng vì tài tử điện ảnh nó ngon hơn đa phần chúng ta nhiều; cái đồng hồ PP hay Rolex ư, đéo đúng vì chi tiết này phải ngồi gần mới thấy và đéo phải con gái đứa nào cũng ưng những kẻ có tiền. Thế là cái gì: thưa với các mày, nó chính là đôi giày, và tất/vớ đấy. Tại sao ư: giày, tất nó đéo cần phải cực nhiều tiền đầu tư, nhưng lại thể hiện gần như rất đúng tính cách, thậm chí là qua đó đánh giá được (phần lớn) về thân phận, công việc hay thậm chí là cả mức độ nghiêm túc của buổi làm quen đầu tiên đấy.

Tao lại đoán nhé, chắc phải 80% đàn ông Việt đéo bao giờ tự đi mua tất/vớ. 80% trong số 20% còn lại tức là 16% đàn ông Việt đã từng tự đi mua tất/vớ nhưng đéo bao giờ phân tách được tất đi mùa hạ phải cất vào tủ dịp đông về (và ngược lại); cũng (chắc là) 80% của số 20% đấy mua tất nhưng đéo để ý đến tất đấy dệt từ cotton hay len và có bao nhiêu % elastan. Lại nữa nhé, tao dám chắc cái 16% tự đi mua ấy đéo bao giờ thèm đầu tư một cách tử tế cho đôi tất cả (đầu tư về tiền bạc, đầu tư về thời gian đi chọn), cho dù 1 ngày chúng ta ít nhất đeo chân 8 tiếng đồng hồ.

4% upper còn lại kỹ tính đấy; nhưng của đáng tội là ở cái xứ Đông Lào này chúng mày có thể mua được giày Bally cỡ vài ngàn Mỹ một đôi, hay đặt đóng thủ công trong Saigon da dê, da bê hay thậm là da cá sấu 600$-một vài ngàn Mỹ/đôi NHƯNG tao đố bọn mày tìm được cửa hàng nào chuyên bán tất/vớ tử tế đấy? Italy nổi tiếng về nghề dệt, vớ/tất made in Italy đi 1 lần thôi nhớ đến cuối đời vì đéo bức bí chân nhưng ... tìm đâu ra chỗ bán ở cái xứ mình? Đã mấy thằng trong này có dịp đi đôi tất lụa nhỉ? Tao thật là mãi ngoài ba chục mới có dịp mua/đi; và sau đấy thì nghiện hơn nghiện gái.

5- Người Việt mình có nhiều chuyện rất chi ư là lạ. Ở khách sạn sang sang chút lúc check-out kiểu đéo gì cũng nhìn trước nhìn sau nhặt mấy cái lặt vặt như bánh xà phòng, chai dầu gội hay thậm chí là cả đôi dép đi trong phòng mang về; có đợt tao ghé nhà 1 vị quan chức khá là to ở Golden Westlake được phu nhân rất thân mật mang ra 3 đôi dép mới tinh JW Marriott "đi cho đỡ lạnh chân, em" trong khi ai chứ nhà này thì tiền chắc ăn/tiêu 10 đời đéo hết trừ phi đánh bạc hay đầu tư dạng đỏ/đen. Vào phòng khách C ở Nội Bài hay Tân Sơn Nhất kiểu đéo gì cũng phải lấy đồ ăn sụp xoạp trong khi phở gà hay bánh cuốn chả hay cơm rang trong đấy giá mà bán ở ngoài phố thì chắc đám này đéo bao giờ nó thèm ghé đít ngồi.

