Giới thiệu phim

Xẽoeo

Súng hết đạn
Chuyên mục giới thiệu phim

"Mình làm sao thì làm, đừng để mây mưa đánh đổ đá vàng."

Một người phụ nữ Việt Nam thời xưa quá đẹp từ nghĩa đen đến nghĩa bóng.

Một người phụ nữ âm thầm chịu đựng, hi sinh vì nhà chồng, không có ăn có học, dốt nát, quê mùa, nhà quê mà "quánh ghen" còn có tư cách và liêm sỉ hơn hẳn những người phụ nữ được học hành tử tế.

Biết khi người chồng mình ngoại tình thì người cần tìm đến, cần nói phải quấy là người đàn ông chứ không phải là người phụ nữ kia.

Không biết chữ thì cố gắng phấn đấu học cho biết cái chữ với người ta, cho chồng khỏi khinh, khỏi rẻ rúng mà cũng là cho một tương lai không "mù".

Phim nhẹ nhàng, ý nghĩa, chân thật và khắc họa người phụ nữ Việt Nam quá đẹp. Cần gì phải tìm đâu xa xôi.

Hic ngày nay mà có phim như này chắc xĩu

Toàn là đàn bà quánh ghen đàn bà hoặc là bằng vũ lực hoặc là xỉa xói thâm độc...thì được khen là thông minh, sắc bén.

Đôi khi thông minh cũng không bằng sự chân thành mà tinh tế mới là lý do khiến cho người khác "động chân tâm"

Một quyển sách mới không bằng những tập sách cũ mà.
PS: Cá nhân mình không thích nữ chính của phim "Mùi đu đủ xanh" nên ko recommend dù thấy được khen khá nhiều Mệt mấy thể loại hồn nhiên ngây thơ trong sáng hổng biết gì lắm...
 
Đôi khi tình yêu nó đơn giản và dễ thương lắm, hổng có màu mè "hoa lá hẹ" hay "dát đầy vàng" thì mới quý giá đâu.
 
Đôi khi tình yêu nó đơn giản và dễ thương lắm, hổng có màu mè "hoa lá hẹ" hay "dát đầy vàng" thì mới quý giá đâu.

Chân thành là đc
"Em oi, anh đau bụng coá, mềnh nhên nhà ngỉ đi đái nha em"
 
Đọc sách Bạch Lạc Mai viết...

Giống như được ngồi cùng Lão nhân kinh qua phong sương trải qua tuế nguyệt , cùng uống Trà , ngắm mưa xuân lất phất bên sân nhỏ .

Giống như đón tia nắng buổi sớm mùa hạ xuyên qua tán lá cây , đi qua bàn tay nhỏ đang che đôi mắt trong veo của người Thiếu niên .

Giống như người Lữ khách đang ngắm nhìn phong cảnh ven đường mùa thu , gậy trúc giày rơm , ngâm nga một bài thơ xưa , đọc kinh Phật ... Tự tại Tiêu dao du giữa đất trời .

Giống như đông đến bỗng gặp tuyết rơi , cảm khái thấy bốn mùa luân chuyển , mây tản khói tan vô thường . Khoảnh khắc Hoa Mai nở khi tiết trời lạnh nhất , hay là lúc hoa rơi lìa cành , lặng lẽ mà rơi xuống , hết thảy đều có tư vị , đều là an bài tốt nhất .
 
(PHẦN 1)

Bạch Lạc Mai - tâm tính như lan thảo, cốt cách tựa hoa mai

Hôm nay mình xin chia sẻ với mọi người một góc về tác giả Bạch Lạc Mai nói riêng và Tô Châu nói chung. Vì Bạch Lạc Mai ở Tô Châu (không có thông tin rõ ràng nên mình không biết Mai tỷ có phải người Tô Châu gốc hay không), ngày xưa cổ nhân có câu “mỹ nữ Giang Nam” ý chỉ sâu xa là mỹ nữ Tô Châu, nếu lấy được một người vợ Tô Châu là phước ba đời của nhà. Từ hai điểm chung này nên mình gộp lại viết thành một bài.



