HiromotoVoz
Giang hồ mạng 5.0
Gọng Kìm Địa Chính Trị Và Sự Im Lặng Đáng Sợ: Từ Biển Đỏ Đến Eo Biển Hormuz
Thương mại tự do và sự thượng tôn pháp luật là huyết mạch của nền kinh tế toàn cầu. Thế nhưng, hệ thống vĩ đại đó đang bị uy hiếp nghiêm trọng bởi chủ nghĩa khủng bố nhà nước và mạng lưới chân rết của nó. Nhìn vào bản đồ hàng hải thế giới hiện nay, chúng ta đang chứng kiến một kịch bản tống tiền quy mô toàn cầu, trải dài từ cửa ngõ Biển Đỏ cho đến tận eo biển Hormuz, dưới sự giật dây của một trung tâm duy nhất: Cộng hòa Hồi giáo Iran.
1. Bóp nghẹt Suez từ xa: Trò khủng bố mang danh nghĩa "kháng chiến"
Có một sự thật đang bị đánh tráo: Kênh đào Suez hoàn toàn mở cửa, không có bất kỳ thế lực nào chiếm đóng được nó. Thế nhưng, trên thực tế, tuyến đường thủy huyết mạch này đã bị làm cho tê liệt suốt hơn hai năm qua. Thủ phạm không ai khác chính là lực lượng phiến quân Houthi ở Yemen.
Thay vì tấn công trực diện vào Ai Cập, Houthi lập chốt chặn ở eo biển Bab el-Mandeb – yết hầu đi vào Biển Đỏ. Bằng việc phóng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái vô tội vạ vào các tàu chở hàng dân sự, chúng đã tạo ra một vùng cấm bay, cấm biển. Đây không phải là hành động "kháng chiến" hay bảo vệ lý tưởng nào cả; đây là hành vi không tặc, hải tặc và khủng bố thuần túy, chà đạp trắng trợn lên Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển. Hàng vạn con tàu buộc phải đi vòng qua Mũi Hảo Vọng, đẩy chuỗi cung ứng toàn cầu vào cảnh đứt gãy.
2. Eo biển Hormuz và "Bàn tay nhện" của Tehran
Houthi không tự nhiên có được công nghệ tên lửa đạn đạo hay hệ thống radar tinh vi để bắn trúng tàu đang di chuyển trên biển. Đứng sau chúng là bầu sữa tài chính và vũ khí từ Iran.
Không chỉ dừng lại ở Biển Đỏ, Iran còn trực tiếp nắm giữ "thanh gươm Damocles" treo lơ lửng trên đầu thế giới: Eo biển Hormuz. Đây là cửa ngõ xuất khẩu của khoảng 20% lượng dầu mỏ toàn cầu. Bằng cách quân sự hóa mạnh mẽ khu vực này, chính quyền Tehran liên tục sử dụng eo biển Hormuz làm con bài mặc cả, sẵn sàng bắt giữ tàu chở dầu của nước ngoài trái phép để gây sức ép chính trị.
Cùng với Hamas, Hezbollah và các nhóm dân quân ở Iraq, Houthi chỉ là một trong những cái xúc tu của "Trục kháng chiến" do Iran đạo diễn. Ngay cả khi có sự biến động lớn về thượng tầng lãnh đạo, bản chất xuất khẩu sự bất ổn của Tehran vẫn không hề thay đổi. Mục tiêu cốt lõi của họ là phá hoại trật tự thế giới dựa trên luật lệ, dùng sinh mạng của dân thường và sự ổn định kinh tế toàn cầu để làm con tin tống tiền các nước phương Tây.
3. Nạn nhân thực sự và cái giá của sự phá hoại
Hậu quả của chủ nghĩa khủng bố này không chỉ nằm trên bản đồ hay các bản tin thời sự quốc tế. Nó đánh thẳng vào chén cơm của những người làm kinh tế chân chính trên toàn thế giới.
Khi các tuyến đường hàng hải bị phong tỏa, cước phí vận tải biển tăng phi mã. Khi eo biển Hormuz bị đe dọa, giá dầu thô thế giới liên tục nhảy múa. Nạn nhân cuối cùng chính là những nhà máy sản xuất, những doanh nghiệp gia công chế tạo đang ngày đêm bám xưởng, và những đội xe tải hạng nặng đang gồng mình cõng hàng trên lưng. Chi phí nhiên liệu đội lên, nguyên vật liệu nhập khẩu đứt quãng, biên lợi nhuận bị ăn mòn. Những người làm thật, ăn thật đang phải trả giá cho những trò chơi chính trị bẩn thỉu của những kẻ ngồi ở Tehran.
