Có lời gọi gửi giữa dòng,
Rằng ai kia hỡi, có lòng trả câu.
Ngô sắn nuôi lớn từ đầu,
Mà sao lựa chọn nông sâu thế này?
Tin ai giữa chốn đổi thay,
Mấy lời mật ngọt tưởng ngày bình yên.
Hóa ra chỉ một cơn duyên,
Đem mình đánh đổi, chuốc phiền về sau.
Phải chăng mộng tưởng sang giàu,
Nhà cao, xe tốt, tưởng đâu vững bền.
Nào hay ánh mắt người trên,
Chỉ xem nhẹ tựa món quen qua đường.
Ngẫm mình một quãng gió sương,
Bao lần vấp ngã lại càng tổn thương.
Đời không chỉ bởi lời khen,
Cũng không vì chút hão huyền mà xong.
Người ta quý ở tấm lòng,
Ở trong nhân cách, ở trong nghĩa tình.
Nếu mong hạnh phúc cho mình,
Thì nên nhìn lại hành trình đã qua.
Đừng vì nông nổi phong ba,
Mà quên giá trị thật thà bên trong.
Chỉnh mình, giữ lấy tấm lòng,
Thì rồi sẽ gặp người đồng hành thôi.
Tặng thơ cho con đĩ lồn nát vô học vô liêm sỉ chửi đổng
@cô giáo thảo để nó thấy người có học mắng nó như nào 😌 Không biết mặt như óc cùng bộ gien 🐷 đọc xong có sáng mắt sáng lòng ra không