*Mình xin nói trước là vì mình yêu Tô Châu và Giang Nam nên đều đưa ra lời hay ý đẹp về nơi này, còn mặt tiêu cực mình sẽ không đề cập tới.*



Đầu tiên sẽ bàn luận về Bạch Lạc Mai:



Bạch Lạc Mai là một trong những tác giả nổi tiếng bên Trung, thường thì các tác giả Trung Quốc đều không dùng tên thật làm bút danh nên mình vẫn sẽ dùng tên Bạch Lạc Mai để nói về chị này nha. Người cũng như tên, Mai tỷ rất là thích hoa mai, lướt weibo chị ấy là sẽ thấy rõ điều này nhất, chị thích ngắm hoa mai, hái hoa mai về cắm trong nhà, cài hoa mai lên tóc, từ nhưng cử chỉ nhỏ như vậy đủ để thấy Mai tỷ yêu thích đến mức không muốn buông tay hoa mai. Chốn Cô Tô là xứ sở của loài hoa hay sao ý, có hoa tử đằng ở đường Bình Giang, hoa cải dầu ở phía bắc Thái Hồ, hoa đào ở thôn Phùng Mộng Long, hoa lục anh trong Tô đại, mẫu đơn ở Thượng hồ,...



Mình follow Mai tỷ từ năm 2016. Về thông tin cá nhân của Mai tỷ, một chút cũng đều không có, ngay cả chụp hình trên weibo cũng chỉ là bóng lưng đằng sau, không màng danh lợi, không quan tâm tên tuổi lớn bao nhiêu, kiếm được bao nhiêu tiền. Là người chủ yếu quan tâm viết sách và tu hành. Mỗi ngày đều là thưởng trà, thưởng mỹ vị, ngắm cảnh, dẫn con đi dạo, dạy con chơi đàn, đọc sách, luyện viết chữ Hán.



Bên cạnh đó, chị có sở thích mặc sườn xám, Hán phục thời dân quốc trong cuộc sống đời thường, ngay cả con gái của chị cũng được mặc như thế, đây đều là trang phục truyền thống của Trung Quốc, một hành động nhỏ như việc mặc trang phục cũng đủ để thấy đây là một con người truyền thống rồi đấy.



Mai tỷ trên tay trái luôn đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh lục. Da đã trắng lại càng trắng thêm.. Các bạn có thể thử bằng cách xòe tay ra giữa bãi cỏ hoặc đám cây để minh chứng.



Tóc của Mai tỷ trước giờ đều là màu đen, có chăng là uốn qua chứ chưa từng thấy nhuộm. Quả là một người con gái truyền thống y như tui haha



Mai tỷ rất thích uống trà, trong đó có Bích Loa Xuân (từ Giang Tô) và Long Tỉnh (từ Hàng Châu) - là hai trong thập đại danh trà nổi tiếng ở Trung Quốc. Hai loại trà này cũng rất đắt, thời xưa đều là vua chúa dùng qua, mọi người xem phim cung đấu, cổ trang nhiều thì sẽ biết đến hai loại trà này. Mình cũng đã và đang uống hai loại trà này nên nhìn lá trà trên weibo của Mai tỷ có thể đoán ra, trà này rất là đắt nhé, giá nào cũng có, tùy vào mức độ của thương hiệu, mấy trăm mấy triệu đều có cả. Pha trà cũng là một nghệ thuật, với mỗi loại trà sẽ có cách pha khác nhau, lá trà có ngon có đắt đến đâu mà pha sai cách thì sẽ là một chén trà không có giá trị. Ví dụ như Bích Loa Xuân, lá trà non nhỏ xíu nên cách pha tương đối đặc biệt, phải đổ nước nóng tráng sơ ly hoặc bình rồi sau đó chế nước đầy ly và bỏ lá trà vào, vì lá trà non nên đổ thẳng nước vào dễ bị biến dạng, mùi cũng bị biến dạng theo. Nước đầu thì ngâm khoảng một phút, mấy nước sau thì mỗi lượt thêm 10s nữa, ví dụ lượt 2 thì 70s, lượt 3 thì 80s. Pha trà kỳ công như vậy nên người thưởng trà đều là những người trầm tĩnh, tâm bình lặng là vậy á. Nhân sinh như một tách trà quả là không sai.



