TUG
Thanh niên Ngõ chợ
Trên xàm này, Páo nghĩ thế hệ 8X cũng khá nhiều, Páo cũng thuộc thế hệ đầu 8 đít chơi vơi đó.
Chúng mày có bao giờ chợt nhận ra, thế hệ 8X dường như đã đồng loạt biến mất khỏi tầm mắt của mọi người không, chúng mày có để ý thấy là facebook của bạn bè giờ hầu như không còn đăng tin lên newfeed nữa?
Đi làm, nhìn quanh công ty toàn 9X, Gen Z. Ra đường, quán cà phê, trung tâm thương mại hay mạng xã hội… đâu đâu cũng là những gương mặt trẻ. Vậy còn 8X thì sao? Họ đi đâu hết rồi? Họ đâu đã đến tuổi nghỉ hưu, cũng chưa phải thế hệ quá già để đứng ngoài cuộc chơi.
Nhưng sự thật là, 8X không biến mất. Họ chỉ chọn cách sống lặng hơn.
Nhiều người nghĩ 8X là thế hệ may mắn, được hưởng đủ đầy hơn cha mẹ. Nhưng đó là một cách nhìn quá đơn giản. 8X là thế hệ phải bước qua cây cầu chuyển giao lớn nhất của xã hội Việt Nam.
Tuổi thơ của họ là những ngày tivi đen trắng, quạt máy kêu rè rè, tắm mưa ngoài sân, chạy chân đất trên đường đất, phụ cha mẹ việc nhà từ sớm. Không điện thoại thông minh, không internet, không ai dạy kỹ năng mềm hay tư duy thành công.
Rồi chỉ trong một quãng đời ngắn ngủi, họ bị cuốn thẳng vào thời đại mới.
Từ xe đạp cà tàng đến xe hơi ngoài phố.
Từ thư tay đến email.
Từ cassette đến MP3 rồi Spotify.
Từ Yahoo Messenger, Audition, diễn đàn online… đến thời đại AI và mạng xã hội bùng nổ.
8X là thế hệ vừa học cách sống cũ, vừa bị buộc phải thích nghi với thế giới mới.
Họ từng nổi loạn, từng cháy hết mình, từng để tóc dựng ngược, nghe nhạc rock, thức đêm chat Yahoo, yêu cuồng nhiệt và sống rất thật. Nhưng rồi thời gian dạy họ một điều: không phải lúc nào cũng cần lên tiếng để chứng minh mình đang tồn tại.
Nên hôm nay, bạn ít thấy họ xuất hiện.
Vì họ đang bận lo cho gia đình.
Đang gồng vai trả nợ, nuôi con, chăm cha mẹ già.
Đang âm thầm giữ cho mái nhà đứng vững giữa thời buổi nhiều biến động.
Đang sống cuộc đời ít ồn ào nhưng nhiều trách nhiệm.
8X không biến mất.
Họ chỉ rời khỏi sân khấu náo nhiệt để bước vào hậu trường của cuộc đời — nơi không có ánh đèn, nhưng là nơi chống đỡ tất cả.

Chúng mày có bao giờ chợt nhận ra, thế hệ 8X dường như đã đồng loạt biến mất khỏi tầm mắt của mọi người không, chúng mày có để ý thấy là facebook của bạn bè giờ hầu như không còn đăng tin lên newfeed nữa?
Đi làm, nhìn quanh công ty toàn 9X, Gen Z. Ra đường, quán cà phê, trung tâm thương mại hay mạng xã hội… đâu đâu cũng là những gương mặt trẻ. Vậy còn 8X thì sao? Họ đi đâu hết rồi? Họ đâu đã đến tuổi nghỉ hưu, cũng chưa phải thế hệ quá già để đứng ngoài cuộc chơi.
Nhưng sự thật là, 8X không biến mất. Họ chỉ chọn cách sống lặng hơn.
Nhiều người nghĩ 8X là thế hệ may mắn, được hưởng đủ đầy hơn cha mẹ. Nhưng đó là một cách nhìn quá đơn giản. 8X là thế hệ phải bước qua cây cầu chuyển giao lớn nhất của xã hội Việt Nam.
Tuổi thơ của họ là những ngày tivi đen trắng, quạt máy kêu rè rè, tắm mưa ngoài sân, chạy chân đất trên đường đất, phụ cha mẹ việc nhà từ sớm. Không điện thoại thông minh, không internet, không ai dạy kỹ năng mềm hay tư duy thành công.
Rồi chỉ trong một quãng đời ngắn ngủi, họ bị cuốn thẳng vào thời đại mới.
Từ xe đạp cà tàng đến xe hơi ngoài phố.
Từ thư tay đến email.
Từ cassette đến MP3 rồi Spotify.
Từ Yahoo Messenger, Audition, diễn đàn online… đến thời đại AI và mạng xã hội bùng nổ.
8X là thế hệ vừa học cách sống cũ, vừa bị buộc phải thích nghi với thế giới mới.
Họ từng nổi loạn, từng cháy hết mình, từng để tóc dựng ngược, nghe nhạc rock, thức đêm chat Yahoo, yêu cuồng nhiệt và sống rất thật. Nhưng rồi thời gian dạy họ một điều: không phải lúc nào cũng cần lên tiếng để chứng minh mình đang tồn tại.
Nên hôm nay, bạn ít thấy họ xuất hiện.
Vì họ đang bận lo cho gia đình.
Đang gồng vai trả nợ, nuôi con, chăm cha mẹ già.
Đang âm thầm giữ cho mái nhà đứng vững giữa thời buổi nhiều biến động.
Đang sống cuộc đời ít ồn ào nhưng nhiều trách nhiệm.
8X không biến mất.
Họ chỉ rời khỏi sân khấu náo nhiệt để bước vào hậu trường của cuộc đời — nơi không có ánh đèn, nhưng là nơi chống đỡ tất cả.

