Live Hà nội ngày xưa có tàu điện xịn xò vcl hơn nhiều thành phố của châu âu, vậy mà giờ nát như cứt

Có bận tao ngồi cà phê lê la vĩa hè nói chuyện với ông chú.
Ông chú ổng kể hồi tụi nó mới vô, tụi nó ác dữ lắm, tụi nó cho người đi lùng sục bắt hết những người từng làm việc cho chế độ cũ, từ bác sĩ, kĩ sư, giáo viên tụi nó bắt đi học tập giáo dục, nhà nào có người làm quan chức cho chế độ là tụi nó bắt trói tay trói chân dắt ra ngoài đường chửi bới, sách báo tụi nó đốt hết sạch, chủ của mấy tiệm buôn bán, nhà máy bị tụi nó bắt bỏ tù, cơ sở sản xuất tụi nó lấy hết, đuổi hết kĩ sư, công nhân vận hành cho người tụi nó vô mần. Mà máy móc dây chuyền sản xuất thời đó hiện đại, tụi nó có biết chi mà đòi vận hành, sau rồi đống dây chuyền máy móc tụi nó tháo chuyển về ngoài Bắc làm ve chai hết.
:))
Nghe mấy ông già kể chuyện lính quốc gia sát cộng đã tai khỏi nói.
Chắc công tử là thế hệ cuối cùng được nghe nhân chứng sống kể lại.
 
Nghe mấy ông già kể chuyện lính quốc gia sát cộng đã tai khỏi nói.
Chắc công tử là thế hệ cuối cùng được nghe nhân chứng sống kể lại.
Ổng đó giờ khuất núi rồi.
Ổng là kĩ sư du học từ bên Pháp về, làm việc trong nhà máy gì ở Sài Gòn tau quên tên.
Còn ngồi với mấy cựu binh của VNCH thì tau chưa có cơ hội, chỉ có ông ngoại tau trước làm cảnh sát quốc gia ở Huế, mà hồi đó ngoại tau mất sớm, tau mới lên 3 lên 4 nên ko biết nhiều.
Ông ngoại tau làm cảnh sát quốc gia, bà ngoại tau nuôi lính ******** . Bi hài vãi Lồn :))
 
Tao sang Paris chơi thăm họ hàng, gặp được 1 thằng con quan 3 Pháp hay giao lưu với kiều quận 13. Nó nói được cả tiếng Anh, tiếng Việt nên giao tiếp với nó rất hay, nó nói có 1 câu mà tao nhớ nhất đó là hồi bố nó còn sống từng bảo: không người ngoại quốc nào hiểu người Việt Nam bằng người Pháp.
Tao tưởng Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa chứ ? bài vở chính trị , chiến tranh , buôn bán mánh khoé làm ăn thì Trung Hoa nắm thóp bắt bài hết , còn Thực Dân Pháp thì lại đi sâu phân tích nghiên cứu ưu nhược của chủng tộc Vàng Vẩu An Nam , tập tính sinh hoạt , đánh giá sức lao động , tâm lý , phong tục , mùa sinh sản giao phối ... :vozvn (3):




@C1890 @EdisonChen @atlas05 @kenzyn
 
Có bận tao ngồi cà phê lê la vĩa hè nói chuyện với ông chú.
Ông chú ổng kể hồi tụi nó mới vô, tụi nó ác dữ lắm, tụi nó cho người đi lùng sục bắt hết những người từng làm việc cho chế độ cũ, từ bác sĩ, kĩ sư, giáo viên tụi nó bắt đi học tập giáo dục, nhà nào có người làm quan chức cho chế độ là tụi nó bắt trói tay trói chân dắt ra ngoài đường chửi bới, sách báo tụi nó đốt hết sạch, chủ của mấy tiệm buôn bán, nhà máy bị tụi nó bắt bỏ tù, cơ sở sản xuất tụi nó lấy hết, đuổi hết kĩ sư, công nhân vận hành cho người tụi nó vô mần. Mà máy móc dây chuyền sản xuất thời đó hiện đại, tụi nó có biết chi mà đòi vận hành, sau rồi đống dây chuyền máy móc tụi nó tháo chuyển về ngoài Bắc làm ve chai hết.
:))
Đúng đấy. Cướp đúng nghĩa luôn, ai có vàng đéo giấu là mất hết
 
tayxua2.jpg
Tao vẫn nhớ hồi nhỏ, mỗi sáng mùa hè là lại nhảy tàu điện đi từ dưới nhà lên trên Bách Hoá Tổng Hợp Bờ Hồ chơi. Nhẹ nhàng, êm ả. Tốc độ chỉ tầm 10-15km/h mà sao thấy nó sướng hơn đi xe đạp nhiều
 