Mình khá thích những bài đăng trên weibo của Mai tỷ, hình ảnh chân thật chụp bằng iPhone không qua chỉnh sửa, ngôn từ ngắn gọn nhưng lại sâu sắc. Gần đây có một bài rất hay với nội dung là “Một bình trà ngon có thể làm dịu phong trần mệt mỏi, giải được trăm sầu ngàn muộn. Sắc xuân trong vườn đúng hẹn lại đến. Thế sự biến chuyển vẫn ở đó, tụ tán ly hợp vẫn ở đó, vật đổi sao dời vẫn ở đó.”

Trên đây là một phần thông tin ít ỏi và cảm nhận của mình sau nhiều năm follow vị tác giả này. Dưới đây là những hình ảnh mình cap từ weibo của Bạch Lạc Mai, cap màn hình sẽ có được nhiều hình :D



Phần 2 sẽ là về nữ tử Tô Châu, vì bài mình viết dài lắm, ba trang word lận nên mới phải cut thành hai phần cho các bạn dễ đọc. Chúc các bạn đọc vui và có một ngày cuối tuần bình yên nha <3



Trong lúc chờ đợi bài viết về nữ tử Giang Nam, các bạn có thể thưởng thức bài Lữ Khách Chân Trời 天涯過客 của chú Jay Chou (30s quảng cáo cho Châu tổng) để ngắm chìn vẻ đẹp của Giang Nam nhé
 
Một số ảnh mình lấy từ weibo.
 

Attachments

  • 1AF2256B-FE73-4414-AF5D-9A44BE52999E.jpeg
    1AF2256B-FE73-4414-AF5D-9A44BE52999E.jpeg
    144.1 KB · Lượt xem: 9
  • 613C1B42-81F3-4554-8AA5-9087B661F538.jpeg
    613C1B42-81F3-4554-8AA5-9087B661F538.jpeg
    135.2 KB · Lượt xem: 9
  • 1DC8138A-A00E-4AA6-BB96-D6BC3AE26FB3.jpeg
    1DC8138A-A00E-4AA6-BB96-D6BC3AE26FB3.jpeg
    146.2 KB · Lượt xem: 9
  • 65FAEBB8-5114-428E-92E5-7E80C37913DF.jpeg
    65FAEBB8-5114-428E-92E5-7E80C37913DF.jpeg
    148 KB · Lượt xem: 10
  • 7A05D444-F384-42D2-A5BD-C0E74CE8C7E3.jpeg
    7A05D444-F384-42D2-A5BD-C0E74CE8C7E3.jpeg
    161.4 KB · Lượt xem: 7
[Câu chuyện nam thần]

Hôm nay cuối tuần rảnh rỗi sau câu chuyện vật vã chờ đợi làm Căn cước công dân. Mình đã tự thưởng cho bản thân bằng việc nằm phè phỡn xem phim "ngôn tình" để được hồi xuân.

Tìm đi tìm lại bỗng nhiên thấy nhớ những phim thần tượng Đài Loan thời bấy giờ, thế là quyết định coi lại



Ôi chao cái cảm giác bây giờ ngồi xem tim vẫn rung rinh vì vẻ đẹp của các nam thần thời ấy và ánh mắt chứa chan ân tình

Hèn chi thời thiếu nữ định nghĩa tình yêu nó phải "drama" khóc lên khóc xuống, hận nhau thấu xương, gia đình ngăn cấm dữ dội lắm thì mới đúng. Còn không là thấy thiếu thiếu và chưa đủ "yêu đậm sâu"...vì lậm phim đó các bạn ạ.
Yêu người đàn ông an toàn hơi ít "phấn khích" một chút nhưng tuyệt đối luôn an tâm ngủ ngon dù có phong ba bão tố xảy ra.

Bây giờ ngồi xem phim mình mới nhận ra sao mấy anh soái ca nam thần này làm tổng tài mà rảnh rỗi với tâm lý yếu đuối thế

Toàn đi đứng dưới mưa, khóc lóc, buồn tình, uống rượu, buồn đời hận người, yêu chết đi sống lại,...Ngày xưa thấy đàn ông khóc thì mới cảm nhận được anh ấy yêu mình chết đi sống lại, bây giờ thấy đàn ông khóc là mình hơi lo lắng về bản lĩnh của người đàn ông này trước sóng gió cuộc đời sau này.

