Không nghĩ là câu chuyện đi tù mấy năm trước của em lại được quan tâm vậy. Nên em xin phép kể chi tiết hơn cho cả nhà cùng theo dõi và đỡ tò mò “đi tù ở Nhật thì như nào”.
Có một điều khá may mắn với em đó là sau khi em bị bắt thì bạn gái em đã biết ( thực ra cô ấy đã lường trước được điều này khi yêu người bất hợp pháp như em). Và sau 4 ngày thì cô ấy tìm ra được chỗ em đang bị giam, tiếp tế cho em một ít quần áo và sách báo tiếng Nhật trong đó. Quần áo thì yêu cầu rất khắt khe, không túi, không mũ, không dây, không kim loại,… Được Menkai mỗi ngày 15 phút, nhưng khi nói chuyện sẽ có người giám sát bên cạnh và ghi lại cuộc trò chuyện. Menkai phải bằng tiếng Nhật, đá câu tiếng Việt cái là mời đi hoặc bị nhắc ngay.
Nếu nói về cơm ở trong tù thì thôi em sẽ không review nữa thì nó như đấm vào mồm vậy, ăn gọi là sinh tồn chứ với sức thằng con trai như em thì vài tiếng sau là đói. Có những đêm đói còn không ngủ được. Còn tắm thì 1 tuần tắm một lần, mà phải né giờ tắm có những thành phần kiểu xã hội đen ở Nhật ấy. Cái này cảnh sát sẽ thông báo cho em và để em chọn giờ.
Rồi sau đó đều đặn, 1 tuần lên xét xử một lần, lấy lời khai các thứ. Có cả luật sư nữa. Nếu chỉ bất hợp pháp thì nhanh về nước, nhưng vì còn mang theo thẻ giả nữa nên họ nghi ngờ đằng sau em có đường dây. Nhưng sau khi kiểm tra điện thoại, thông tin liên lạc các thứ họ biết em chỉ là người mua lại của người khác. Điện thoại cũng toàn ảnh cá nhân và ảnh người yêu nên họ không tập trung điều tra vào em nữa. Cộng thêm bạn gái cũng ra mặt lấy lời khai là ngoại trừ bất hợp pháp và cầm thẻ giả để đi xin việc ( nhưng chưa xin được ) thì em cũng không làm gì bố láo ăn cắp hay gì cả. Kinh tế là cô ấy giúp đỡ em. Cô ấy cũng rất khôn ngoan khi khai là không biết em bất hợp pháp, vì giấy tờ là chuyện riêng tư mới yêu nên không hỏi chi tiết. Dù cảnh sát có muốn không tin cũng đành chịu. Và thêm ba lần xét xử nữa thì em được lên Nyukan.
Sau gần 3 tháng ở tù thì em cũng được chuyển lên Nyukan để mua vé máy bay về nước. Ở đây thì thoải mái hơn, được ra ngoài chạy nhảy vận động các thứ nữa. Đủ quốc tịch luôn, có ông còn ở 6 tháng chưa có tiền mua vé máy bay về. Còn em thì được người yêu gửi tiền và đồ đạc lên sau 1 tuần có vé thì em được về nước. Hơi thốn ở chỗ họ xích tay mình đến tận máy bay, chuẩn bị cất cánh mới thả. Chấm dứt 4 năm mệt mỏi tại Nhật.
Vậy nên qua câu chuyện của em, thì em thật lòng khuyên cả nhà. Đừng bất hợp pháp như em. Lỡ có bị trượt visa 30 ngày thì cứ bình tĩnh về nước mà làm lại hồ sơ rồi đàng hoàng sang nhé. Câu chuyện của em đến đây là hết, ai thích cứ ý kiến chứ em về nước rồi chả quan tâm nữa.
* Chia sẻ tiếp theo của bạn BVT kết thúc câu chuyện