Câu hỏi của mày đánh đúng “điểm mù” lớn nhất trong cách hai phía nhìn về cuộc xung đột Việt–Pháp, và mày nói đúng: sách giáo khoa Việt Nam hầu như né hoàn toàn trục này, trong khi tài liệu Pháp (kể cả tiếng Anh) lại coi đây là vấn đề cốt lõi về tính liên tục của nghĩa vụ tài chính.

Tao trả lời theo kiến thức cá nhân tao tìm hiểu trước đây tuy nhiên phải tách luật quốc tế – lập luận Pháp – lập luận Việt Nam – và thực tế chính trị, vì nếu chỉ “Có/Không” thì sẽ thiếu chiều sâu.

1. Về mặt luật quốc tế:

KHÔNG có câu trả lời tuyệt đối

Sau 1945, luật quốc tế về kế thừa quốc gia (state succession) còn rất mơ hồ. Phải tới Công ước Vienna 1978 (về kế thừa quốc gia trong điều ước) thì mới có khung rõ ràng — mà Việt Nam độc lập trước đó hơn 30 năm. Vì vậy:
  • Không có quy tắc cứng buộc quốc gia mới độc lập phải trả các khoản đầu tư/cho vay thời thuộc địa
  • Nhưng cũng không có quy tắc cứng cho phép mặc nhiên phủ nhận tất cả
→ Đây là vùng xám, nơi chính trị quyết định nhiều hơn luật.

2. Quan điểm của Pháp (chính phủ & tư bản Pháp):
CÓ nghĩa vụ

Lập luận của phía Pháp rất nhất quán và “logic” theo tư duy châu Âu thời đó:
a. Lập luận kế thừa quốc gia
Pháp coi:
  • Đông Dương không phải “lãnh thổ bị chiếm”
  • mà là một phần của Liên hiệp Pháp (Union française)
Do đó:
Nhà nước Việt Nam mới là người kế thừa pháp lý các nghĩa vụ tài chính phát sinh trên lãnh thổ đó

b. Lập luận “đầu tư – hưởng lợi”
Pháp chỉ ra:
  • Đường sắt, cảng biển, cầu cống, hệ thống hành chính, ngân hàng Đông Dương
  • Các khoản vay công (public debt) đứng tên Đông Dương
Việt Nam tiếp tục sử dụng tài sản đó → thì phải tiếp tục trả nghĩa vụ tài chính

c. Tư bản tư nhân Pháp
Các công ty:
  • cao su, mỏ, điện, ngân hàng
    coi việc quốc hữu hóa hay tước đoạt sau 1945 là vi phạm quyền tài sản, đòi bồi thường.
Tài liệu Pháp/Anh mày đọc được nói như vậy là hoàn toàn đúng, không phải xuyên tạc.

3. Quan điểm của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa:
KHÔNG có nghĩa vụ

Phía Việt Nam (rất rõ ràng, rất dứt khoát):
a. Phủ nhận tính hợp pháp của chế độ thuộc địa
Lập luận cốt lõi:
Nhà nước thuộc địa là phi pháp, do đó mọi khoản nợ của nó là nợ cưỡng bức
Đây là khái niệm ngày nay gọi là “odious debt” (nợ ô nhục):
  • Nợ do chính quyền áp đặt
  • Không vì lợi ích nhân dân
  • Phục vụ bộ máy thống trị
→ Không kế thừa

b. Phủ nhận tính “đầu tư vì Việt Nam”
Việt Nam cho rằng:
  • Hạ tầng chủ yếu phục vụ khai thác – quân sự – xuất khẩu cho Pháp
  • Người Việt không có quyền quyết định, không hưởng lợi công bằng
→ Không thể coi là “đầu tư thương mại bình thường”

c. Thực tế chính trị: không thể trả
Ngay cả nếu muốn trả:
  • Ngân khố trống rỗng
  • Nạn đói 1945
  • Bộ máy chưa ổn định
→ Việc yêu cầu trả nợ bị coi là cách tái áp đặt quyền kiểm soát

4. Điểm cực kỳ quan trọng:
Hai bên nói về HAI THỨ KHÁC NHAU -
Đây là chỗ bi kịch.

