Giờ t ngẫm lại,t cảm thấy vui khi thời đi học, bố mẹ luôn chê t trước mặt họ hàng

PUMPUM123

Súng hết đạn
Hồi t còn đi học, ông bà già luôn chê t lười học, học dốt trước mặt họ hàng, lúc đó t tự ái vkl. Hồi sắp thi đại học thì điểm t luôn đứng top trong lớp nhưng ông bà già chỉ sợ t ko đỗ được cấp 3 thôi, ko quan tâm có đỗ đại học hay ko.
Giờ t ngẫm lại thì t thấy vui vì ông bà già ko hy vọng gì cao ở t cả, thế là t đỡ áp lực hơn, họ hàng t cảm thấy bình thường và chỉ hơi tiếc khi t bỏ ngang việc học đại học. T thấy khổ thân mấy đứa điểm thấp đỗ được trường đại học cũng kiểu bình thường thôi nhưng mà ông bà già chúng nó mở tiệc khao cả họ hàng như là trúng vietlot vậy. Bây giờ học như chơi thì cũng vào được mấy trường đại học bình thường rồi chứ ko khó như thời của 8x 9x nữa. Mấy đứa có những kiểu ông bà già mắc tính khoe con như vậy thật khổ thân khi phải mang 1 áp lực vô hình đó là phải có thành tích tốt.
 
Đúng rồi đấy, khen cho lắm khác gì cho con uống thuốc độc, tuy nhiên chê bai cũng k phải là tốt
 
Ừ ông bà già t cũng kiểu hay khoe hồi t đi học, nên t cũng áp lực lắm
Hì tại sao cứ gán ép con mình học cho thật giỏi? Nó hạnh phúc là được rồi
 
Đéo biết có ai giống t ko nhưng t ko thể tập trung học đc.dù t sợ bố t như cọp và bố t đứng trc mặt xem t học.nhưng chỉ đc 1 tẹo là t lại lảng đi và nhìn linh tinh chứ ko tập trung vào sách vở đc nữa.vật vờ bao năm cũng tốt nghiệp đc cấp 3 và giờ cũng có kém ai éo đâu.
 
V
Ừ ông bà già t cũng kiểu hay khoe hồi t đi học, nên t cũng áp lực lắm
Hì tại sao cứ gán ép con mình học cho thật giỏi? Nó hạnh phúc là được rồi
Vì ngày xưa bố mẹ ko đc học nên lúc nào cũng mong con học thật giỏi để sau này làm ông nọ bà kia.nhưng giờ bậc cha mẹ hiểu con mình cần gì hơn là thời mấy ô bà sinh năm tầm 5 6x rồi
 
Hồi t còn đi học, ông bà già luôn chê t lười học, học dốt trước mặt họ hàng, lúc đó t tự ái vkl. Hồi sắp thi đại học thì điểm t luôn đứng top trong lớp nhưng ông bà già chỉ sợ t ko đỗ được cấp 3 thôi, ko quan tâm có đỗ đại học hay ko.
Giờ t ngẫm lại thì t thấy vui vì ông bà già ko hy vọng gì cao ở t cả, thế là t đỡ áp lực hơn, họ hàng t cảm thấy bình thường và chỉ hơi tiếc khi t bỏ ngang việc học đại học. T thấy khổ thân mấy đứa điểm thấp đỗ được trường đại học cũng kiểu bình thường thôi nhưng mà ông bà già chúng nó mở tiệc khao cả họ hàng như là trúng vietlot vậy. Bây giờ học như chơi thì cũng vào được mấy trường đại học bình thường rồi chứ ko khó như thời của 8x 9x nữa. Mấy đứa có những kiểu ông bà già mắc tính khoe con như vậy thật khổ thân khi phải mang 1 áp lực vô hình đó là phải có thành tích tốt.
Cả họ nội nhà tao không ai vào được đại học cả :vozvn (19):, có ông anh họ vào đại học trước tao nhưng thời đấy thì riêng và có bác đằng ngoại làm giảng viên trong trường
 
V

Vì ngày xưa bố mẹ ko đc học nên lúc nào cũng mong con học thật giỏi để sau này làm ông nọ bà kia.nhưng giờ bậc cha mẹ hiểu con mình cần gì hơn là thời mấy ô bà sinh năm tầm 5 6x rồi
Um mày
T mà sau này có con sẽ k ép nó
 