Tao hỏi thật này: bọn mày nhiều thằng mua những đôi giày rất đắt tiền, cũng nhiều đôi đẹp nhưng đã bao giờ chúng mày biết đánh giày đúng kiểu chưa? Tỷ lệ đàn ông Việt ĐÉO BIẾT đánh giày thế nào cho đúng tao dám chắc ít nhất 90%; 90% của số 10% còn lại ĐÉO phân biệt nổi khi nào dùng kem (lotion), khi nào dùng xi (cream ) và khi nào dùng sáp (wax) còn shoes tree chắc có lẽ 99% đàn ông Việt đéo biết nó là gì hoặc lần đầu tiên nghe thấy. Bọn mày sẽ bảo "việc đéo gì phải đánh giày, ra phố ngồi cafe gọi luôn đánh giày cho tiện, thời gian đấy bố dùng để thư giãn hoặc kiếm tiền còn gấp mấy (chục) lần tiền công đánh giày mà lại còn tạo công ăn việc làm cho người khác nữa"; không sai nhưng tao thấy cực buồn cười khi chúng mày mua đôi giày cả nghìn đô Mỹ lại để cho mấy người đánh giày dạo bôi bôi chải chải bằng mấy hộp Kiwi.

Chăm sóc giày "vừa-vặn" cũng cần tinh tế như chăm chút người yêu lúc chưa lấy vợ, theo tao. Chúng mày chắc buồn cười lắm nếu tao up ảnh cái rổ đựng lotion, cream, wax lên đây đấy. Ở cái xứ nóng, ẩm, mưa nắng thất thường này tao xin chúng mày nếu đã có tiền mua/đóng đôi giày dăm ba triệu đồng thì ĐỪNG DÙNG mấy hộp Kiwi, hỏng da nhanh lắm. Trăm nghe không bằng một thấy, thử 1 lần đánh giày theo hướng dẫn này đi: Tự chăm sóc giày da và 9 bước cơ bản cần nắm rõ | ELLE Man Việt Nam







- còn tiếp -
gia công cái lol! làm mướn cho bạn tàu và bọn hàn. Chúng nó mới nhận dc hợp đồng gia công cho tây lông, dân toọc anh hùng chỉ là "những con người có bàn tay vàng, siêng năng chịu khó, thân thiện hiếu khách, yêu chuộng hòa bình, thik chung thực (đéo trung thực nhé) ghét giả dối....".
 
gia công cái lol! làm mướn cho bạn tàu và bọn hàn. Chúng nó mới nhận dc hợp đồng gia công cho tây lông, dân toọc anh hùng chỉ là "những con người có bàn tay vàng, siêng năng chịu khó, thân thiện hiếu khách, yêu chuộng hòa bình, thik chung thực (đéo trung thực nhé) ghét giả dối....".
Mày nói khá đúng, làm mướn cho bọn gia công lại thôi. Và cho thuê nhà để nó xả rác
 
gia công cái lol! làm mướn cho bạn tàu và bọn hàn. Chúng nó mới nhận dc hợp đồng gia công cho tây lông, dân toọc anh hùng chỉ là "những con người có bàn tay vàng, siêng năng chịu khó, thân thiện hiếu khách, yêu chuộng hòa bình, thik chung thực (đéo trung thực nhé) ghét giả dối....".
Mày lảm nhảm Lồn/buồi/địt... ít thôi không có nó tạm trú từ miệng nhảy lên thường trú trên cái chỗ đội mũ thì nhục lắm. Hay mày sắp lên lão, 50++ nên LÚ mẹ nó rồi?
Tao lớp 10 đã bắt con bồ bú cặc rồi nhé. Toàn CIA kg giờ nghĩ lại thấy tội nó Vl, tiểu thư con nhà giàu gốc HN mà mới lớp 10 bị tao thịt rồi
DCm năm 1990 con dream 100II mua đc chắc 5 chiếc cub. Tao đeos biết chính xác vì nhà tao toàn xe đạp, cả xã có mấy nhà giàu chỉ 78, cánh én, DD là bố tướng rồi. Dcm người bệnh sốt li bì mượn để chở đi viện chúng đéo cho may sao tao mới mượn xe con bồ về nhà ăn trưa (vì chiều lại đi học thêm) nên tiện tao chở giúp đi viện tỉnh, cả làng trợn mắt nhìn.
 