Pháp nói về: Nghĩa vụ tài chính, kế thừa pháp lý, đầu tư - hoàn vốn, Liên hiệp Pháp.
Việt Nam nói về: Chủ quyền & tính chính danh, giải phóng dân tộc, bóc lột cưỡng đoạt, độc lập tuyệt đối.

—> không có giao điểm để thoả hiệp.


5. Điều này có dẫn tới chiến tranh không?
Có, và rất trực tiếp

Nhiều người nghĩ chiến tranh là “ý thức hệ ******** vs tư bản”. Thực ra 1945–1946 chưa phải vậy.

Trọng tâm ban đầu là:
  • Ai có quyền kiểm soát tài chính, ngân hàng, thuế
  • Ai trả (hoặc không trả) các nghĩa vụ cũ
  • Ai được đại diện quốc tế
Các cuộc đàm phán:
  • Hiệp định Sơ bộ 6/3/1946
  • Hội nghị Fontainebleau 1946
—> đổ vỡ chủ yếu vì không thống nhất được vấn đề chủ quyền + tài chính
Chiến tranh là hệ quả, không phải nguyên nhân ban đầu.

6. Kết luận
  • Về luật quốc tế: Không có nghĩa vụ bắt buộc rõ ràng
  • Về lập luận Pháp: Có lý theo tư duy pháp lý–tài chính châu Âu
  • Về lập luận Việt Nam: Có lý theo tư duy giải phóng dân tộc
  • Về thực tế: Hai lập luận này không thể cùng tồn tại
Vì vậy:
Không phải Việt Nam “quỵt nợ”, cũng không phải Pháp “tham lam” đơn thuần, mà là xung đột không thể dung hòa giữa hai khái niệm về quốc gia.
Đúng rồi,
Năm 1946, vua Bảo Đại lập 1 chính phủ mới. Dù Pháp công nhận chính phủ Bảo Đại nhưng lại không đồng ý đề xuất vấn đề VN độc lập khỏi Pháp theo ý Bảo Đại đó là các tài sản Pháp ở VN phải để lại, VN không có nghĩa vụ trả nợ các khoản trước đây, VN tạm thời thuộc Liên Hiệp Pháp. (Giống mô hình Liên Hiệp Anh)
Chuyện này lằng nhằng kéo dài đến năm 1949 thì Pháp mới đồng ý đề xuất của Bảo Đại ký Hiệp ước Elysse.
Tao nghĩ Hiệp ước Elysse này là thành công cho VN độc lập với Pháp. Trong hiệp ước này, có đoạn nói Pháp để lại tài sản Pháp ở VN và không tính nợ cũ từ chính quyền Đông Dương, quân đội Pháp rút giảm dần lực lượng và để lại lính huấn luyện. Nhược điểm lớn nhất của hiệp ước này là ngoại giao VN phải theo ý kiến Pháp, chơi với những nước mà Pháp đồng ý (lý thuyết là vậy nhưng sau này có thể lươn lẹo).
Thực tế là từ năm 1949 - 1953 Pháp rút quân dần khỏi miền Nam, chỉ đến năm 1954 là bổ sung quân đưa lên Điện Biên Phủ.
Ông HCM ban đầu cũng đồng ý đề xuất VN thuộc Liên Hiệp Pháp và đồng ý tiến hành bầu cử hợp nhất 2 chính phủ Việt Minh và cp Bảo Đại.
Nhưng không hiểu sao sau đó ông Hồ lại không đồng ý và chuyển sang chống Pháp cuối cùng là cuộc chiến ĐBP.
Tao có 2 câu hỏi mày xem có thể giải đáp được thắc mắc của tao không, vì tao không ở miền Bắc và các tài liệu của miền Bắc không có nhiều (tuyên truyền là chủ yếu):

1. Theo mày thì có những chuyện gì đã xảy ra vào giai đoạn đó khiến ông Hồ chống Pháp cực đoan, liệu có yếu tố tác động của TQ không?

