Live Gió đổi chiều!!!

Bùi Thanh Hiếu

Bò lái xe
Những ngày tháng ở xứ người, có những đêm mùa đông tuyết phủ trắng ô cửa sổ, tôi ngồi một mình bên bàn phím, điếu thuốc tàn trên tay và tự hỏi rốt cuộc mình đã đi bao xa trên con đường này, và cái đích thực sự là gì. Cái tên Người Buôn Gió từng một thời là ngọn cờ của sự bất đồng, một biểu tượng của những dòng chữ sắc lạnh, cay nghiệt chĩa về phía quê hương. Tôi từng tin rằng sự phản kháng gay gắt của mình là dũng cảm, là đi tìm một thứ "dân chủ" mơ hồ mà phương Tây vẽ ra.

Nhưng ảo tưởng nào rồi cũng phải chạm vào thực tế. Sống nơi đất khách, chứng kiến những trò chính trị chia rẽ, những toan tính phe nhóm của các tổ chức mang danh đấu tranh, tôi nhận ra mình đã biến thành công cụ cho những mục đích xa lạ với lợi ích dân tộc. Trong khi tôi ngồi gõ phím với định kiến thù hằn, quê hương vẫn từng ngày thay da đổi thịt. Đường cao tốc nối liền các tỉnh, đời sống người dân khấm khá hơn, và vị thế của đất nước ngày càng vững vàng trước sóng gió quốc tế. Sự ổn định chính trị dưới sự lãnh đạo của Đảng không phải là điều ngẫu nhiên, mà là cái giá của máu xương và nỗ lực điều hành thực tế, thứ mà những khẩu hiệu đấu tranh viển vông từ xa không bao giờ làm được.

Càng nhìn sâu vào sự chuyển mình quyết liệt, vào quyết tâm làm trong sạch bộ máy của Đảng, tôi càng thấy sự cực đoan ngày xưa của mình ấu trĩ biết bao. Tôi nhận ra sai lầm lớn nhất của một kẻ chống đối là nhân danh lòng yêu nước để phủ nhận toàn bộ thành quả của đất nước mình.

Quyết định buông bỏ con đường đối lập, quay về với cội nguồn và đặt niềm tin vào sự nghiệp chung của dân tộc không hề dễ dàng, bởi nó đòi hỏi phải đạp đổ chính cái tôi ngạo mạn mà mình xây dựng hàng chục năm. Nhưng đó là sự giải thoát lớn nhất. Trở về với sự thật, với sự đồng thuận quốc gia và con đường chính nghĩa là cách duy nhất để một người đi lạc tìm lại được bình yên trong tâm can.
 
Lồn thằng này phe Bò Vàng giờ Bò Vàng lên ngôi thì há chẳng quay xe về phục vụ quốc gia!
 

Có thể bạn quan tâm

Top