Gửi anh em một số sách hay

Đèn Cù Trần Đinh


Chiều ấy, khoảng bốn giờ về tới Chủ tịch phủ, tha thẩn ởsân chờ lấy xe đạp gửi các chú lính gác, tôi bất thần nhớ tớiXuân, cô “con gái nuôi của Bác.” Hỏi mấy người đứng tuổinom có vẻ quen từ trên rừng. A, cô Xuân ấy hả? - Lấy chồngrồi. Chồng lái xe. Nhưng chết rồi! - Ố, sao trẻ thế mà chết? - Vềquê Cao Bằng bị ô tô đè... - Khổ, sao lại thế! tôi bàng hoàngkêu lên. Lúc ấy chưa biết các tình tiết đồn quanh cái chết tangthương nàyĐôi mắt bừng bừng nhìn tôi hôm nào khi Xuân đứng cạnhCụ, đôi mắt như dứ bảo tôi “em giới thiệu anh với Bác nhé?”bỗng hiện lên lại rành rành, nguyên vẹn ánh long lanh vì sungsướng, vì được khoe, vì được chòng ghẹo. Và bàn tay mềm tôinắm dắt lên bờ suối cao trơn. Khác là đằng sau con mắt ấyhiện nay là tòa nhà Phủ Chủ tịch chứ không phải gian nhà ăntre nứa trống tuềnh toàng...Cái chết của cô gái ba
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top