2. Nếu chính phủ Việt Minh đồng ý phương án VN độc lập thuộc khối Liên Hiệp Pháp và tổ chức bầu cử dân chủ để cùng cp Bảo Đại hợp nhất 2 miền thành lập 1 chính phủ chung. Theo mày phương án này có giúp VN đoàn kết và tránh được sự ảnh hưởng/ âm mưu gì từ Pháp không?
 
Đúng rồi,
Năm 1946, vua Bảo Đại lập 1 chính phủ mới. Dù Pháp công nhận chính phủ Bảo Đại nhưng lại không đồng ý đề xuất vấn đề VN độc lập khỏi Pháp theo ý Bảo Đại đó là các tài sản Pháp ở VN phải để lại, VN không có nghĩa vụ trả nợ các khoản trước đây, VN tạm thời thuộc Liên Hiệp Pháp. (Giống mô hình Liên Hiệp Anh)
Chuyện này lằng nhằng kéo dài đến năm 1949 thì Pháp mới đồng ý đề xuất của Bảo Đại ký Hiệp ước Elysse.
Tao nghĩ Hiệp ước Elysse này là thành công cho VN độc lập với Pháp. Trong hiệp ước này, có đoạn nói Pháp để lại tài sản Pháp ở VN và không tính nợ cũ từ chính quyền Đông Dương, quân đội Pháp rút giảm dần lực lượng và để lại lính huấn luyện. Nhược điểm lớn nhất của hiệp ước này là ngoại giao VN phải theo ý kiến Pháp, chơi với những nước mà Pháp đồng ý (lý thuyết là vậy nhưng sau này có thể lươn lẹo).
Thực tế là từ năm 1949 - 1953 Pháp rút quân dần khỏi miền Nam, chỉ đến năm 1954 là bổ sung quân đưa lên Điện Biên Phủ.
Ông HCM ban đầu cũng đồng ý đề xuất VN thuộc Liên Hiệp Pháp và đồng ý tiến hành bầu cử hợp nhất 2 chính phủ Việt Minh và cp Bảo Đại.
Nhưng không hiểu sao sau đó ông Hồ lại không đồng ý và chuyển sang chống Pháp cuối cùng là cuộc chiến ĐBP.
Tao có 2 câu hỏi mày xem có thể giải đáp được thắc mắc của tao không, vì tao không ở miền Bắc và các tài liệu của miền Bắc không có nhiều (tuyên truyền là chủ yếu):

1. Theo mày thì có những chuyện gì đã xảy ra vào giai đoạn đó khiến ông Hồ chống Pháp cực đoan, liệu có yếu tố tác động của TQ không?

2. Nếu chính phủ Việt Minh đồng ý phương án VN độc lập thuộc khối Liên Hiệp Pháp và tổ chức bầu cử dân chủ để cùng cp Bảo Đại hợp nhất 2 miền thành lập 1 chính phủ chung. Theo mày phương án này có giúp VN đoàn kết và tránh được sự ảnh hưởng/ âm mưu gì từ Pháp không?

Câu hỏi của mày sắc đấy, đúng “xương sống lịch sử”

Tao sẽ trả lời từng ý, nhưng sẽ bóc tách con người Hồ Chí Minh – bối cảnh quốc tế – và các cửa thoát đã đóng, chứ không trả lời theo kiểu huyền thoại hay tuyên truyền. OK?

1. Vì sao Hồ Chí Minh chuyển sang “chống Pháp tới cùng”?
Có phải do Trung Quốc (TQ) tác động không?
  • Ban đầu KHÔNG cực đoan
  • Sau đó bị dồn vào thế không còn đường lùi
  • TQ chưa phải yếu tố quyết định giai đoạn 1945–1946, nhưng trở thành yếu tố khóa chặt sau 1949
Giờ đi chi tiết.
1.1. Hồ Chí Minh 1945–1946: không phải người muốn chiến tranh. Đây là điểm mà tài liệu Pháp cũng thừa nhận, nhưng sách VN ít nhấn mạnh.

Thực tế:
  • Hồ Chí Minh ưu tiên thỏa hiệp với Pháp hơn là đánh
  • Ký:
    • Hiệp định Sơ bộ 6/3/1946
    • Tạm ước 14/9/1946
  • Chấp nhận:
    • Việt Nam là “quốc gia tự do trong Liên hiệp Pháp”
    • Cho quân Pháp ra Bắc thay quân Tưởng.
Chống Pháp cực đoan sẽ không chấp bút ký vậy.
Vấn đề là: Pháp không coi đó là độc lập thật.