4. Sự đồng lõa của truyền thông: Khi cái ác không được gọi đúng tên
Điều đáng phẫn nộ nhất không chỉ là hành động khủng bố, mà là thái độ của một bộ phận lớn truyền thông đối với vấn đề này.
Thay vì gọi Houthi là "nhóm khủng bố", nhiều báo đài lại dùng từ "lực lượng vũ trang" hay "nhóm nổi dậy" một cách trung lập, nhẹ nhàng. Thay vì lên án mạnh mẽ hành vi dùng tên lửa bắn vào tàu dân sự, họ lại mô tả đó là "căng thẳng khu vực". Đáng buồn hơn, khi Mỹ và các quốc gia đồng minh điều động hải quân, tung đòn không kích để dọn dẹp các bệ phóng tên lửa, bảo vệ quyền tự do hàng hải cho cả thế giới, thì một số phương tiện truyền thông lại cố tình dẫn dắt dư luận, coi sự can thiệp thượng tôn pháp luật đó là hành động "gây hấn" hay "đổ thêm dầu vào lửa".
Sự im lặng có chủ đích, hoặc đưa tin theo kiểu "đu dây", né tránh việc chỉ mặt đặt tên cái ác, thực chất là một hình thức đồng lõa. Nó ru ngủ công chúng, che đậy bản chất của những kẻ đang phá hoại nền hòa bình và kinh tế thế giới.
Kết luận
Thế giới không thể nhượng bộ trước chủ nghĩa khủng bố, dù nó được ngụy trang dưới bất kỳ hình thức nào. Sự tự do đi lại trên các vùng biển quốc tế không phải là thứ để đem ra mặc cả. Đã đến lúc những người làm kinh tế, những công dân trân trọng tự do và sự minh bạch cần phải nhìn thẳng vào sự thật: Phải có những lực lượng dám đứng ra duy trì luật lệ, và truyền thông cần phải trả lại đúng tên gọi cho những kẻ đang dùng vũ lực tống tiền nền kinh tế toàn cầu.
Thương mại tự do và sự thượng tôn pháp luật là huyết mạch của nền kinh tế toàn cầu. Thế nhưng, hệ thống vĩ đại đó đang bị uy hiếp nghiêm trọng bởi chủ nghĩa khủng bố nhà nước và mạng lưới chân rết của nó. Nhìn vào bản đồ hàng hải thế giới hiện nay, chúng ta đang chứng kiến một kịch bản tống tiền quy mô toàn cầu, trải dài từ cửa ngõ Biển Đỏ cho đến tận eo biển Hormuz, dưới sự giật dây của một trung tâm duy nhất: Cộng hòa Hồi giáo Iran.
1. Bóp nghẹt Suez từ xa: Trò khủng bố mang danh nghĩa "kháng chiến"
Có một sự thật đang bị đánh tráo: Kênh đào Suez hoàn toàn mở cửa, không có bất kỳ thế lực nào chiếm đóng được nó. Thế nhưng, trên thực tế, tuyến đường thủy huyết mạch này đã bị làm cho tê liệt suốt hơn hai năm qua. Thủ phạm không ai khác chính là lực lượng phiến quân Houthi ở Yemen.
Thay vì tấn công trực diện vào Ai Cập, Houthi lập chốt chặn ở eo biển Bab el-Mandeb – yết hầu đi vào Biển Đỏ. Bằng việc phóng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái vô tội vạ vào các tàu chở hàng dân sự, chúng đã tạo ra một vùng cấm bay, cấm biển. Đây không phải là hành động "kháng chiến" hay bảo vệ lý tưởng nào cả; đây là hành vi không tặc, hải tặc và khủng bố thuần túy, chà đạp trắng trợn lên Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển. Hàng vạn con tàu buộc phải đi vòng qua Mũi Hảo Vọng, đẩy chuỗi cung ứng toàn cầu vào cảnh đứt gãy.
2. Eo biển Hormuz và "Bàn tay nhện" của Tehran
Houthi không tự nhiên có được công nghệ tên lửa đạn đạo hay hệ thống radar tinh vi để bắn trúng tàu đang di chuyển trên biển. Đứng sau chúng là bầu sữa tài chính và vũ khí từ Iran.
