Giờ nầy còn ai thức không?

Trực bệnh viện, mới mưa. Ai cũng say giấc nồng. Giờ mình trốn đi ngủ thì kỳ quá :vozvn (3):
 
Có ai có chuyện hài hài thì kể nghe chơi cho đỡ sợ coiii!!!
 
Có ai có chuyện hài hài thì kể nghe chơi cho đỡ sợ coiii!!!
Bao nhiêu năm sống không biết ma cỏ như nào. T cũng không muốn chết đi lại biến thành thứ mà người đời ghê sợ.
Phải chăng t gặp ma hiền, để hỏi chết rồi có sướng không, đủ ăn không. Nếu không phải lo đói khổ thì sống cống hiến, nếu chết đói khổ thì chuẩn bị vài xe tải mì tôm là vừa. :vozvn (1):
Nghĩ vậy cho lạc quan, ở bệnh viện lâu nay cũng thấy ma cỏ gì đâu
 
Bao nhiêu năm sống không biết ma cỏ như nào. T cũng không muốn chết đi lại biến thành thứ mà người đời ghê sợ.
Phải chăng t gặp ma hiền, để hỏi chết rồi có sướng không, đủ ăn không. Nếu không phải lo đói khổ thì sống cống hiến, nếu chết đói khổ thì chuẩn bị vài xe tải mì tôm là vừa. :vozvn (1):
Nghĩ vậy cho lạc quan, ở bệnh viện lâu nay cũng thấy ma cỏ gì đâu
Kể chuyển gì vui vui hài hài đi pa.
Đã sợ ma còn lôi ma cỏ vô nữa.
:canny:
 
tao chẳng sợ ma, vì vấn đề là t tin nó tồn tại và t đã từng gặp (ko dưới 3 lần).
vấn đề ko phải ở ma cỏ, mà ở trong bản thân m.
Đợt đó lúc còn sv, ở ké nhà o dượng t trong sg, t được cho ở 1 căn trên gác to tổ chảng, có bàn học rồi cái tấm phản (kiểu như ở quên, mấy cụ già có tấm phản chiếu ngựa riêng ấy).

Mấy ngày đầu, t nằm ngủ ở tấm phản, nửa đêm cứ có cái gì kéo kéo cái chân, xong nửa đêm t mở mắt thì thấy 1 bà già đứng ở đầu giường, mắt nhìn t trợn tròng mà ko nói gì, t mới tự nhỏ là bỏ mẹ rồi, tấm phản của mệ này và mệ này ko cho phép t nằm.
Nên t mới ngoan ngoãn: dạ con xin lỗi bà, con không biết giường này của bà, con xuống đất ngủ liền ạ.
Rồi t xuống đất nằm, tuy cũng hơi khó ngủ, nhưng rồi đánh 1 giấc tới sáng.
Mấy ngày sau đó, t vẫn ngủ dưới đất và ko có gì xảy ra.
Khoảng 1 tuần sau đó, t ngồi học tới khuya, nên ngủ quên, theo phản xạ t nằm trườn ra cái phản mà ko để ý gì, nhưng ko có gì xảy ra. Sáng sớm t mới hoảng hồn, nhưng ko sao, nghĩa là bà đã cho phép t ngủ ở đó.
Từ đó về sau, t ngủ ở đó, thoải mái và nhẹ nhàng.

p/s: t ở quê, 1 vùng đất tâm linh nữa, nên nghe mấy chuyện kiểu vậy nhiều rồi, nên ko sợ cho lắm.
Tấm phản chiếu ngựa kiểu như này nè.
chieu-ngua-go-cam-vang-3-scaled.jpg
 
Bao nhiêu năm sống không biết ma cỏ như nào. T cũng không muốn chết đi lại biến thành thứ mà người đời ghê sợ.
Phải chăng t gặp ma hiền, để hỏi chết rồi có sướng không, đủ ăn không. Nếu không phải lo đói khổ thì sống cống hiến, nếu chết đói khổ thì chuẩn bị vài xe tải mì tôm là vừa. :vozvn (1):
Nghĩ vậy cho lạc quan, ở bệnh viện lâu nay cũng thấy ma cỏ gì đâu
Muốn gặp cũng khó lắm mày, kiểu m phải hợp vong (theo khoa học thì gọi là phải cùng tần số sinh học hay trường năng lượng gì đó) thì mới gặp đc. Và cái người muốn gặp mày ấy, họ có tâm nguyện gì đó chứ ko phải là hù dọa gì cả, chẳng qua họ tồn tại ở dạng năng lượng khác với con người, con người chưa hiểu đc nên con người sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
 
Muốn gặp cũng khó lắm mày, kiểu m phải hợp vong (theo khoa học thì gọi là phải cùng tần số sinh học hay trường năng lượng gì đó) thì mới gặp đc. Và cái người muốn gặp mày ấy, họ có tâm nguyện gì đó chứ ko phải là hù dọa gì cả, chẳng qua họ tồn tại ở dạng năng lượng khác với con người, con người chưa hiểu đc nên con người sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
T chỉ muốn thay đổi cách nghĩ của thằng thớt về ma cỏ thôi, chứ t cũng ko muốn đi vào khoa học huyền bí. Suy cho cùng cái con người sợ vẫn là cái chết
 
Mày ngủ cứ bật đèn lên cho đỡ sợ, mà tốt nhất kiếm vợ mà ngủ cùng, như tao cũng sợ ma, tao toàn bật đèn ngủ, bật cái đèn ánh sáng yếu thôi, màu trắng là được, hạn chế dùng đèn màu linh tinh đm lại giống mấy cái phim kinh dị thì có khi còn khó ngủ hơn
 
Đã sợ ma rồi lên đây tưởng đỡ sợ.
Ai dè gặp toàn mấy thằng ông nội kể chuyện.
:canny:
 
Trùm mền thì nóng mà bỏ ra thì sợ.
Máaa cuộc sống chán nản bất mãn đủ thứ!!!
:ah:
 

Có thể bạn quan tâm

Top