Gồng

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Vatican-City
Năm 1604, tại Osaka.

Teeshi, 19 tuổi, bước vào võ đường của sư phụ Yamamoto với đầy đủ những gì một samurai trẻ “đúng chuẩn” phải có:
kỹ thuật ổn, kỷ luật tốt, ý chí mạnh.

Nhưng cậu mệt.

Không phải mệt sau buổi tập.
Mà là mệt ngay từ lúc vừa mở mắt.

Tập thì mệt.
Ăn cũng mệt.
Ngủ đủ vẫn không hồi.

Điều khiến Teeshi hoang mang là: cậu không hề lười. Ngược lại, cậu làm đúng mọi thứ được dạy. Và chính vì làm “đúng” mà cậu không hiểu nổi: nếu mình đang đi đúng đường, tại sao năng lượng lại cạn nhanh đến vậy?

Sau một buổi đấu tập thất bại, Teeshi ngồi bệt xuống sàn gỗ.
Không chấn thương.
Không đau đớn.
Chỉ là… trống rỗng.

Sư phụ Yamamoto không trách mắng.
Ông chỉ lặng lẽ dẫn cậu ra vườn.

Ông cúi xuống, nhặt một hòn đá, đặt vào tay Teeshi.

“Mỗi lần con tập để chứng tỏ,
mỗi lần con so sánh mình với người khác,
mỗi lần con ám ảnh phải hoàn hảo…
là con đang mang thêm một hòn đá.”

Rồi ông đặt thêm hòn nữa.
Và thêm nữa.

Lúc đó, Teeshi chợt hiểu: cái mệt của mình không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở cái tâm luôn phải gồng lên.

Yamamoto nói tiếp:

“Musashi đã trải qua hơn sáu mươi trận sinh tử.
Ông vẽ tranh, viết sách, thiền trong hang đá.
Nhưng ông không kiệt sức.”

Teeshi hỏi:
“Vì ông ấy mạnh hơn ạ?”

Yamamoto lắc đầu:

“Vì ông ấy không mang những hòn đá này.”



Ngày hôm sau, Yamamoto dẫn Teeshi vào kho.

“Hãy chọn đồ đủ dùng cho một năm trên núi.”

Teeshi gom rất nhiều thứ:
quần áo dự phòng,
hai thanh kiếm,
vật dụng ‘phòng khi cần’.

Đó là phản xạ quen thuộc của con người: sợ thiếu, sợ sai, sợ không đủ.

Yamamoto chỉ vào lựa chọn của Musashi:
một thanh kiếm,
một bộ đồ,
một chiếc chăn,
một cái bát.

“Dokudo không phải là cô độc.
Mà là đi con đường của mình, không gánh kỳ vọng của người khác.”

Musashi sống tối giản không phải để khổ hạnh,
mà để không phân tán năng lượng.

Ông không mang theo:
sự xúc phạm,
nỗi lo bị đánh giá,
những nghĩa vụ vô ích,
những vai diễn xã hội không cần thiết.



Tuần đầu tiên, Teeshi nhận ra một sự thật khó chịu:
hầu hết hành động của mình đều có mục đích phụ.

Tập để được công nhận.
Đánh để hơn người khác.
Thiền để trở thành “một samurai đúng nghĩa”.

Cậu không chỉ đang tập luyện.
Cậu đang trình diễn.

Và việc trình diễn liên tục đó chính là thứ rút cạn năng lượng.

Tuần thứ hai, Yamamoto đưa ra một yêu cầu rất đơn giản:

“Tập thì chỉ tập.
Ăn thì chỉ ăn.”

Không nghĩ kết quả.
Không tự bình luận trong đầu.

Ban đầu, Teeshi bứt rứt.
Nhưng rồi, đầu cậu bắt đầu im lặng.

Tuần thứ ba, các buổi đấu tập bịt mắt.

Không nhìn đối thủ.
Không nhìn thắng thua.

Khi không còn ai để so sánh,
năng lượng không còn rò rỉ.

Tuần thứ tư, Teeshi thức dậy nhẹ nhàng.

Không hưng phấn.
Không chán nản.
Không mong chờ.

Chỉ tỉnh táo.

Yamamoto gọi đó là “tâm thường”.

“Khi con không thêm gánh nặng vào hành động,
hành động không còn rút cạn con.”



Sư phụ giải thích điều mà Musashi đã sống cả đời:

Con người không mệt vì làm quá nhiều.
Mà vì vừa làm, vừa tự phán xét.

Muốn giỏi nhưng sợ kém.
Muốn yên nhưng ham hơn.
Muốn tập trung nhưng luôn nghĩ kết quả.

Musashi gọi tất cả những thứ đó là “những thứ không dùng”.

Vài tháng sau, Teeshi đấu lại Hiroshi.

Bảy phút.

Hiroshi mệt trước.
Vai nặng.
Hơi thở gấp.

Teeshi thì không.

Không phải vì kỹ thuật vượt trội.
Mà vì không còn gồng mình để trở thành ai đó.

Cuối cùng, Teeshi hiểu ra một điều rất đơn giản:

Năng lượng không đến từ nghỉ ngơi nhiều hơn.
Mà từ việc không làm rò rỉ nó vào những thứ không cần thiết.

Di sản lớn nhất của Musashi không nằm ở sức mạnh.
Mà ở sự tinh giản nội tâm.

Không sống chậm hơn.
Chỉ sống đúng hướng hơn.

Và khi đó, năng lượng không cần tạo ra.
Nó tự chảy.
Năng lượng vô hạn: Hành trình tìm chính mình của Teeshi và Musashi
 
Top