Dù miệng nói vậy nhưng vẫn thích xem phim ngôn tình thần tượng nha. Nhưng nên xem phim Đài Loan hồi đời đầu đó các bạn, đàn ông ra nét đàn ông hơn

Còn muốn xem người đàn ông đúng chất an toàn thì có thể nghía qua bộ phim "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên" thì sẽ hiểu thế nào là an toàn. Nhưng phim đó không có drama, không có đau lòng xĩu up xĩu down nên chắc ko thích hợp cho một bộ phim tình cảm lắm.

Phim thì vẫn là phim. Đời thực thì vẫn nên chọn người an toàn để có một cuộc đời an lành nha mọi người.

Tiết mục cuối tuần đã kết thúc tại đây!
 
Trinh tiết trở thành “công cụ giao thương”:

Mình xin phép viết về “những cô gái bán hoa” hoặc “kiều nữ” trước, bằng tất cả sự “cảm thông” và “tôn trọng” của mình, vì một lý do nào đó hoặc đó là sự lựa chọn của họ thì mình cũng xin tôn trọng. Tức là những cô gái này dùng “trinh tiết” để trao đổi một khoản tiền “tương xứng” như một hình thức “giao thương”. Khoản “trao đổi” trinh tiết và tiền bạc rất rõ ràng và dễ thấy. Mình nghĩ họ cũng hiểu điều đó đồng nghĩa với những hậu quả hoặc điều tiếng nào sau đấy họ sẽ mang, cũng biết giá trị của mình trong xã hội sẽ bị ảnh hưởng và họ chấp nhận, ưng thuận. Đây là kiểu “giao thương” thứ nhất mà ai cũng dễ dàng thấy được.

Kiểu “giao thương” thứ hai chính là điều quan trọng mình muốn nói, nhưng chắc không phải ai cũng thấy…đó là sự trao đổi “trinh tiết” và sự “mưu cầu” từ bản thân cô gái đó đối với đối phương. Điều này có nghĩa là có những cô gái cố tình giữ “trinh tiết” đến ngày kết hôn vì những mục đích sau:

- Để đổi lại người đàn ông đó sẽ yêu mình hơn, khao khát mình hơn, nóng lòng cưới mình hơn

- Để đổi lại người chồng sau này sẽ tôn trọng mình hơn, trân trọng và chiều chuộng mình hơn

- Để nhà chồng công nhận mình là cô gái nhà lành, con nhà khuê cát

- Để trở nên đặc biệt “có giá trị” hơn những cô gái xung quanh

- Cảm thấy bản thân mình là một người quá “cao giá”

Hoặc là những cô gái sau khi quyết định “trao thân” cho người đàn ông trước hôn nhân, bỗng dưng sẽ có những “yêu sách” như:

- Anh đã ngủ với tôi rồi thì anh phải có trách nhiệm cưới tôi

- Anh phải cưng chiều, yêu tôi nhiều hơn vì anh là người đầu tiên

- Anh phải biết điều hơn với tôi nhé

- Anh phải cam kết với tôi vì anh đã là của tôi rồi

Vâng, là như thế đấy. Nếu thật sự tâm lý “giữ trinh tiết” không lành mạnh như thế này, thì thật sự bản thân những cô gái còn “trinh tiết” này thật ra cũng không khác những cô gái “bán hoa” là bao nhưng chỉ ở một khía cạnh “tinh xảo hơn” đó là không “trao đổi” bằng hiện vật dễ thấy là tiền bạc, vật chất mà là sự “trao đổi” bằng sự cam kết, tôn trọng, quan tâm, trách nhiệm, cảm xúc từ người đàn ông được cho. Bề mặt có vẻ khác xa nhưng thật chất thì cũng là “ý đồ” như nhau. Việc “giữ trinh tiết” không có lý do nào cho bản thân mình mà toàn là cho một ai đấy trong cái xã hội được gọi là “nâng cấp” tiên tiến bảo vệ quyền lợi của phụ nữ cả.

2. Sự “xem thường”:

- Phụ nữ “xem thường” phụ nữ: Những người phụ nữ còn “trinh tiết” bỗng dưng trở thành những “bậc thánh nhân” trong xã hội “tầm thường” này, chỉ tay xuống và phán xét những người phụ nữ không còn “trinh tiết” là dơ bẩn, là dễ dãi, là buông thả, là thế này và là thế kia. Phụ nữ với phụ nữ lẽ ra phải là những người yêu thương nhau, bảo vệ nhau, che chở cho nhau vì cùng là phận “đàn bà” mà còn nhảy “đong đỏng” lên mạt xác nhau, so sánh đạo đức giá trị của nhau bởi hai chữ “trinh tiết” thì sao lại khi ngạc nhiên khi đàn ông kết hôn họ cũng đòi đàn bà “trinh tiết” cho được?

