T
Tunx
Guest
Gửi M, cái tên thân thiết chỉ anh hay gọi em suốt 10 năm nay!
Anh gửi tâm tư của mình lên đây vì biết em hay lướt xàm đọc các mục chuyện trò linh tinh. Mấy nay, facebook, zalo và cả sdt của em đều không thể liên hệ được, lúc về anh cũng lên nhà em vài lần nhưng em đều tránh mặt, anh viết lên đây nếu em có đọc hãy suy nghĩ lại về tương lai và đưa ra quyết định đúng cho cuộc đời mình.
Quen nhau và chơi với nhau cũng đã 10 năm, tính cách cả 2 cũng biết rõ, biết em từng trải qua những khó khăn nào. Ngày em về bất ngờ, anh và bạn bè đều thấy lạ, còn lạ hơn khi em rủ anh và mn đi npđ, nơi trước giờ em bảo ồn ào nhức đầu, ai cũng biết chắc có gi không ổn với em. Đêm đó khi mn hỏi, "cs trong đấy mệt mỏi lắm phải không?" em không nói gi chỉ biết ngồi khóc như đứa con nít, anh tự hỏi người con gái mạnh mẽ anh từng biết đây sao? điều gi làm em phải khóc đến như vậy, hỏi gi em cũng không nói, thật sự lúc đấy anh chỉ muốn ôm em vào lòng, nhưng em cứ xua anh ra chỗ khác, cảm giác nhìn người mình yêu thương phải dồn nén đến vậy mà anh không làm được gi bất lực lắm em biết không?
Rồi ngày em nói em về nhà luôn anh đã vui lắm. Vui vì sẽ gặp được em nhiều hơn, có thể đi chơi, đi ăn với nhau được nhiều, nhưng anh nhận ra em không còn hoạt ngôn như trước, mặt luôn buồn và chất chứa nhiều tâm sự. Nhiều lần hỏi em đã nói hết những gi giữ trong lòng, thì hãy để anh gánh vác cùng em, anh biết tất cả những nỗi lo sợ của em dành cho anh nhưng giờ anh không suy nghĩ được gi nhiều cả, anh chỉ biết anh thương em nhìn em gầy đi giấu gd chuyện có bầu, rồi những gánh nặng em phải gánh hàng tháng quặng cả vai, anh không chịu được, anh muốn chăm lo cho em. Em nghĩ bầu bì là đơn giản lắm sao? em muốn tự lo? bầu bì đi làm đã khó rồi còn tự chăm sóc bản thân, ăn uống ra sao? bầu còn ngày còn lớn mà em ăn mặc giấu bụng người mệt mỏi nhưng vờ bình thường vẫn khiêng xách đồ nặng, tiền trả hàng tháng em còn k đủ trả thì sao tự lo được? Chưa nói đến việc con em sau này không có cha sẽ rất thiệt thòi, hàng xóm láng giềng thì sao? miệng đời nham hiểm lắm em chịu được vậy còn con em và gd em?
Em nói em muốn giấu tự lo, vậy lúc sinh ai sẽ lo cho em những tháng ở cữ, em tự lo luôn sao? Cửa sinh cũng là cửa tử, em đừng cứng đầu nửa được không? Em trẻ và bướng bĩnh nhưng xin em một lần suy nghĩ lại những vấn đề này được không?
Anh muốn lo cho em, muốn cưới em, đi làm về anh sẽ nấu ăn và làm tất cả mọi thứ cho em. Con em sẽ là con anh, anh sẽ là cha nó, anh thương em, thương cả con trong bụng em, anh sẽ yêu thương và làm tròn trách nhiệm của người cha với con em . Cưới nhau về tất cả những gi của anh sẽ là của em, em muốn đi làm hay ở nhà, mọi việc trong nhà a sẽ nhường nhịn em. Anh đã qua tuổi bồng bột, những gi anh nói đều dùng cả tâm tư và sự chân thành, anh không muốn phải bất lực nhìn người anh yêu tự sinh con và tự nuôi con một mình. Bao lâu quen biết nhau em không hiểu tính anh sao, hãy một lần đừng cố gồng lên mạnh mẽ nửa, anh biết em mệt rồi, từ nay hãy để anh lo cho em có được không?
Bầu còn ngày còn lớn, còn nặng nề, em thì ăn uống không đủ cơ thể mệt mỏi, anh lo cho em và đứa bé trong bụng em lắm. Anh trước giờ chưa từng viết những dòng như này, để viết được anh đã dành mấy ngày để viết cho em đọc hy vọng em cảm được, anh không muốn em áp lực nhưng lúc này con chưa lớn bụng vẫn còn nhỏ em đọc được hãy suy nghĩ kĩ và gọi cho anh. Anh chỉ cần sau này em đừng nghĩ về quá khứ sống vui vẻ và yêu thương anh, đơn giản chỉ thế thôi.
Bài viết này viết bằng tất cả sự chân thành và nghiêm túc của bản thân mình. Xin các bạn đi qua đọc được đừng cười đùa nói lời cợt nhã, hãy để lại lời khuyên đến cô gái trong bài giúp mình, mình cảm ơn.