Ba mẹ tao cũng 5x 6x,ngày còn bé chơi đùa cùng lũ bạn hàng xóm đúng là vui thiệt,tắm mưa,đá banh,leo chèo cây cối,ra cả vườn hoa màu ng ta bẻ trộm dưa leo,rồi cà chua.còn bé thì lúc nào cũng thủ sẵn 1 túi muối tiêu trong ng,vặt trái nào cũng muối tiêu,nhg trái ngon nhất là trái trứng con gà con vịt mới rớt hột.bóc nhẹ cái vỏ rồi cho tí muối vào húp ngon đéo thể tả,cũng bắt phải học hành cho tử tế.nhg ngày đó tao nhìn chúng bạn cùng tuổi phải học thêm rồi thì đeo kính cận,bố mẹ chúng nó hãnh diện lắm.tao thì thấy ba tao vất vả ngày đêm lo cho 5 cái miệng ăn rồi sách vở,học phí nữa nên thương lắm đéo cần tiền học thêm hay quà bánh gì.nhớ năm tao 7-8 tuổi gì đó,cái món bánh chocobai mới xuất hiện đc ăn 1 miếng ké của thằng bạn nó ngon vcl mềm mịn xịn hơn nhiều mấy loại bánh lúc đó đang có bán.tao về trôm của ba tao 20k thì bị phát hiện.ông ba tao hỏi sao con làm thế.tao nói con thèm ăn cái bánh đó.thế là ba tao bạt cho 2 cái đau điếng người rồi bắt tao đi mua về ăn cho hết trc mặt ba tao.lúc đó tao cảm thấy nhục nhã ê chề.và từ đó là tao tự hứa sẽ k bao h xin ba tao tiền ăn vặt nữa.tao quay sang xin bà nội tao.dm bé nhìn cái gì tụi nó ăn trên môi cũng thèm nhố nhép nước miếng nghĩ mà cay.tao học thì cũng tàng tàng đéo có gì nổi bật mấy ông thầy bà cô ghét hay kiểu k chịu học thêm nên cứ gọi lên trả bài.tao cũng kệ đéo cần 10 điểm,7-8 là ô rồi.ba tao thì biết rõ tao cũng k ham học nên k ép.cứ thế đến hết cấp 3,rồi thì cũng vào đx đại học kiến trúc hcm.đm vào đc đại hóc đám bạn vs cả thầy cô cũng hết hồn.mà tao thấy đéo quan tâm.tao thích làm nghề này.thích xem ng ta xây từng ngôi nhà khi tao còn bé.vì cv này nó luôn thay đổi ngày càng tốt đẹp hơn.từ 1 căn nhà náy biến thành canh nhà khang trang tiện nghi hơn.bước vào học đc đến năm 4,thì ba tao phá sản phải vay mượn để hoạt động lại.khi đó thì tiền học k nhiều.nhg tiền đồ án thì nó tốn lắm.và tao thấy nên về nhà thôi.nhìn ánh mắt ba tao bất lực mà thằng con trai khi đó 22t phải chấm dứt ước mơ thiết kế nhà cho ng ta.tao về gầy dựng lại tất cả.từ 1 thằng sáng đéo nào cũng chạy mang thùng nước cho nv uống,rồi thì tìm tòi trên mạng,bán buôn nhỏ lẻ,rồi thì ký hợp đồng đầu tiên trị giá 300 củ năm đó.sx thì đéo thể nào êm đẹp.hết lỗi này đến cái khác nó làm tao điên đầu.cũng may mắn mà vượt qua đx.rồi h thì sao cũng phát triển dần thôi,bạn bè học chung h thì cũng vẫn cùng nhau nâng chén mỗi khi gặp.thằng thân nhất thì h nó nợ nhiều quá nên ngại k gặp.ae dính đến tiền bạc nó mệt vậy đấy.tao chả nghĩ nhiều.
 
tao còn tự phải áp lực bản thân đây, dòng họ t toàn học cao, công việc ổn định lại tiền nhiều. T thì khác chả có cm gì, học hành đ tới đâu, tiền cũng đ có đôi khi đám giỗ này nọ lên họ hỏi cũng thấy buồn lắm
 
T k thích kiểu đó, thà đóng cửa mà chê còn đỡ, đằng này chê trước mặt người khác lm con cái mất thể diện, kiêm luôn tự ti, mặc cảm. Nói chung t vẫn tâm đắc câu " không có con cái kém, chỉ có cha mẹ không biết dạy con", chứ cha mẹ nào mà chả thương con, thương đúng cách hay không thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top