Ăn chơi GÓC KHUẤT LỊCH SỬ 1945: NHỮNG HÀNH VI BẠO LỰC CỦA HỒNG QUÂN LIÊN XÔ TẠI MÃN CHÂU

xoclosuongqua

Đẹp trai mà lại có tài
Khi nhắc đến những ngày cuối cùng của Thế chiến II tại châu Á, sử sách thường tập trung vào hai quả bom nguyên tử ném xuống Nhật Bản hay sự sụp đổ nhanh chóng của Đạo quân Quan Đông. Tuy nhiên, có một chương lịch sử đầy bi kịch và ít khi được thảo luận một cách công khai trong dòng lịch sử chính thống ở một số quốc gia: Những hành vi bạo lực, cướp bóc và cưỡng hiếp của Hồng quân Liên Xô nhắm vào thường dân tại vùng Đông Bắc Trung Quốc (Mãn Châu) năm 1945.

Đối với người dân Mãn Châu lúc bấy giờ, sự xuất hiện của Hồng quân mang tính chất lưỡng diện: vừa là lực lượng giải phóng họ khỏi ách đô hộ tàn bạo của phát xít Nhật, nhưng đồng thời cũng là khởi đầu cho một chuỗi chuân chuyên mới do sự lỏng lẻo về kỷ luật của quân đội chiến thắng.

1. Bối cảnh: Chiến dịch Bão Tháng Tám và sự tiếp quản Mãn Châu​

Thực hiện cam kết tại Hội nghị Yalta, ngày 9 tháng 8 năm 1945, Liên Xô tung 1,5 triệu quân thuộc ba Mặt trận Viễn Đông vào Mãn Châu. Trước sức mạnh áp đảo của Hồng quân, Đạo quân Quan Đông tinh nhuệ một thời của Nhật Bản nhanh chóng tan rã. Chỉ trong vòng chưa đầy ba tuần, toàn bộ vùng Đông Bắc Trung Quốc rộng lớn đã nằm dưới quyền kiểm soát của Liên Xô.

Sự sụp đổ của chính quyền bù nhìn Mãn Châu Quốc tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn. Hàng triệu thường dân Trung Quốc, cùng với hàng trăm nghìn kiều dân Nhật Bản bị mắc kẹt, đột ngột đối mặt với một lực lượng quân đội nước ngoài vừa trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và đẫm máu nhất ở chiến trường châu Âu.

2. Làn sóng bạo lực: Cướp bóc, cưỡng hiếp và giết chóc​

Khi tiến vào các đô thị lớn như Thẩm Dương (Mukden), Cáp Nhĩ Tân (Harbin), và Trường Xuân (Hải Tân), kỷ luật của một bộ phận lớn binh lính Hồng quân bắt đầu tuột dốc nghiêm trọng.

  • Nạn cưỡng hiếp quy mô lớn: Đây được coi là vết nhơ lớn nhất trong chiến dịch tiếp quản. Đối tượng tấn công của binh lính Liên Xô không chỉ là phụ nữ, cô gái người Nhật (vợ con của các viên chức, binh lính thuộc thuộc địa cũ) mà còn bao gồm cả phụ nữ bản địa Trung Quốc. Các tài liệu lưu trữ ghi lại rằng tại Thẩm Dương, lính Nga tràn vào các khu dân cư, bắt bớ phụ nữ bất kể tuổi tác. Tình hình tồi tệ đến mức nhiều phụ nữ Trung Quốc phải cạo trọc đầu, bôi than lên mặt hoặc cải trang thành nam giới để trốn tránh.
  • Cướp bóc tài sản cá nhân bừa bãi: Binh lính Liên Xô có xu hướng tịch thu mọi thứ có giá trị từ người dân địa phương. Đồng hồ đeo tay, xe đạp, quần áo, và tiền bạc là những mục tiêu phổ biến nhất. Bất kỳ ai phản kháng hoặc cố gắng bảo vệ tài sản, gia đình đều phải đối mặt với nguy cơ bị bắn chết ngay tại chỗ. Các ghi chép từ hội Chữ thập đỏ địa phương cho thấy số lượng thường dân bị bắn chết vì bảo vệ vợ con hoặc tài sản trong giai đoạn này lên tới hàng ngàn người.

3. "Chiến lợi phẩm" và sự triệt hạ nền kinh tế Đông Bắc​

Bên cạnh bạo lực cá nhân, chính quyền chính thức của Liên Xô cũng tiến hành một chiến dịch bóc tách kinh tế quy mô lớn dưới danh nghĩa "chiến lợi phẩm chiến tranh" (war booty).

Mãn Châu dưới thời Nhật thuộc là khu vực công nghiệp phát triển bậc nhất châu Á với hệ thống đường ray, nhà máy thép, hầm mỏ và nhà máy điện hiện đại. Ngay sau khi kiểm soát, Stalin đã ra lệnh cho các kỹ sư Liên Xô tháo dỡ toàn bộ máy móc, tuabin phát điện, thiết bị đường ray và thậm chí cả các thanh ray mang về nước để phục vụ công cuộc tái thiết Liên Xô.

