Nếu ta giữ sự thù hận với họ, ta sẽ phải tức giận căng thẳng stress mỗi ngày.
Nhưng nếu ta buông bỏ thù hận với họ, ta lại nới lỏng cảnh giác và không kịp trở tay họ lại làm ta tổn thương.
hận làm đéo gì, ghét nó thì cho nó cút khỏi suy nghĩ của mình, biết chứ không phải lúc nào cũng nghĩ đến nó, coi nó như rác rưởi không đáng bận tâm thôi. có cơ hội xử nó thì dí chết cmnl vậy là xong
Nếu ta giữ sự thù hận với họ, ta sẽ phải tức giận căng thẳng stress mỗi ngày.
Nhưng nếu ta buông bỏ thù hận với họ, ta lại nới lỏng cảnh giác và không kịp trở tay họ lại làm ta tổn thương.
Nhân sinh quan không ai giống ai nên cái gì làm mình thoải mái thì mình làm. Nếu việc căm hận kẻ thù làm mình thoải mái thì mình cứ căm hận. Còn nếu việc dừng suy nghĩ tới kẻ thù làm đầu óc mình thảnh thơi, làm những chuyện có ích thì bỏ nó đi. Mình thì mình theo cách thứ hai. Không hẳn là tha thứ cho những người đã làm tổn thương mình nhưng chỉ vì mình thấy nếu chỉ xài một giây thôi để nghĩ tới những điều mình ghét thì nó thực sự không xứng. Vốn dĩ sự khinh bỉ tột độ không phải là tranh cãi, hay giận dữ mà là sự ngó lơ và bỏ mặc!
Nếu ta giữ sự thù hận với họ, ta sẽ phải tức giận căng thẳng stress mỗi ngày.
Nhưng nếu ta buông bỏ thù hận với họ, ta lại nới lỏng cảnh giác và không kịp trở tay họ lại làm ta tổn thương.