- Đàn ông “xem thường” phụ nữ: Họ xem thường phụ nữ bởi vì chính những người phụ nữ xung quanh họ “cho phép” họ có cái tư tưởng xem thường đó cơ mà. Khi người mẹ của họ dạy họ rằng đàn bà không còn “trinh tiết” là đàn bà hư thúi, khi newfeed ngập tràn các cô các mẹ nhào vô một tấm hình của một cô diễn viên, người mẫu nào đó bận bikini hay sexy và bình phẩm “đồ con gái mất nết”, “đồ cái thứ lẳng lơ”, hoặc buồn cười nhất là khi chính người bạn gái của họ mở miệng ra cứ “dìm hàng” người khác hoặc ca ngợi bản thân như “em không phải dạng dễ dãi nên em không ngủ với anh đâu”. Vậy ý của cổ là những người “quan hệ trước hôn nhân” là “dễ dãi”?

“Dễ dãi” nó chỉ dành cho những người phụ nữ thích quan hệ với nhiều người đàn ông mà không quan trọng cảm xúc, không quan trọng sự kết nối, họ chỉ quan hệ để thỏa mãn cảm giác nhục dục và đam mê bên trong. Nó thuộc về một thứ rất bản năng mà thường chỉ có “con thú” nó mới hành xử như thế. Giống như khi đói thì sư tử sẽ lao vào cấu xé ăn thịt bất cứ một con mồi nào trước mặt nó. Nhưng còn người thì đâu như vậy được? Mà nếu như vậy thì phần “bản năng” còn quá nhiều nên nó gọi là “dễ dãi” đấy.

Còn những người yêu chân thành, nghiêm túc với nhau và sẵn sàng cho một bậc cảm xúc cao hơn là “thể xác” thì sự cho đi này đâu thành dễ dãi?

- Phụ nữ tự “xem thường” chính mình: Đây là điều tồi tệ nhất mà mình muốn nói. Xã hội hiện đại đã thay đổi, bớt khắt khe với phụ nữ hơn, đòi quyền bình đẳng cho phụ nữ, lẽ ra có những cái “quyền bình đẳng” cần sử dụng lúc này cho bản thân mình thì không. Phụ nữ dùng “quyền bình đẳng” để ra ngoài tranh đấu với đàn ông, trong khi việc “bảo vệ quyền được yêu thương” dù không còn “trinh tiết” nữa thì lại chẳng thấy phụ nữ nào lôi ra để bảo vệ nhau.

Tự nhiên mình thấy rất “bất nhẫn” khi có nhiều cô gái cảm thấy bản thân mình “dơ bẩn”, là “tội đồ”, là “gái hư” là này là kia đến mức trầm cảm, tự ti.

Cảm thấy như một tình yêu chân thành không còn dành cho một cô gái không còn “trinh tiết” như họ nữa. Họ trở thân dễ bị tổn thương, dễ bị tấn công, tự ti hơn. Tệ hại nhất là những người phụ nữ đã có một đời chồng, đã có một đứa con,..họ vẫn cứ mắc kẹt mãi trong những “lời nói tệ bạc” của xã hội như “trời ơi trai tân sao đi cưới gái một đời chồng” hoặc “chắc gái hư thúi mới bị chồng bỏ”. Ờ đó, “bình đẳng giới” đâu không thấy lôi ra chỉ cho họ thấy được “giá trị” của một người phụ nữ đâu chỉ đến từ hai chữ “trinh tiết”?

Mình toàn thấy được dạy rằng “hãy giữ trinh tiết” để “giữ được giá trị” của bản thân vì nghe như mất “trinh tiết” là giá trị của phụ nữ bằng 0.

3. “Trinh tiết” có thật sự “đáng giá ngàn vàng”?

Câu nói “trinh tiết đáng giá ngàn vàng” này từ xưa đến nay vẫn được lưu truyền. Nhưng mình xin lỗi vì mình hoàn toàn không đồng tình với câu nói này. “Trinh tiết” đối với mình nó vừa là tất cả nhưng vừa không là gì cả. Tức, mình trân trọng nó nhưng mình không muốn nó có một sức mạnh ảnh hưởng lên cuộc sống của mình.