Anh gửi tâm tư của mình lên đây vì biết em hay lướt xàm đọc các mục chuyện trò linh tinh. Mấy nay, facebook, zalo và cả sdt của em đều không thể liên hệ được, lúc về anh cũng lên nhà em vài lần nhưng em đều tránh mặt, anh viết lên đây nếu em có đọc hãy suy nghĩ lại về tương lai và đưa ra quyết định đúng cho cuộc đời mình.
Quen nhau và chơi với nhau cũng đã 10 năm, tính cách cả 2 cũng biết rõ, biết em từng trải qua những khó khăn nào. Ngày em về bất ngờ, anh và bạn bè đều thấy lạ, còn lạ hơn khi em rủ anh và mn đi npđ, nơi trước giờ em bảo ồn ào nhức đầu, ai cũng biết chắc có gi không ổn với em. Đêm đó khi mn hỏi, "cs trong đấy mệt mỏi lắm phải không?" em không nói gi chỉ biết ngồi khóc như đứa con nít, anh tự hỏi người con gái mạnh mẽ anh từng biết đây sao? điều gi làm em phải khóc đến như vậy, hỏi gi em cũng không nói, thật sự lúc đấy anh chỉ muốn ôm em vào lòng, nhưng em cứ xua anh ra chỗ khác, cảm giác nhìn người mình yêu thương phải dồn nén đến vậy mà anh không làm được gi bất lực lắm em biết không?
Rồi ngày em nói em về nhà luôn anh đã vui lắm. Vui vì sẽ gặp được em nhiều hơn, có thể đi chơi, đi ăn với nhau được nhiều, nhưng anh nhận ra em không còn hoạt ngôn như trước, mặt luôn buồn và chất chứa nhiều tâm sự. Nhiều lần hỏi em đã nói hết những gi giữ trong lòng, thì hãy để anh gánh vác cùng em, anh biết tất cả những nỗi lo sợ của em dành cho anh nhưng giờ anh không suy nghĩ được gi nhiều cả, anh chỉ biết anh thương em nhìn em gầy đi giấu gd chuyện có bầu, rồi những gánh nặng em phải gánh hàng tháng quặng cả vai, anh không chịu được, anh muốn chăm lo cho em. Em nghĩ bầu bì là đơn giản lắm sao? em muốn tự lo? bầu bì đi làm đã khó rồi còn tự chăm sóc bản thân, ăn uống ra sao? bầu còn ngày còn lớn mà em ăn mặc giấu bụng người mệt mỏi nhưng vờ bình thường vẫn khiêng xách đồ nặng, tiền trả hàng tháng em còn k đủ trả thì sao tự lo được? Chưa nói đến việc con em sau này không có cha sẽ rất thiệt thòi, hàng xóm láng giềng thì sao? miệng đời nham hiểm lắm em chịu được vậy còn con em và gd em?
Em nói em muốn giấu tự lo, vậy lúc sinh ai sẽ lo cho em những tháng ở cữ, em tự lo luôn sao? Cửa sinh cũng là cửa tử, em đừng cứng đầu nửa được không? Em trẻ và bướng bĩnh nhưng xin em một lần suy nghĩ lại những vấn đề này được không?
Anh muốn lo cho em, muốn cưới em, đi làm về anh sẽ nấu ăn và làm tất cả mọi thứ cho em. Con em sẽ là con anh, anh sẽ là cha nó, anh thương em, thương cả con trong bụng em, anh sẽ yêu thương và làm tròn trách nhiệm của người cha với con em . Cưới nhau về tất cả những gi của anh sẽ là của em, em muốn đi làm hay ở nhà, mọi việc trong nhà a sẽ nhường nhịn em. Anh đã qua tuổi bồng bột, những gi anh nói đều dùng cả tâm tư và sự chân thành, anh không muốn phải bất lực nhìn người anh yêu tự sinh con và tự nuôi con một mình. Bao lâu quen biết nhau em không hiểu tính anh sao, hãy một lần đừng cố gồng lên mạnh mẽ nửa, anh biết em mệt rồi, từ nay hãy để anh lo cho em có được không?
Bầu còn ngày còn lớn, còn nặng nề, em thì ăn uống không đủ cơ thể mệt mỏi, anh lo cho em và đứa bé trong bụng em lắm. Anh trước giờ chưa từng viết những dòng như này, để viết được anh đã dành mấy ngày để viết cho em đọc hy vọng em cảm được, anh không muốn em áp lực nhưng lúc này con chưa lớn bụng vẫn còn nhỏ em đọc được hãy suy nghĩ kĩ và gọi cho anh. Anh chỉ cần sau này em đừng nghĩ về quá khứ sống vui vẻ và yêu thương anh, đơn giản chỉ thế thôi.
Bài viết này viết bằng tất cả sự chân thành và nghiêm túc của bản thân mình. Xin các bạn đi qua đọc được đừng cười đùa nói lời cợt nhã, hãy để lại lời khuyên đến cô gái trong bài giúp mình, mình cảm ơn.