Theo ước tính của phái đoàn Edwin Pauley thuộc Chính phủ Mỹ năm 1946, Liên Xô đã tịch thu lượng tài sản và máy móc trị giá hơn 850 triệu USD (thời giá bấy giờ), trực tiếp đẩy nền kinh tế Mãn Châu vào tình trạng tê liệt, khiến hàng triệu công nhân Trung Quốc rơi vào cảnh thất nghiệp và nghèo đói sau chiến tranh.

4. Phản ứng từ phía Trung Quốc: Nỗi cay đắng của những người đồng minh​

Điều đáng nói là những hành vi này diễn ra ngay trước mắt các lực lượng chính trị Trung Quốc. Lúc bấy giờ, lực lượng của Đảng + sản Trung Quốc (ĐCSTQ) do Bành Chân (Peng Zhen) và Lâm Bưu chỉ huy cũng đã tiến vào Đông Bắc để tiếp quản địa bàn dưới sự hậu thuẫn ngầm của Liên Xô.

Tuy nhiên, trước sự phẫn nộ tột cùng của nhân dân, các lãnh đạo ĐCSTQ đã buộc phải gửi những báo cáo mật đầy cay đắng về Diên An. Trong một bức điện gửi Trung ương Đảng năm 1945, Tướng Bành Chân đã viết:

"Kỷ luật của Hồng quân tại các thành phố lớn là cực kỳ tồi tệ. Họ cướp bóc, hãm hiếp phụ nữ và gây ra sự bất mãn sâu sắc trong quần chúng nhân dân. Người dân địa phương giờ đây nhìn họ không phải như những người giải phóng, mà với sự sợ hãi."
Hồng quân thậm chí còn bắn chết một số đảng viên và sĩ quan của ĐCSTQ khi họ cố gắng ngăn cản các vụ cưỡng hiếp thường dân. Về phía Quốc dân Đảng của Tưởng Giới Thạch, họ cũng liên tục gửi các công hàm phản đối chính thức tới Moscow nhưng không nhận được câu trả lời thỏa đáng.

5. Tại sao kỷ luật Hồng quân lại sụp đổ tại Mãn Châu?​

Các nhà sử học quốc tế lý giải hiện tượng này qua ba yếu tố chính:

  1. Hệ quả tâm lý từ chiến trường châu Âu: Nhiều đơn vị chuyển thuộc sang Viễn Đông đã trải qua cuộc chiến sinh tử kéo dài với Đức Quốc xã, nơi bạo lực cực đoan được bình thường hóa. Khi sang chiến trường mới, tâm lý "kẻ chiến thắng có quyền" đã bùng phát.
  2. Thành phần binh lính phức tạp: Để chuẩn bị cho chiến dịch Mãn Châu, Liên Xô đã động viên một lượng lớn tân binh, bao gồm cả những tội phạm được tha tù để tòng quân, dẫn đến việc kiểm soát kỷ luật quân đội từ cấp trung đoàn trở xuống gặp rất nhiều khó khăn.
  3. Sự làm ngơ từ cấp trên: Trong những tuần đầu tiên, các tướng lĩnh Liên Xô phần lớn nhắm mắt làm ngơ trước hành vi của binh lính như một cách "thưởng" cho họ sau những chuỗi ngày gian khổ, chỉ đến khi tình hình đe dọa trực tiếp đến uy tín chính trị của Liên Xô, các lệnh trừng phạt nghiêm khắc (bao gồm cả xử bắn tại chỗ lính vô kỷ luật) mới được thực thi một cách triệt để để lập lại trật tự.

Lời kết​

Sự kiện Hồng quân tại Mãn Châu năm 1945 là một trong những góc khuất đau lòng của Thế chiến II. Nó minh chứng cho một sự thật phũ phàng của chiến tranh: ngay cả trong những cuộc chiến chính nghĩa chống lại phát xít, ranh giới giữa "người giải phóng" và "kẻ bạo tàn" có thể trở nên vô cùng mong manh nếu thiếu đi kỷ luật và tính nhân bản.

Ngày nay, vì những lý do ngoại giao và liên minh chiến lược giữa Moscow và Bắc Kinh, chương lịch sử này ít khi được nhắc đến trong các sách giáo khoa chính thống của cả hai nước. Tuy nhiên, nó vẫn sống mãi trong hồi ký của những nhân chứng lịch sử tại vùng Đông Bắc Trung Quốc và trong các tài liệu lưu trữ giải mật — như một lời nhắc nhở thế hệ sau về cái giá chân thực và trần trụi của cuộc chiến lớn nhất lịch sử nhân loại.
 
T đọc ở đâu đó là vào những năm 1920 và 1930 tại Liên Xô, có rất nhiều trẻ mồ côi trên đường phố, cha mẹ của những đứa trẻ này đã chết vào giai đoạn loạn lạc sau cách mạng Nga, những đứa trẻ như thế này lớn lên trong điều kiện không được giáo dục tử tế, có chiến tranh thì bị hốt đi lính.
 
Hồng quân là cái tên trong thủ đoạn tuyên truyền bất cứ quốc gia nào được hồng quân "giải phóng" đều gánh trải nghiệm kinh hoàng
 
Top