“Trinh tiết” theo nghĩa đen chỉ là một lớp màng mỏng manh, là ranh giới giữa sự “độc lập” như một cá thể nguyên vẹn và sự “hòa hợp” đối với người “bạn tâm giao”. Nhưng thực tế, “trinh tiết” mang ý nghĩa là cả thân thể thánh ngọc và thuần khiết của một người phụ nữ. Mà đã là thân thể của một người con gái thì nó là vô giá, không có bất cứ một giá trị vật chất nào có thể đo lường được. Tuy nhiên, “trinh tiết” chỉ là một trong số nhiều những phẩm chất quan trọng để xét đến giá trị của một người phụ nữ thôi chứ không nên là “kim chỉ nam” hoặc “là thước đo” duy nhất.

Bạn có thể liên tưởng “trinh tiết” đến tiền. Như việc có tiền đảm bảo được cái hình ảnh “bạn giàu” nhưng nếu bạn không có tiền không đồng nghĩa với việc “bạn nghèo” luôn về “nhân cách” và “trí tuệ”. Đối với một con người, tất nhiên việc bạn vừa “có tài” vừa “có đức” nó sẽ hoàn hảo hơn là bạn “có đức” nhưng không “có tài” hoặc “có tài” mà không “có đức”.

Chính vì vậy, “trinh tiết” rất quan trọng nhưng không phải là tất cả.

III/ Tự trọng và Tôn trọng:

1. Tự trọng dành cho bản thân:

- Nếu bạn đã sớm nhận thức được “giá trị của bản thân” và thật sự xem “trinh tiết” là một nhân tố quan trọng để giữ gìn, bạn hãy trân trọng nó vì những lý do sau:

+ Thân thể là của cha mẹ ban cho, cơ thể mình cần được bảo vệ và nâng niu trân trọng, không được để cho bất cứ một người nào giày vò, chà đạp

+ Bản thân chỉ muốn hòa hợp về thể xác sau khi đã có sự kết nối vững chãi về tinh thần

+ Tôn giáo: vì linh tánh và sự trong sạch của bản thân chỉ dành cho người chồng khi có sự kết hợp của đất trời

+ Bảo vệ bản thân về mặt cảm xúc khỏi những ngộ nhận về tình yêu, giữ cho bản thân được sự tỉnh táo và lý trí để phân biệt đâu tình yêu thật sự


Những lý do trên đều xuất phát từ việc lấy “bản thân làm trung tâm”, tuyệt đối không “để dành” hoặc “để được” từ phía người khác. Nếu bạn coi “trinh tiết” là điều thiêng liêng của bản thân thì mọi lý do đều hãy xuất phát từ bản thân. Nếu bạn coi “trinh tiết” là “miếng bùa hộ mệnh” để khiến người này yêu mình hơn, khiến người kia khao khát mình, khiến mình được tôn trọng, được lợi lộc này kia từ người khác thì cái “màng trinh” đó nó không hề có giá trị một chút nào. Giống như việc bạn giữ “trinh tiết” để dành cho chồng, vậy sau này “cơ thể” của bạn sẽ thuộc quyền sở hữu của cái người gọi là chồng đó? Người chồng đó có quyền làm gì bạn cũng được hay sao? Vì bạn “giữ” chỉ để dành cho chồng mà? Rồi cho dù bạn vẫn còn “trinh tiết” nhưng anh ấy không tôn trọng bạn vì bạn không nấu ăn ngon, không biết cắm hoa, không biết hát hay,… thì bạn có cảm thấy bị ấm ức không?

Các bài viết của mình đều nhắc đi nhắc lại nhiều lần rồi ấy, nếu bạn không lấy chính mình làm “chủ thể” để quyết định mọi việc thì đến khi có điều gì đó không như mong muốn, người đau khổ đầu tiên và hối hận nhất sẽ chính là bản thân bạn.

2. Sự tôn trọng của người khác:

Người khác mình đề cập ở đây là xã hội và người đàn ông mà bạn gọi là “Mr.Right” đánh giá bạn khi bạn không còn “trinh tiết”.

