Như Một Bông Hoa
Giang hồ mạng 5.0
Mỗi thời điểm sẽ có sự cố gắng theo nhu cầu khác nhau .
Nó chỉ là hiện tuong thôiMỗi thời điểm sẽ có sự cố gắng theo nhu cầu khác nhau .
Hiện tượng là cái gì. Thằng nào chả sống như thế.Nó chỉ là hiện tuong thôi
Hiện tượng là những thứ dựa vào bản chất mà thể hiện ra làHiện tượng là cái gì. Thằng nào chả sống như thế.
V mày chủ nghĩa khóai lạcNó ko chỉ đúng cho loài ng mà cho muôn loài
Vd như sư tử, con đực đầu đàn sẽ đc quyền kiểm soát lãnh thổ, giao phối với các con cái, ko phải đi săn, đc ăn đầu tiên khi con cái săn mồi
Tương tự với chó sói
Khi m ở level cao m sẽ có quyền lực tăng dần đều, và ở ngôi vua thì quyền lực tuyệt đối, lẽ phải thuộc về kẻ mạnh.
Bình thường thì m sẽ ko thấy nhưng khi gđ m gặp chuyện vd có người ốm, tai nạn, có ng gặp rắc rối về pháp luật, m mới thấy sức mạnh của nó.
Bệnh viện có thể chữa bệnh cho ng xấu nhưng sẽ ko chữa cho kẻ ko tiền
Tòa thẳng tay với ng thường nhưng lương tay với ng có địa vị
Tội lớn nhất của con ng là nghèo, bản thân bị coi thường, ko giúp đc ng thân
Mày thuộc khắc kỷPhải khiến sự tồn tại của bản thân ngày càng lớn mạnh, ngày càng khuếch tán ra xung quanh.
Linh hồn khác gì vs suy nghĩ?Mày hỏi tao "Linh hồn là gì?"
Linh hồn nó không phải là thứ bay lơ lửng sau cái chết.
Nó không phải là hồn ma, không phải là thứ ánh sáng mờ ảo bước qua thế giới bên kia.
Linh hồn chính là phần sâu nhất trong mày, là bản thể trần trụi khi mọi lớp mặt nạ bị lột bỏ.
Là tiếng thì thầm trong đêm khuya khi không còn ai để mày diễn vai.
Là câu hỏi “tôi là ai?” mà không ai trả lời giùm mày được.
Còn linh hồn có bất tử không á? Không, Đéo...Linh hồn không bất tử… nếu mày để mặc nó.
Nó sống bằng câu hỏi, bằng sự thành thật với chính mình, bằng mỗi lần mày đối diện với nỗi đau mà không quay lưng.
Một người có thể còn sống, tim còn đập, nhưng linh hồn đã chết từ lâu, vì họ không còn biết muốn gì, tin gì, và là ai.
Vậy mày đã quên nó rồi, đánh rơi nó rồi? phỏng? Có thể!!!!.
Có thể mày đánh rơi linh hồn khi bắt đầu sống theo điều người khác muốn.
Khi mày ngừng thắc mắc, ngừng phản kháng, ngừng mơ mộng.
Khi mày chọn im lặng cho dễ thở thay vì dám nói ra điều đúng.
Nhưng!! TML mày nghe cho kỹ: Linh hồn không chết. Nó chỉ im lặng.
Giống như một ngọn lửa nhỏ nằm trong tro tàn, chỉ chờ một hơi thở thành thật để bùng lên.
Cho nên mày đừng đi tìm linh hồn như tìm một vật rơi mất.
Muốn tìm lại nó, hãy dám sống như thể mỗi ngày là một câu hỏi cần trả lời.
Dám đau, dám yêu, dám mâu thuẫn.
Dám đứng giữa biển người mà vẫn giữ nguyên bản thể.
Cuối cùng thì, linh hồn không cần bất tử.
Chỉ cần ngay lúc này, mày sống như thể nó đang hiện hữu.
Đó đã là vĩnh cửu rồi
tối tao kéo ke tao giải thích cho giờ đang làm ke đâu mà kéo !Linh hồn khác gì vs suy nghĩ?
Như thằng trên nói, tau không thuộc khắc kỉ. m bị bó tư duy triết học cổ Hy Lạp rồi.Mày thuộc khắc kỷ
Nó nói kệ nó chứ, tau nói kệ tau nhưng mày có đặc điểm của khắc kỷ hòa hợp vs vũ trụ cminh tồn tại của mìnhNhư thằng trên nói, tau không thuộc khắc kỉ. m bị bó tư duy triết học cổ Hy Lạp rồi.
