tao chẳng sợ ma, vì vấn đề là t tin nó tồn tại và t đã từng gặp (ko dưới 3 lần).
vấn đề ko phải ở ma cỏ, mà ở trong bản thân m.
Đợt đó lúc còn sv, ở ké nhà o dượng t trong sg, t được cho ở 1 căn trên gác to tổ chảng, có bàn học rồi cái tấm phản (kiểu như ở quên, mấy cụ già có tấm phản chiếu ngựa riêng ấy).
Mấy ngày đầu, t nằm ngủ ở tấm phản, nửa đêm cứ có cái gì kéo kéo cái chân, xong nửa đêm t mở mắt thì thấy 1 bà già đứng ở đầu giường, mắt nhìn t trợn tròng mà ko nói gì, t mới tự nhỏ là bỏ mẹ rồi, tấm phản của mệ này và mệ này ko cho phép t nằm.
Nên t mới ngoan ngoãn: dạ con xin lỗi bà, con không biết giường này của bà, con xuống đất ngủ liền ạ.
Rồi t xuống đất nằm, tuy cũng hơi khó ngủ, nhưng rồi đánh 1 giấc tới sáng.
Mấy ngày sau đó, t vẫn ngủ dưới đất và ko có gì xảy ra.
Khoảng 1 tuần sau đó, t ngồi học tới khuya, nên ngủ quên, theo phản xạ t nằm trườn ra cái phản mà ko để ý gì, nhưng ko có gì xảy ra. Sáng sớm t mới hoảng hồn, nhưng ko sao, nghĩa là bà đã cho phép t ngủ ở đó.
Từ đó về sau, t ngủ ở đó, thoải mái và nhẹ nhàng.
p/s: t ở quê, 1 vùng đất tâm linh nữa, nên nghe mấy chuyện kiểu vậy nhiều rồi, nên ko sợ cho lắm.
Tấm phản chiếu ngựa kiểu như này nè.