Don Jong Un
Địt xong chạy


Hình ảnh máy móc tại Vĩnh Phúc, Việt Nam (Hình: X “Julian Röpcke”)
Trong một bài đăng trên nền tảng X (Twitter) ngày 24 Tháng Bảy, nhà báo điều tra người Đức Julian Röpcke khẳng định đã phát hiện máy móc mang nhãn hiệu VPIC (Việt Nam) và Tsugami (Trung Quốc) được sử dụng trong nhà máy sản xuất UAV Shahed-136 (hay còn gọi là Geran-2), loại máy bay không người điều khiển gần đây được Nga dùng để tấn công cơ sở hạ tầng dân sự tại Ukraine.
Ông Röpcke hiện đang làm việc tại tờ BILD. Phát hiện của ông gây xôn xao trong cộng đồng quốc tế và thu hút sự chú ý của những người quan tâm đến cuộc chiến Nga-Ukraine tại Việt Nam.
Thông tin chính được nhà báo Julian Röpcke chia sẻ cho biết, ông có chứng cứ cùng những hình chụp các thiết bị Tsugami B0325 (xuất xứ Trung Quốc) và thiết bị công nghiệp có nhãn VPIC, Vĩnh Phúc, Việt Nam được phát hiện tại nhà máy sản xuất UAV Shahed/Geran tại Nga hoặc lãnh thổ do Nga kiểm soát

UAV Shahed-136 là loại UAV cảm tử có nguồn gốc công nghệ từ Iran, được Nga sử dụng rộng rãi trong các cuộc tấn công vào Ukraine từ năm 2022 đến nay.
Phía Việt Nam và công ty VPIC hiện hoàn toàn im lặng, không có phản hồi chính thức nào tính đến thời điểm hiện tại.
Vấn đề là Nga hiện bị Liên Minh Châu Âu (EU), Hoa Kỳ, Anh và nhiều quốc gia khác áp đặt hàng loạt biện pháp cấm vận, đặc biệt trong lĩnh vực quân sự, công nghệ cao và xuất khẩu linh kiện có khả năng sử dụng kép (dual-use). Do đó bất kỳ công ty nào tham gia hỗ trợ sản xuất vũ khí cho Nga – dù gián tiếp qua cung ứng thiết bị – đều có thể vi phạm các lệnh cấm vận nếu giao dịch diễn ra sau năm 2022 hoặc không được khai báo đúng mục đích sử dụng.
Nếu thông tin của Röpcke là xác thực và thiết bị từ Việt Nam được sử dụng cho sản xuất UAV quân sự Nga, thì công ty VPIC có thể bị cáo buộc vi phạm các quy định về kiểm soát xuất khẩu, đặc biệt nếu họ không có biện pháp kiểm tra người dùng cuối (end-user check).
Chắc chắn chính quyền CSVN sẽ bị yêu cầu giải trình về việc kiểm soát xuất khẩu công nghệ, dẫn đến áp lực phải điều tra nội bộ hoặc hợp tác với các cơ quan quốc tế, nếu các cuộc điều tra của các nước tham gia cấm vận tìm hiểu và xác định.
Việt Nam hiện không nằm trong danh sách bị trừng phạt. Tuy nhiên nếu bị phát hiện không kiểm soát được chuỗi cung ứng công nghiệp, ít nhất Hà Nội sẽ bị liệt kê vào danh sách theo dõi (watch list) liên quan đến hỗ trợ quân sự cho Nga.
Công ty VPIC có thể bị đưa vào danh sách trừng phạt (sanction list) của Mỹ hoặc EU, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động xuất khẩu toàn cầu. Có khả năng công ty này (và liên quan đến cả Việt Nam) bị hạn chế tiếp cận công nghệ phương Tây hoặc chịu giám sát đặc biệt.
Dù chỉ là một chi tiết nhỏ trong mạng lưới công nghiệp quốc tế, nhưng một thiết bị máy móc có mặt trong dây chuyền sản xuất vũ khí tấn công cũng có thể trở thành lý do dẫn đến trừng phạt kinh tế hoặc cắt đứt hợp tác thương mại. Vụ việc này là lời cảnh tỉnh đối với các doanh nghiệp Việt Nam về tầm quan trọng của kiểm soát công nghệ và trách nhiệm đạo đức trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

Việt Nam gần đây bỏ phiếu thuận tại Liên Hợp Quốc lên án Nga xâm lược Ukraine, cho thấy có vẻ như lập trường Hà Nội rõ ràng ủng hộ luật pháp quốc tế và nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia. Tuy nhiên, nếu thông tin do nhà báo Julian Röpcke công bố là chính xác thì Việt Nam đang thể hiện một mâu thuẫn nghiêm trọng giữa lập trường ngoại giao và hành vi thực tiễn. Nói thẳng là gian trá.
Đây là biểu hiện điển hình của tính hai mặt trong chính sách đối ngoại: một mặt giữ vai trò là quốc gia có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế, mặt khác lại có dấu hiệu dung túng cho các hoạt động gián tiếp hỗ trợ một bên bị lên án là xâm lược. Nếu bị đưa vào điều tra trong thời gian tới, Việt Nam có thể bị đánh mất tính chính danh và uy tín quốc tế, đặc biệt trong vai trò tại ASEAN và các diễn đàn đa phương như APEC, Liên Hợp Quốc, hay trong các đàm phán thương mại tự do.
Sự mất niềm tin từ cộng đồng quốc tế sẽ kéo theo hậu quả sâu rộng: các đối tác phương Tây có thể giảm cấp độ hợp tác, gia tăng kiểm soát thương mại công nghệ, hoặc thậm chí áp đặt chế tài. Quan trọng hơn, Việt Nam sẽ bị nghi ngờ về tính nhất quán trong chính sách đối ngoại, làm xói mòn hình ảnh quốc gia “trung lập, tôn trọng luật pháp quốc tế” mà Hà Nội luôn cố gắng xây dựng.