Sửa lần cuối:
Dm đến 80% là đang cày bục mặt để kiếm tiền lê la bia hơi vỉa hè, chỉ có bọn nhiều tiền nó mới phải quan tâm đến cả đôi tất cũng phải cầu kì vì thời gian nó thừa đéo biết làm gì. Khi mày có nhiều tiền, mày ăn phở sang mày cũng phải chọn từ con gà đến ngọn hành, khi mày đói thì tao nghĩ mày cũng như tao chỉ kịp ăn chứ đéo kịp thưởng thức.
Bài của mày viết cũng như một số bài tao đã đc nghe nói chi tiết về beer, cách uống bia,.... Nói chung cứ có nhiều tiền thì sẽ thèm được sang trọng như tây và sau đó thì quay ra coi thường bọn có tiền mà đéo biết ăn chơi như mình hoặc gạ bọn nó đi theo mình để mình thể hiện kiến thức.
Ở VN giờ đại trà cứ làm đôi giầy 1-2m + mấy đôi tất 50k + vài ngày đánh giày vỉa hè 15k một lần là thấy đôi chân được nâng niu vl rồi.

Ps: mày kiến thức uyên thâm xem có bài nào về bcs của bọn quý tộc tây thì chia sẻ cho ae sang mắt với chứ cứ chơi mấy e củ quả mà cũng chỉ xài durex với sagami thấy lãng phí thế đéo nào ấy.
 
Bài của mày viết cũng như một số bài tao đã đc nghe nói chi tiết về beer, cách uống bia,.... Nói chung cứ có nhiều tiền thì sẽ thèm được sang trọng như tây và sau đó thì quay ra coi thường bọn có tiền mà đéo biết ăn chơi như mình hoặc gạ bọn nó đi theo mình để mình thể hiện kiến thức.
Ở VN giờ đại trà cứ làm đôi giầy 1-2m + mấy đôi tất 50k + vài ngày đánh giày vỉa hè 15k một lần là thấy đôi chân được nâng niu vl rồi.
Nếu cứ vài ngày mày đánh giày hết 15k thì mày tiêu tiền cho cái mục giày-tất này nhiều hơn tao rồi. Tao mua 1 chai lotion khoảng 200k, 1 lọ kem xi cũng tầm 180k-200k X 2 màu nâu/đen và 1 hộp sáp xi cũng chỉ 200k thôi X 2 màu nâu/đen; tất tần tật 1 triệu đồng đánh cho 4 đôi giày cả năm vẫn còn chưa hết. Thế nên ĐÉO biết thằng nào phung phí hơn thằng nào đâu!

Quý tộc với sang chảnh cái đéo gì ở mấy cái quần với tất. Tây cũng dăm bảy loại tây, còn mấy cái loại đến bữa là vẫn phải có đôi đũa với bát cơm cộng tô canh thêm tí mắm nhưng mở miệng ra là chê bôi nhà-quê với dân Việt bẩn thì ... tao đéo chấp.
 
1- Nếu tao nhớ không nhầm thì nước Nam ta sản xuất giày nằm trong top 4, xuất khẩu giày nằm trong top 3 thế giới. Nghĩ nó buồn, toàn gia công làm thuê chứ đéo có thương hiệu Việt nào đủ oách để có thể dẫn bọn Tây lông đi shopping, quanh đi quẩn lại vẫn phải dẫn chúng nó đi đo chân, lựa da, chọn màu, lựa last đóng thủ công mà chắc trong mơ chúng nó cũng đéo bao giờ dám nghĩ có 1 ngày được đi đôi giày hand made chất lừ đến thế giá không quá 300$.