1.2. Điều gì khiến mọi thứ vỡ?
Có 3 cú đánh liên tiếp, và cú thứ 3 là đòn kết liễu.

(1) Pháp không thống nhất nội bộ
  • Paris nói chuyện một kiểu
  • Quân đội & giới thực dân tại Đông Dương làm một kiểu khác
  • Liên tục:
    • khiêu khích quân sự
    • giữ quyền thuế, tài chính, cảnh sát
  • Với Việt Minh: thỏa thuận bị rỗng ruột
(2) Pháp dựng “quốc gia thay thế” song song
  • 1946–1947: bắt đầu lộ rõ ý đồ dựng chính quyền không do Việt Minh kiểm soát
  • Đỉnh điểm là giải pháp Bảo Đại
Từ góc nhìn Việt Minh:
“Đây không phải đàm phán, mà là thay thế chúng tôi bằng một chính phủ thân Pháp.”

—> Niềm tin sụp đổ.

(3) Hải Phòng – Hà Nội cuối 1946: điểm không quay lại
  • Hải Phòng 11/1946: hàng nghìn dân chết
  • Hà Nội 12/1946: tối hậu thư Pháp
—> Từ thời điểm này, chiến tranh là không thể tránh, dù Hồ Chí Minh có muốn hay không.

1.3. Vai trò của Trung Quốc: đến sau, nhưng rất mạnh

Giai đoạn 1945–1947:
  • TQ chưa kiểm soát được Việt Minh
  • Hồ Chí Minh chủ động tránh lệ thuộc TQ
    • thà cho quân Pháp ra Bắc hơn là để quân Tưởng ở lại (Đây là chi tiết rất “đắt”.)
Sau 1949 (TQ ******** thắng):
  • Việt Minh không còn lựa chọn địa–chính trị
  • Muốn tồn tại → phải nhận:
    • viện trợ
    • huấn luyện
    • mô hình tổ chức
  • —> Từ đây, cuộc chiến bị “ý thức hệ hóa”, và không còn là chiến tranh độc lập thuần túy nữa.
Nói thẳng: Nếu không có chiến tranh với Pháp, Việt Nam có thể đã không rơi sâu vào quỹ đạo Trung Quốc.

2. Giả định lớn:
Việt Minh chấp nhận Liên hiệp Pháp + bầu cử + hợp nhất với Bảo Đại
→ Có tránh được chia rẽ & âm mưu Pháp không?

Đây là giả định cực kỳ thú vị, và cũng là câu hỏi mà nhiều học giả Pháp–Mỹ tranh cãi đến tận bây giờ.

Trả lời:
Về lý thuyết: CÓ THỂ
Về thực tế lịch sử lúc đó: RẤT KHÓ, gần như không khả thi

Giờ phân tích.
2.1. Nếu phương án này xảy ra, Việt Nam sẽ giống ai?

Rất có thể giống:
  • Ấn Độ (trong Khối Thịnh vượng chung Anh)
  • Tunisia / Morocco (độc lập từng bước)
  • Malaysia
—>Không chiến tranh lớn, không chia cắt Bắc–Nam, không bị TQ kéo sâu.

2.2. Nhưng có 4 “bức tường” cực cứng
(1) Pháp không sẵn sàng trao quyền thật
  • Không chịu nhả:
    • tài chính
    • quân đội
    • đối ngoại

  • “Độc lập trong Liên hiệp Pháp” = độc lập có điều kiện (Việt Minh hiểu điều này rất sớm.)
(2) Việt Minh không tin Bảo Đại
Từ góc nhìn Việt Minh:
  • Bảo Đại = biểu tượng của chế độ cũ + Pháp
  • Bầu cử chung = nguy cơ mất chính danh cách mạng
Đây là nỗi sợ chính trị thực tế, không phải lý thuyết.