Đầu tiên, việc một người đàn ông khi đánh giá một người phụ nữ thì không còn đáng để bạn phải quan tâm nữa đâu. Vì giữa con người với nhau, căn bản chẳng ai có quyền phán xét cuộc đời của ai rồi, đừng nói gì đến việc đã được gọi là Mr.Right lại còn đi phán xét bạn.

Nên tại sao phải cần người đàn ông ấy cảm thông? Bạn làm gì sai với ảnh? Vì bạn không còn thì đâu có nói lên được bạn mất đạo đức hay mất giá trị đâu? Giá trị của phụ nữ nó nằm ở bản chất, chứ mọi thứ về con người bạn nó không thu nhỏ về một cái màng trinh đâu bạn.

Nếu cái người mà cần cảm thông hãy nên nằm ở chính con người bạn kìa. Nếu bạn nhận thấy đó là sai, thấy xấu hổ về điều đó thì hãy xin lỗi bản thân mình kìa. Xem bạn có đủ bao dung để yêu thương, chấp nhận, tha thứ và bao dung đối với cái điều đó hay không.

Thứ hai, cái việc đi đâu cô gái nào cũng giơ cao khẩu hiệu yêu thương bản thân nhưng tới ngay cái việc tối thiểu là đặt bản thân mình lên trên cái soi xét của bạn trai hay Mr.right nào đấy cũng ko làm nổi thì mình ko biết yêu bản thân ở đâu. Bạn đã nhận ra mình sai, bạn hãy tha thứ và sửa sai cho mình. Mình thật tâm nói luôn, nếu không muốn bị phán xét thì cũng đừng phán bản thân mình. Bạn tự phán xét mình là "dễ dãi, giá trị bị mất đi" chính là lúc bạn đang gieo cái nhân cho người đàn ông ấy cũng có cái quyền được coi thường bạn như thế. Điều tồi tệ nhất là chính mình đi coi nhẹ giá trị của mình nhưng kỳ vọng người khác vẫn xem nặng giá trị của mình.

Bạn thấy nghịch lý ko? Nếu bạn thật sự có giá trị, bạn đã thật sự sửa sai, yêu thương và tôn trọng cơ thể bạn, bạn hoàn toàn có quyền tự tin về giá trị của mình dù đã đánh mất. Người đàn ông trân trọng bạn cũng sẽ tôn trọng bạn, tôn trọng cái tự tin phẩm giá và cách bạn đối xử với thân thể của mình chứ không vì việc bạn không còn mà coi khinh. Mà lỡ ổng coi khinh thì cho lên đường thẳng tay đi vì ổng không xứng đáng.

Mình viết cho các bạn có lỡ mất thì cũng đừng tự ti, xấu hổ, đau khổ, cảm thấy đó là một điều ô nhục trong đời rồi không thể tìm được Mr.Right. Đàn ông tốt ngoài đời còn nhiều lắm, ảnh sẽ khoan dung và yêu tất cả những lỗi lầm đã qua của bạn vì những nỗi đau đó "tạo thành bạn của hôm nay".

Bạn hãy tưởng tượng như, khi trẻ bạn từng bị 0 điểm vì ham chơi, bạn từng rớt đại học, bạn từng trốn học bỏ nhà đi, bạn từng ăn cắp vặt, vân vân và mây mây

Tất cả những điều đó đều là lỗi lầm. Thì việc bạn "không còn" nó cũng chỉ nên nằm ở 1 trong những lỗi lầm đó của bạn mà thôi. Nó không phải là một lỗi lầm quá tồi tệ thay đổi cả cuộc đời bạn như giết người, hút chích,...blah blah. Bạn có thể tha thứ tất cả lỗi lầm kia thì hãy cho lỗi lầm này một cơ hội. Nó sẽ biết ơn bạn lắm đấy. Hãy yêu thương bản thân mình THẬT SỰ!

Thứ ba, việc buồn cười nhất trong đời chính là bạn đi oán trách bản thân hoặc chọn giữ “trinh tiết” chỉ vì một ai đó bảo bạn phải làm thế hoặc xã hội đi đánh giá những người như vậy. Nếu bạn đã chọn “cho đi” vì trong giây phút đó bạn yêu và tự nguyện, hiện tại và sau này bạn cũng không thấy đó là một điều gì đó sai trái và lầm lỗi thì bạn đã và đang sống cuộc đời của mình rồi. Còn những người không chấp nhận, hãy vui vẻ rời đi cho đẹp trời.