2- Thế hệ 7x đời đầu bọn tao đôi giày đầu tiên trong đời là giày bata phát cho công nhân; mùa đông có đôi giày vải màu ghi mà mấy “chị lao công / đêm đông / quét rác “ trong bài thơ của Tố Hữu viết đâu năm 1961 là nhà-có-điều-kiện lắm rồi. Ông “hay hề” này cuối đời về ở cái biệt thự được hóa giá rẻ như bùn nhưng to vật vã 13 Hồ Xuân Hương (sau bán cho anh cư sĩ Từ Vân Phạm Nhật Vũ) chứ trước đấy thời đương chức ngự trong cái biệt thự công vụ to vật vã trên Phan Đình Phùng. Từ phố Phan Đình Phùng mà cái ông nhà-thơ-đi-làm-kinh-tế này nghe được tiếng chổi tre ở mãi phố Trần Phú :

...Những đêm hè
Khi ve ve
Đã ngủ
Tôi lắng nghe
Trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre
Xao xác hàng me
Tiếng chổi tre
Đêm hè
Quét rác...

thì kể tai cũng ở dạng thính hơn đa số người thường; mà hoặc là người tài, hoặc là lưỡi không xương lươn lẹo thành thần như đa phần đám tiệc-tùng điều 4.

3- Đang từ tiền-đồn-chống-thực-dân, đế-quốc thay cho phe XHCN; ông/chú/bác/anh nào sang lắm mới có 1 đôi giày da đen chỉ dùng vào dịp lễ trọng như Tết hay đám cưới hay tiếp chuyên gia Liên Xô, Đông Đức; còn lại rét có đại hàn cũng dép có quai hoặc kể cả dép lê đi kèm tất; tao ngỡ ngàng khi thấy bọn trẻ con lứt mắt xanh mũi lõ bên này chúng nó hè cũng đi giày. Tao lại gần như choáng váng khi nhìn thấy bên này giày không chỉ có màu đen, deux couleurs chỉ còn là dĩ vãng trong ảnh chụp ngày xưa hoặc trong tiểu thuyết nhóm Tự lực Văn đoàn và ở kìa sao lại có đến mấy loại giày đéo cần dây. Trời ơi tất/vớ, sao mà nó lắm màu và hài hòa đến thế. Thích thì thích thế thôi, lẻo khoẻo như cò hương, con nhà nghèo, thần dân nhược tiểu tiếng còn bập bõm tự ti bỏ mẹ ra thì lấy đéo đâu ra mà dám như Cung Trầm Tưởng “Mùa thu Paris / Trời buốt ra đi / Hẹn em quán nhỏ /Rưng rưng rượu đỏ tràn ly….”

4- Theo bọn mày thì con gái, ở lần gặp đầu tiên, trong một vài phút đầu tiên những gì ở thằng đàn ông tạo ra ấn tượng? Phong thái ư, đéo phải vì vừa mới gặp chưa quá phút mốt; gương mặt nam tính hay mày râu nhẵn nhụi ư, đéo đúng vì tài tử điện ảnh nó ngon hơn đa phần chúng ta nhiều; cái đồng hồ PP hay Rolex ư, đéo đúng vì chi tiết này phải ngồi gần mới thấy và đéo phải con gái đứa nào cũng ưng những kẻ có tiền. Thế là cái gì: thưa với các mày, nó chính là đôi giày, và tất/vớ đấy. Tại sao ư: giày, tất nó đéo cần phải cực nhiều tiền đầu tư, nhưng lại thể hiện gần như rất đúng tính cách, thậm chí là qua đó đánh giá được (phần lớn) về thân phận, công việc hay thậm chí là cả mức độ nghiêm túc của buổi làm quen đầu tiên đấy.