Nó có xa vời đâu, mày kiếm ăn đi làm vì sợ đau khổ mày cố gắng để tự do, mày thuộc trường phái khoái lạcTao chỉ muốn cơm ăn ba bữa, quần áo đủ mặc, sống mà không phải sợ ngày mai hết tiền, không phải cúi đầu trước thằng nào, cũng không bị ai ràng buộc. Tao ước được tự do như chim trời: đói thì bay đi kiếm ăn, mệt thì đậu xuống cành, thích thì cất cánh, ghét thì biến. Nhưng càng lớn tao mới hiểu – đéo có tự do nào là miễn phí.
Tự do cũng cần tiền. Không ai nghèo mà rảnh để bay được. Nghèo là bị buộc dây vào đất, dù mày có mơ cao đến đâu thì vẫn phải cúi đầu nhặt từng đồng lẻ để sống sót. Tao từng nghĩ đến cái chết – vì thấy thế gian quá vô vị, nhưng mà lại không đủ can đảm để chết, vì đằng sau tao còn là trách nhiệm, là thằng con, là bố mẹ già.
Thế là tao sống. Không phải vì tao ham sống, mà vì tao chưa được quyền chết.
Mỗi ngày vẫn phải lên xe chạy ship, gồng nụ cười với những người tao chẳng hề quen, gọi dạ bảo vâng như thể tao vui lắm với cái đời bọt bèo này. Tất cả chỉ để tồn tại – không hơn, không kém.
Tụi mày nói triết học, linh hồn, khắc kỷ hay khoái lạc... Tao thấy hay, nhưng xa vời. Với tao bây giờ, sống còn được là đủ, còn linh hồn á – chắc tao đã đánh rơi nó ở ngã rẽ nào đó khi chọn cách sống cho qua ngày.
chắc là khoái lạc – nhưng là cái khoái lạc tối thiểu nhất: không bị đói, không bị dồn vào đường cùng, có một góc yên thân để tối về không phải lo mai sống kiểu gì. Chứ không phải cái kiểu khoái lạc tận hưởng, du lịch, trải nghiệm, sống hết mình như người ta nói.Nó có xa vời đâu, mày kiếm ăn đi làm vì sợ đau khổ mày cố gắng để tự do, mày thuộc trường phái khoái lạc
Tau thấy mày tìm lý do cho việc mày phải là trường phái khoái lạcchắc là khoái lạc – nhưng là cái khoái lạc tối thiểu nhất: không bị đói, không bị dồn vào đường cùng, có một góc yên thân để tối về không phải lo mai sống kiểu gì. Chứ không phải cái kiểu khoái lạc tận hưởng, du lịch, trải nghiệm, sống hết mình như người ta nói.
Tao không chọn khoái lạc. Tao bị đẩy tới đó như cách con chuột chạy trong mê cung – né cái bẫy đau khổ. Cái mà tụi mày gọi là triết học, tao gọi là bản năng sinh tồn.
Tao không phản đối khắc kỷ. Tao hiểu cái hay của nó – sống giản dị, kiểm soát ham muốn, chấp nhận nghịch cảnh. Nghe hay, sống được như vậy thì đúng là nhẹ đầu. Tao cũng muốn lắm.Tau thấy mày tìm lý do cho việc mày phải là trường phái khoái lạc
Chứ như mấy ông thầy tu hay nhà nghèo mà sống qua ngày có gì đâu, ăn gì chả đc ko có cơm thì ăn bánh ko có bánh thì ăn trái cây
Mày thử tìm hiểu chủ nghĩa khắc kỷ xem
Có gì đổi phái luôn
Ko phải là mày chọn mà mày muốn sống như thế, đầy ng họ khổ hơn mày nhưng họ sống đcTao không phản đối khắc kỷ. Tao hiểu cái hay của nó – sống giản dị, kiểm soát ham muốn, chấp nhận nghịch cảnh. Nghe hay, sống được như vậy thì đúng là nhẹ đầu. Tao cũng muốn lắm.
Nhưng tao nghĩ khắc kỷ là lựa chọn khi mày đã có nền tảng nhất định hoặc ít nhất là ngoài bản thân, mày ko có hoặc buông bỏ được gánh nặng gia đình, con cái. Còn tao, tao đang vật lộn với từng bữa ăn, từng cuốc xe, từng cơn sốt của con tao giữa đêm. Tao không có cái xa xỉ là “giác ngộ”.
Tao cũng chẳng lấy làm tự hào gì khi phải chọn cách sống “đủ sống là được”. Tao chỉ đang cố bơi để không chết chìm, chứ không phải đang bơi để dành huy chương Olympic tư tưởng.
Nếu một ngày nào đó tao sống được ổn hơn, đầu óc đỡ bị stress chuyện cơm áo… biết đâu tao cũng sẽ tìm hiểu khắc kỷ. Còn giờ thì tao phải ăn để sống – chứ không phải sống để rèn luyện nội tâm.