Không chỉ dừng lại ở Biển Đỏ, Iran còn trực tiếp nắm giữ "thanh gươm Damocles" treo lơ lửng trên đầu thế giới: Eo biển Hormuz. Đây là cửa ngõ xuất khẩu của khoảng 20% lượng dầu mỏ toàn cầu. Bằng cách quân sự hóa mạnh mẽ khu vực này, chính quyền Tehran liên tục sử dụng eo biển Hormuz làm con bài mặc cả, sẵn sàng bắt giữ tàu chở dầu của nước ngoài trái phép để gây sức ép chính trị.
Cùng với Hamas, Hezbollah và các nhóm dân quân ở Iraq, Houthi chỉ là một trong những cái xúc tu của "Trục kháng chiến" do Iran đạo diễn. Ngay cả khi có sự biến động lớn về thượng tầng lãnh đạo, bản chất xuất khẩu sự bất ổn của Tehran vẫn không hề thay đổi. Mục tiêu cốt lõi của họ là phá hoại trật tự thế giới dựa trên luật lệ, dùng sinh mạng của dân thường và sự ổn định kinh tế toàn cầu để làm con tin tống tiền các nước phương Tây.
3. Nạn nhân thực sự và cái giá của sự phá hoại
Hậu quả của chủ nghĩa khủng bố này không chỉ nằm trên bản đồ hay các bản tin thời sự quốc tế. Nó đánh thẳng vào chén cơm của những người làm kinh tế chân chính trên toàn thế giới.
Khi các tuyến đường hàng hải bị phong tỏa, cước phí vận tải biển tăng phi mã. Khi eo biển Hormuz bị đe dọa, giá dầu thô thế giới liên tục nhảy múa. Nạn nhân cuối cùng chính là những nhà máy sản xuất, những doanh nghiệp gia công chế tạo đang ngày đêm bám xưởng, và những đội xe tải hạng nặng đang gồng mình cõng hàng trên lưng. Chi phí nhiên liệu đội lên, nguyên vật liệu nhập khẩu đứt quãng, biên lợi nhuận bị ăn mòn. Những người làm thật, ăn thật đang phải trả giá cho những trò chơi chính trị bẩn thỉu của những kẻ ngồi ở Tehran.
4. Sự đồng lõa của truyền thông: Khi cái ác không được gọi đúng tên
Điều đáng phẫn nộ nhất không chỉ là hành động khủng bố, mà là thái độ của một bộ phận lớn truyền thông đối với vấn đề này.
Thay vì gọi Houthi là "nhóm khủng bố", nhiều báo đài lại dùng từ "lực lượng vũ trang" hay "nhóm nổi dậy" một cách trung lập, nhẹ nhàng. Thay vì lên án mạnh mẽ hành vi dùng tên lửa bắn vào tàu dân sự, họ lại mô tả đó là "căng thẳng khu vực". Đáng buồn hơn, khi Mỹ và các quốc gia đồng minh điều động hải quân, tung đòn không kích để dọn dẹp các bệ phóng tên lửa, bảo vệ quyền tự do hàng hải cho cả thế giới, thì một số phương tiện truyền thông lại cố tình dẫn dắt dư luận, coi sự can thiệp thượng tôn pháp luật đó là hành động "gây hấn" hay "đổ thêm dầu vào lửa".
Sự im lặng có chủ đích, hoặc đưa tin theo kiểu "đu dây", né tránh việc chỉ mặt đặt tên cái ác, thực chất là một hình thức đồng lõa. Nó ru ngủ công chúng, che đậy bản chất của những kẻ đang phá hoại nền hòa bình và kinh tế thế giới.
Kết luận
Thế giới không thể nhượng bộ trước chủ nghĩa khủng bố, dù nó được ngụy trang dưới bất kỳ hình thức nào. Sự tự do đi lại trên các vùng biển quốc tế không phải là thứ để đem ra mặc cả. Đã đến lúc những người làm kinh tế, những công dân trân trọng tự do và sự minh bạch cần phải nhìn thẳng vào sự thật: Phải có những lực lượng dám đứng ra duy trì luật lệ, và truyền thông cần phải trả lại đúng tên gọi cho những kẻ đang dùng vũ lực tống tiền nền kinh tế toàn cầu.
))