Tao lại đoán nhé, chắc phải 80% đàn ông Việt đéo bao giờ tự đi mua tất/vớ. 80% trong số 20% còn lại tức là 16% đàn ông Việt đã từng tự đi mua tất/vớ nhưng đéo bao giờ phân tách được tất đi mùa hạ phải cất vào tủ dịp đông về (và ngược lại); cũng (chắc là) 80% của số 20% đấy mua tất nhưng đéo để ý đến tất đấy dệt từ cotton hay len và có bao nhiêu % elastan. Lại nữa nhé, tao dám chắc cái 16% tự đi mua ấy đéo bao giờ thèm đầu tư một cách tử tế cho đôi tất cả (đầu tư về tiền bạc, đầu tư về thời gian đi chọn), cho dù 1 ngày chúng ta ít nhất đeo chân 8 tiếng đồng hồ.

4% upper còn lại kỹ tính đấy; nhưng của đáng tội là ở cái xứ Đông Lào này chúng mày có thể mua được giày Bally cỡ vài ngàn Mỹ một đôi, hay đặt đóng thủ công trong Saigon da dê, da bê hay thậm là da cá sấu 600$-một vài ngàn Mỹ/đôi NHƯNG tao đố bọn mày tìm được cửa hàng nào chuyên bán tất/vớ tử tế đấy? Italy nổi tiếng về nghề dệt, vớ/tất made in Italy đi 1 lần thôi nhớ đến cuối đời vì đéo bức bí chân nhưng ... tìm đâu ra chỗ bán ở cái xứ mình? Đã mấy thằng trong này có dịp đi đôi tất lụa nhỉ? Tao thật là mãi ngoài ba chục mới có dịp mua/đi; và sau đấy thì nghiện hơn nghiện gái.

5- Người Việt mình có nhiều chuyện rất chi ư là lạ. Ở khách sạn sang sang chút lúc check-out kiểu đéo gì cũng nhìn trước nhìn sau nhặt mấy cái lặt vặt như bánh xà phòng, chai dầu gội hay thậm chí là cả đôi dép đi trong phòng mang về; có đợt tao ghé nhà 1 vị quan chức khá là to ở Golden Westlake được phu nhân rất thân mật mang ra 3 đôi dép mới tinh JW Marriott "đi cho đỡ lạnh chân, em" trong khi ai chứ nhà này thì tiền chắc ăn/tiêu 10 đời đéo hết trừ phi đánh bạc hay đầu tư dạng đỏ/đen. Vào phòng khách C ở Nội Bài hay Tân Sơn Nhất kiểu đéo gì cũng phải lấy đồ ăn sụp xoạp trong khi phở gà hay bánh cuốn chả hay cơm rang trong đấy giá mà bán ở ngoài phố thì chắc đám này đéo bao giờ nó thèm ghé đít ngồi.

Tao hỏi thật này: bọn mày nhiều thằng mua những đôi giày rất đắt tiền, cũng nhiều đôi đẹp nhưng đã bao giờ chúng mày biết đánh giày đúng kiểu chưa? Tỷ lệ đàn ông Việt ĐÉO BIẾT đánh giày thế nào cho đúng tao dám chắc ít nhất 90%; 90% của số 10% còn lại ĐÉO phân biệt nổi khi nào dùng kem (lotion), khi nào dùng xi (cream ) và khi nào dùng sáp (wax) còn shoes tree chắc có lẽ 99% đàn ông Việt đéo biết nó là gì hoặc lần đầu tiên nghe thấy. Bọn mày sẽ bảo "việc đéo gì phải đánh giày, ra phố ngồi cafe gọi luôn đánh giày cho tiện, thời gian đấy bố dùng để thư giãn hoặc kiếm tiền còn gấp mấy (chục) lần tiền công đánh giày mà lại còn tạo công ăn việc làm cho người khác nữa"; không sai nhưng tao thấy cực buồn cười khi chúng mày mua đôi giày cả nghìn đô Mỹ lại để cho mấy người đánh giày dạo bôi bôi chải chải bằng mấy hộp Kiwi.