(3) Xã hội Việt Nam lúc đó chưa có nền tảng dân chủ
  • Dân trí thấp
  • Đảng phái non yếu
  • Dễ bị thao túng
  • Bầu cử “tự do” rất dễ trở thành bầu cử do Pháp định hình.
(4) Chiến tranh lạnh đang đến
  • Mỹ – Liên Xô – Trung Quốc không cho phép “xám”
  • Một Việt Nam trung dung rất khó tồn tại lâu

2.3. Vậy phương án này có “đẹp” không?

- Đẹp trên giấy
- Hấp dẫn về lâu dài
- Nhưng thiếu điều kiện để sống sót lúc đó

Nói thẳng:
Không phải Việt Minh không thấy con đường này, mà là họ không tin Pháp sẽ chơi sòng phẳng. Và lịch sử thuộc địa Pháp trước đó cho họ đủ lý do để không tin.

3. Kết luận công bằng, khách quan nhất:
  • Hồ Chí Minh không phải người muốn chiến tranh
  • Trung Quốc không phải nguyên nhân ban đầu, nhưng là hệ quả địa–chính trị
  • Phương án Liên hiệp Pháp có thể cứu Việt Nam khỏi nhiều thảm họa
  • Nhưng không có đủ lòng tin, thời gian, và bảo đảm quốc tế để thực hiện
Chiến tranh nổ ra không vì một bên “xấu”, mà vì các cửa thoát lần lượt bị đóng.
 
Tao tưởng Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa chứ ? bài vở chính trị , chiến tranh , buôn bán mánh khoé làm ăn thì Trung Hoa nắm thóp bắt bài hết , còn Thực Dân Pháp thì lại đi sâu phân tích nghiên cứu ưu nhược của chủng tộc Vàng Vẩu An Nam , tập tính sinh hoạt , đánh giá sức lao động , tâm lý , phong tục , mùa sinh sản giao phối ... :vozvn (3):




@C1890 @EdisonChen @atlas05 @kenzyn
Dân An Nam tinh ăn biếng làm ham địt. Gia tăng dân số rất nhanh
 
Câu hỏi của mày sắc đấy, đúng “xương sống lịch sử”

Tao sẽ trả lời từng ý, nhưng sẽ bóc tách con người Hồ Chí Minh – bối cảnh quốc tế – và các cửa thoát đã đóng, chứ không trả lời theo kiểu huyền thoại hay tuyên truyền. OK?

1. Vì sao Hồ Chí Minh chuyển sang “chống Pháp tới cùng”?
Có phải do Trung Quốc (TQ) tác động không?
  • Ban đầu KHÔNG cực đoan
  • Sau đó bị dồn vào thế không còn đường lùi
  • TQ chưa phải yếu tố quyết định giai đoạn 1945–1946, nhưng trở thành yếu tố khóa chặt sau 1949
Giờ đi chi tiết.
1.1. Hồ Chí Minh 1945–1946: không phải người muốn chiến tranh. Đây là điểm mà tài liệu Pháp cũng thừa nhận, nhưng sách VN ít nhấn mạnh.

Thực tế:
  • Hồ Chí Minh ưu tiên thỏa hiệp với Pháp hơn là đánh
  • Ký:
    • Hiệp định Sơ bộ 6/3/1946
    • Tạm ước 14/9/1946
  • Chấp nhận:
    • Việt Nam là “quốc gia tự do trong Liên hiệp Pháp”
    • Cho quân Pháp ra Bắc thay quân Tưởng.
Chống Pháp cực đoan sẽ không chấp bút ký vậy.
Vấn đề là: Pháp không coi đó là độc lập thật.

1.2. Điều gì khiến mọi thứ vỡ?
Có 3 cú đánh liên tiếp, và cú thứ 3 là đòn kết liễu.

(1) Pháp không thống nhất nội bộ
  • Paris nói chuyện một kiểu
  • Quân đội & giới thực dân tại Đông Dương làm một kiểu khác
  • Liên tục:
    • khiêu khích quân sự
    • giữ quyền thuế, tài chính, cảnh sát
  • Với Việt Minh: thỏa thuận bị rỗng ruột
(2) Pháp dựng “quốc gia thay thế” song song
  • 1946–1947: bắt đầu lộ rõ ý đồ dựng chính quyền không do Việt Minh kiểm soát
  • Đỉnh điểm là giải pháp Bảo Đại
Từ góc nhìn Việt Minh:
“Đây không phải đàm phán, mà là thay thế chúng tôi bằng một chính phủ thân Pháp.”

—> Niềm tin sụp đổ.