3. Sự tôn trọng dành cho người khác:

Tất nhiên, nếu bạn muốn được tôn trọng thì cũng hãy học cách tôn trọng người khác.

Nếu bạn lựa chọn giữ “trinh tiết” thì cũng hãy tôn trọng những cô gái không có sự lựa chọn tương đồng với bạn. Bạn giữ không có nghĩa là bạn cao quý hơn ai, cũng không thể hiện rằng bạn là thiên thần hay một con người đức hạnh tuyệt vời. Nguyên bài viết mình chỉ nhấn mạnh rằng, “trinh tiết” không nên được dùng để trở thành “thước đo” giá trị của phụ nữ.

“Trinh tiết” không quyết định được sự tôn trọng của người đàn ông dành cho bạn, càng không đảm bảo được tình yêu lâu dài bền vững chỉ dựa vào một yếu tố quan trọng nho nhỏ là “trinh tiết”. Mình có những cô bạn quan hệ trước hôn nhân nhưng cuối cùng họ đều có một cuộc hôn nhân rất hạnh phúc và bền vững.

Thậm chí có nhiều cô gái “bán hoa” hoàn lương hoặc những người phụ nữ một đời chồng đều được yêu thương, tôn trọng về sau.

Muốn được tôn trọng, đừng chỉ giữ “trinh tiết” mà phải giữ “tự trọng” và “tôn trọng” những người xung quanh.

IV/ Bản thân mình:

Bản thân mình là người giữ “trinh tiết” cho đến khi gặp chồng mình. Lý do mình chọn giữ “trinh tiết” xuất phát từ tư duy "bảo vệ mình", "chỉ muốn có sự hòa hợp về “thể xác” sau khi có kết nối về “tinh thần” và “tình yêu”, bên cạnh đó là yếu tố “tâm linh” về linh tánh như ở phần I mình có đề cập. Mình vẫn rất tôn trọng “sự lựa chọn” về cách sống của những người xung quanh vì ở một phần nào đó ở họ vẫn có nhiều điều khiến mình ngưỡng mộ và học hỏi.

Giống như việc mình nghĩ thế nào về “xăm”? Thì mình chẳng nghĩ thế nào cả. Mình không “xăm” vì mình sợ đau, sợ hối hận sau này thì không xóa được, với da dẻ mình mà “xăm” lên trông sợ lắm hihi Mình không phải chọn không “xăm” chỉ vì sợ đi xin việc không ai nhận, sợ bị gia đình chồng đánh giá, sợ bị xã hội dèm pha mình hư hỏng hay gì. Đấy, tư duy vẫn là từ mình chứ không từ một ai. Bản thân mình đôi khi thấy mấy bạn “xăm” nghệ thuật trông cũng đẹp, lạ với độc đáo. Nhưng chọn “xăm” thì mình không.

Mãi sau này đến khi mình lựa chọn “xăm lông mày” và “phun môi” thì ôi mình đội ơn xã hội đã phát minh ra được ngành “xăm” này. Nó giúp cho một cô gái lười trang điểm như mình, vụng về “vẽ vời” như mình tiết kiệm được thời gian mà còn luôn “đẹp gái” cả ngày hí hí

Đấy, nên sao phải đi tranh cãi “xăm” là tốt hay xấu? phụ nữ còn hay mất là ngoan hay hư? Ơ chẳng có gì tốt hay xấu, ngoan hay hư cả. Tất cả là do con người cả thôi. Bản chất sự việc đều do con người là chủ thể tác động lên cả mà. Nên dù lựa chọn thế nào cũng phải xuất phát từ bản thân mình thì mới tự tin, mới hạnh phúc và làm đúng được.
 
Sửa lần cuối:
Phim thần tượng Đài ko ấn tượng lắm vì ko thấy đc kiểu đepj trai, bad boy, khí chất như idol Trần Quán Hy. :sweet_kiss:
Phải kiểu vậy mới xứng đáng nam thần
Em phim Điền Mật Mật lắm ạ nhưng là phim Hồng Kong cơ anh.
 
Tính ra mình vẫn yếu đuối một cách kín đáo là vào nhà bà ôm bà khóc :)
 

Có thể bạn quan tâm

Top