Chăm sóc giày "vừa-vặn" cũng cần tinh tế như chăm chút người yêu lúc chưa lấy vợ, theo tao. Chúng mày chắc buồn cười lắm nếu tao up ảnh cái rổ đựng lotion, cream, wax lên đây đấy. Ở cái xứ nóng, ẩm, mưa nắng thất thường này tao xin chúng mày nếu đã có tiền mua/đóng đôi giày dăm ba triệu đồng thì ĐỪNG DÙNG mấy hộp Kiwi, hỏng da nhanh lắm. Trăm nghe không bằng một thấy, thử 1 lần đánh giày theo hướng dẫn này đi: Tự chăm sóc giày da và 9 bước cơ bản cần nắm rõ | ELLE Man Việt Nam







- còn tiếp -
Tao thấy ở nước ngoài đánh ngoài đường họ làm đúng các bước như mày nói. Ở Việt Nam đéo có!
 
Nếu cứ vài ngày mày đánh giày hết 15k thì mày tiêu tiền cho cái mục giày-tất này nhiều hơn tao rồi. Tao mua 1 chai lotion khoảng 200k, 1 lọ kem xi cũng tầm 180k-200k X 2 màu nâu/đen và 1 hộp sáp xi cũng chỉ 200k thôi X 2 màu nâu/đen; tất tần tật 1 triệu đồng đánh cho 4 đôi giày cả năm vẫn còn chưa hết. Thế nên ĐÉO biết thằng nào phung phí hơn thằng nào đâu!

Quý tộc với sang chảnh cái đéo gì ở mấy cái quần với tất. Tây cũng dăm bảy loại tây, còn mấy cái loại đến bữa là vẫn phải có đôi đũa với bát cơm cộng tô canh thêm tí mắm nhưng mở miệng ra là chê bôi nhà-quê với dân Việt bẩn thì ... tao đéo chấp.
Mấy cái đồ này mua ở đâu bác nhỉ. Em tìm không ra. Cảm ơn bác ạ.
 
Trước nhờ đọc bài của a nên ra CNES làm 1 đôi cũng ưng. Còn tất thú thực ko để ý món này. Ra Hn hay đi của Bizmen cũng được
 
Trước nhờ đọc bài của a nên ra CNES làm 1 đôi cũng ưng. Còn tất thú thực ko để ý món này. Ra Hn hay đi của Bizmen cũng được
Đến Võ Văn Tần ấy, giày ngon lành hơn nhiều. Hôm nào ra Hanoi hú trước đi, có cái này hay lắm....
 
Giày và tất thực ra chỉ là phụ kiện trên người, suy cho cùng nó cũng chỉ giúp chúng ta như đôi dép, chẳng qua là mình mua loại nào, dùng ra sao, phối với đồ gì... cho phù hợp.
Cùng với trang phục mà nói rõ ra là quần áo, và đầu óc tóc tai cái để người đối diện nhận diện về mình nó tuỳ thuộc vào hoàn cảnh, không gian, thời gian, phụ thuộc luôn và sở thích, tính cách thậm chí phụ thuộc vào cảm xúc tại thời điểm gặp mặt của người đối diện mình.
Đôi giày cái tất chẳng làm mình sang hơn nếu đi giày tây với quần jean, quan trọng mình mặc nó ra sao, phối ntn. Thậm chí cao hơn mình tự tin với cái gì mình có. Không phải 1 đôi giày đắt tiền, mà là 1 đôi phù hợp, phù hợp trong ngữ cảnh, trong hoạt động...
Còn nếu tủ giày có tầm 5-10 đôi, nếu chăm chút cho chúng 1 chút nó cũng khác. Vòng đời 1 đôi giày chẳng mấy ai đi đến 5 năm, vừa cũ vừa sờn da bạc màu, tầm 1-2 năm thay 1 lần thì chẳng cần quá phải bận tâm vào việc dùng bao nhiêu loại khăn, bao nhiêu loại bàn chải, và bao nhiêu loại xi hay dầu dưỡng.
Tất nhiên chăm chút như bác thì vẫn chẳng ai nói được, với em thì nó tốn thời gian, em có thú chăm chút khác, không phải giày tất.
 