(3) Hải Phòng – Hà Nội cuối 1946: điểm không quay lại
  • Hải Phòng 11/1946: hàng nghìn dân chết
  • Hà Nội 12/1946: tối hậu thư Pháp
—> Từ thời điểm này, chiến tranh là không thể tránh, dù Hồ Chí Minh có muốn hay không.

1.3. Vai trò của Trung Quốc: đến sau, nhưng rất mạnh

Giai đoạn 1945–1947:
  • TQ chưa kiểm soát được Việt Minh
  • Hồ Chí Minh chủ động tránh lệ thuộc TQ
    • thà cho quân Pháp ra Bắc hơn là để quân Tưởng ở lại (Đây là chi tiết rất “đắt”.)
Sau 1949 (TQ ******** thắng):
  • Việt Minh không còn lựa chọn địa–chính trị
  • Muốn tồn tại → phải nhận:
    • viện trợ
    • huấn luyện
    • mô hình tổ chức
  • —> Từ đây, cuộc chiến bị “ý thức hệ hóa”, và không còn là chiến tranh độc lập thuần túy nữa.
Nói thẳng: Nếu không có chiến tranh với Pháp, Việt Nam có thể đã không rơi sâu vào quỹ đạo Trung Quốc.

2. Giả định lớn:
Việt Minh chấp nhận Liên hiệp Pháp + bầu cử + hợp nhất với Bảo Đại
→ Có tránh được chia rẽ & âm mưu Pháp không?

Đây là giả định cực kỳ thú vị, và cũng là câu hỏi mà nhiều học giả Pháp–Mỹ tranh cãi đến tận bây giờ.

Trả lời:
Về lý thuyết: CÓ THỂ
Về thực tế lịch sử lúc đó: RẤT KHÓ, gần như không khả thi

Giờ phân tích.
2.1. Nếu phương án này xảy ra, Việt Nam sẽ giống ai?

Rất có thể giống:
  • Ấn Độ (trong Khối Thịnh vượng chung Anh)
  • Tunisia / Morocco (độc lập từng bước)
  • Malaysia
—>Không chiến tranh lớn, không chia cắt Bắc–Nam, không bị TQ kéo sâu.

2.2. Nhưng có 4 “bức tường” cực cứng
(1) Pháp không sẵn sàng trao quyền thật
  • Không chịu nhả:
    • tài chính
    • quân đội
    • đối ngoại

  • “Độc lập trong Liên hiệp Pháp” = độc lập có điều kiện (Việt Minh hiểu điều này rất sớm.)
(2) Việt Minh không tin Bảo Đại
Từ góc nhìn Việt Minh:
  • Bảo Đại = biểu tượng của chế độ cũ + Pháp
  • Bầu cử chung = nguy cơ mất chính danh cách mạng
Đây là nỗi sợ chính trị thực tế, không phải lý thuyết.

(3) Xã hội Việt Nam lúc đó chưa có nền tảng dân chủ
  • Dân trí thấp
  • Đảng phái non yếu
  • Dễ bị thao túng
  • Bầu cử “tự do” rất dễ trở thành bầu cử do Pháp định hình.
(4) Chiến tranh lạnh đang đến
  • Mỹ – Liên Xô – Trung Quốc không cho phép “xám”
  • Một Việt Nam trung dung rất khó tồn tại lâu

2.3. Vậy phương án này có “đẹp” không?

- Đẹp trên giấy
- Hấp dẫn về lâu dài
- Nhưng thiếu điều kiện để sống sót lúc đó

Nói thẳng:
Không phải Việt Minh không thấy con đường này, mà là họ không tin Pháp sẽ chơi sòng phẳng. Và lịch sử thuộc địa Pháp trước đó cho họ đủ lý do để không tin.

3. Kết luận công bằng, khách quan nhất:
  • Hồ Chí Minh không phải người muốn chiến tranh
  • Trung Quốc không phải nguyên nhân ban đầu, nhưng là hệ quả địa–chính trị
  • Phương án Liên hiệp Pháp có thể cứu Việt Nam khỏi nhiều thảm họa
  • Nhưng không có đủ lòng tin, thời gian, và bảo đảm quốc tế để thực hiện
Chiến tranh nổ ra không vì một bên “xấu”, mà vì các cửa thoát lần lượt bị đóng.
nhưng thật lòng mà không có 8 keo xuất hiện vẫn là hợp tình hợp lý nhất @Nguyễn Quang 01
 

Có thể bạn quan tâm

Top