Tao là người chơi cả giày, cả đồng hồ :D Đọc đủ nhiều để có những kiến thức cơ bản, hiểu hơn người bình thường 1 chút về 2 món này và về ăn mặc nói chung.

Tuy nhiên, tao nghĩ chúng mày cũng không nên quá đề cao việc này. Thực tế, việc chúng mày nghĩ về việc ăn mặc ra sao rất có thể do những người bán món đồ đó định hướng cho chúng mày, thông qua những bài kiểu như thớt này trên facebook :D

Nhớ lại cách đây tầm 7 năm, khi tao còn là 1 anh nhân viên quèn với mức lương gần 3tr/tháng, lần đầu tiên đọc về đồng hồ cơ, về những thứ nghe đầy chất nghệ, nhỏ bé, nằm trên cổ tay và mơ ước 1 ngày nào đó được đeo chiếc Orient Bambino. Sau đó tao thăng tiến dần lên Orient Ray, 1 vài chiếc Swiss Made cỡ trung và gần đây nhất là 1 chiếc Rolex. Cho đến bây giờ, dù vẫn rất mê đồng hồ, nhưng tao nhận ra rằng, việc mình mê đồng hồ như vậy, chẳng qua là do đọc được những bài viết về chất nghệ của nó từ Top Watch (1 cửa hàng đồng hồ ở HN mà chắc nhiều thằng biết) khi mà nó manh nha làm ăn lớn hơn 1 chút :D

Cũng tương tự như vậy với giày, tao đọc được 1 vài bài viết về việc người ta bỉ bôi giày dán keo và nói về giày đế khâu như 1 chuẩn mực của 1 thằng đàn ông, đặc biệt là giày khâu Goodyear với khả năng chống nước thần kỳ được sáng tạo bởi nghệ nhân Anh, đất nước mưa nhiều nên người ta luôn muốn có một đôi giày chống nước hoàn hảo. Tao được đọc về cái thứ tiếng "cộp, cộp..." nện xuống sàn khi 1 thằng đàn ông đi giày Goodyear nghe đầy quyền lực...cuối cùng, tao sở hữu đến nay là 6 đôi giày Goodyear (chủ yếu là Oxford và Monk). Tao vẫn rất mê nó, mê mẩn việc tự đánh giày bằng đống hóa chất mà mấy thằng bên trên nói, và cũng ngán ngẩm với cảnh mốc meo của bọn chúng sau khi đi mưa hoặc đơn giản là gặp thời tiết nồm như cái củ lìn của Miền Bắc (thứ mà giày Goodyear đáng ra không gặp phải như những bài viết trước đây tao đọc được) :)))) Sau này tao cũng nhận ra, tao mê giày, vì tao cảm thấy chất nghệ trong bài nâng bi giầy của Fugashin, khi nó cũng manh nha xuất hiện và tạo nên trào lưu chơi giày đế khâu như hiện nay :D

Bây giờ nhìn lại, Top Watch sau quãng thời gian phát triển nhanh thì cũng đã chững lại, kéo theo 1 loạt các shop đồng hồ nho nhỏ, bán đủ thứ đồng hồ Swiss Made, Nhật Bản... Fugashin cũng tương tự vì một loạt gương mặt mới về giày xuất hiện như CNES, Mangi, Galuti...Tao mới thấy mấy trào lưu ấy dần dần cũng thoái trào với những người như tao, cuối cùng, vẫn sẽ có những thằng đọc được những bài viết tao đã nêu, rồi lại đâm đầu vào bỏ tiền ra để học theo những bài viết đó để 1 ngày nào đó có thể lại thoái trào như tao =))) kết lại, thằng bán hàng vẫn là thằng có lợi nhất, đúng không các mày :D
 

Có thể bạn quan tâm

Top