Hà Nội sắp mất nốt Hồ Tây.

Djokovic

Thôi vậy thì bỏ
Tóm lại là Hà Nội sắp mất nốt Hồ Tây.

****

"Với một không gian biểu tượng như Hồ Tây, điều cần được trả lời trước tiên nằm ở tầng triết lý quy hoạch: Hồ Tây trên hết là gì với thủ đô? Là di sản thiên nhiên, không gian sinh thái, văn hóa, công cộng - hay không gian thương mại và giao thông?

Tầm nhìn ra sao, quy hoạch sẽ theo như vậy.

Điều này lẽ ra phải được làm rõ trong đồ án Quy hoạch Thủ đô tầm nhìn 100 năm vừa được thông qua. Nhưng khi được mời tham gia góp ý và đọc bản vẽ số 18 liên quan đến Hồ Tây, tôi nhận thấy một mâu thuẫn rõ ràng. Mục tính chất, chức năng chủ đạo ghi là "không gian tĩnh lặng giữa lòng phố thị", "đóng vai trò là "lá phổi" của đô thị, điều tiết môi trường". Nhưng tới mục giải pháp giao thông và hạ tầng ở dưới lại đề "xây dựng các tuyến đường bao ven hồ hiện đại".

Không thể có một không gian tĩnh lặng và lá phổi đúng nghĩa khi vùng biên của nó bị bủa vây bởi tiếng ồn và ô nhiễm từ xe cộ. Nhìn rộng hơn ở cấp độ mô hình phát triển, kỳ vọng Hồ Tây vừa mang sự tĩnh lặng sinh thái tương tự Tây Hồ (Hàng Châu, Trung Quốc), vừa mang dáng dấp đô thị hiện đại với hạ tầng giao thông quy mô như Marina Bay (Singapore), là bài toán khó khả thi.

Con đường ven hồ nếu mở rộng về phía dân cư sẽ va vào bài toán xã hội và tài chính lớn, còn mở rộng về phía mặt nước sẽ tạo ra những hệ lụy môi trường. Hình thái học của một tuyến đường không bao giờ biết nói dối, và bản vẽ kỹ thuật luôn tự bộc lộ ý đồ của người thiết kế. Một tuyến đường ven hồ đúng nghĩa "vì con người" phải tuân theo ngôn ngữ thiết kế tốc độ thấp: mặt đường cơ giới hẹp và uốn lượn, vỉa hè rộng liên tục, ưu tiên tuyệt đối cho người đi bộ và xe đạp để kéo con người đến gần mặt nước.

Phương án quy hoạch mặt cắt đường có chỗ rộng tới 21 m, cho thấy đường ven hồ sẽ trở thành vòng giao thông động, chia cắt con người với mặt nước, tước đi lớp đệm thảm cỏ và lối dạo bộ đáng lẽ phải có. Tương tự, các bãi đỗ xe ngầm quy mô lớn chính là chiếc bẫy "cung sinh cầu" kinh điển: càng tăng chỗ đỗ, xe cá nhân càng đổ về và tạo thêm áp lực lên lõi di sản."

 
Mất hồ Tây xong Hồ Tàu xuất hiện làm quả cách mạng màu đấu tranh giai cấp giải phóng dân tộc là chuẩn kịch bản đổi bài cũ chia bài mới của ChinaIA
=))
Cái Hồ Tây chỉ to hơn cái Ao cá nhà tao 1 chút. Đẹp đẽ đéo j đâu. Lấp cũng được, đéo ai quan tâm :vozvn (7):

Ảnh hưởng đến phong thuỷ của thủ đô đấy các anh!
 
Mày giỏi nhưng ko có tầm rộng
Khi chuyên sâu phải suy nghĩ rộng...
Có những thứ anh Duy không khai dc sẽ bị lên phường uống nước trà 6 tiếng về... Thuốc lá 🚬
Trình mày sâu sắc thì tư vấn các bộ ngành nghề như quan chức 🇻🇳 ngày càng cống hiến trách nhiệm hơn...
Bạn mày anh duy sửa sai giờ ngoan hiền yêu cuộc sống hạnh phúc 😊 thuốc lá 🚬
Chúng ta đểu như nhau cũng vạch ra đái thì ba cái quần què không quan trọng thuốc lá 🚬
Bữa nào nhậu thịt quay nhé 🐥🚬
 
Cứ tưởng bọn nó chỉ liếm chỗ đất mở đường thoát cho cái chung cư ở Đặng Thai Mai lên đê thôi mà giờ mở lấn sang hồ để mở rộng đường luôn.
Xin phép giao hợp mẫu thân tập đoàn nào đấy :vozvn (19):
 
Cứ tưởng bọn nó chỉ liếm chỗ đất mở đường thoát cho cái chung cư ở Đặng Thai Mai lên đê thôi mà giờ mở lấn sang hồ để mở rộng đường luôn.
Xin phép giao hợp mẫu thân tập đoàn nào đấy :vozvn (19):
Bọn nó thì quan tâm gì đến phong thủy hay an sinh vủa dân đen. Tiền là trên hết.
Đù má lấp thì chết

HỆ QUẢ CỦA VIỆC “ĐÃ CÓ ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LO” LÀ ĐIỆN, XĂNG ĐỘC QUYỀN, MẤT NHÀ MẤT ĐẤT VÀ…CÒN NỮA

Từ trước đến nay, câu nói “mọi chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo”, là một câu nói rất quen thuộc. Mỗi lần người dân phản biện chính sách, đặt vấn đề dân sinh, nói về xã hội,…thì câu nói đó lại được nhắc tới.

Nhưng cho tới nay, đã hơn nửa thế kỷ, hơn nửa đời người đã trôi qua. Có lẽ chúng ta phải tìm cho ra câu trả lời. Hệ quả của việc “Đảng và Nhà nước lo” là gì? Kinh tế, Giáo dục, an sinh xã hội đang đi lên hay đi xuống?

Hay hậu quả là điện thì EVN độc quyền, xăng thì E10 độc quyền. Tham nhũng thì tràn lan. Thuế tăng, phạt nặng. Người dân thì mất nhà, mất đất. Lãnh đạo thì dân không được bầu. Đó phải chăng là kết quả cho một lập luận để “Đảng và Nhà nước lo”?

Những ai vẫn còn mê muội trong tư duy này thì hãy nhìn những giọt nước mắt của đồng bào mình ở Bắc Ninh và Hà Nội đang lầm than vì mất nhà, mất đất. Hãy nhìn những người phải đã bị phạt 7,5 triệu đồng chỉ vì phản ánh chất lượng của xăng E10. Hãy nhìn đến sự lo toan của những người mẹ, người vợ trong gia đình trước mỗi lần đóng tiền điện.
 
HỆ QUẢ CỦA VIỆC “ĐÃ CÓ ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LO” LÀ ĐIỆN, XĂNG ĐỘC QUYỀN, MẤT NHÀ MẤT ĐẤT VÀ…CÒN NỮA

Từ trước đến nay, câu nói “mọi chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo”, là một câu nói rất quen thuộc. Mỗi lần người dân phản biện chính sách, đặt vấn đề dân sinh, nói về xã hội,…thì câu nói đó lại được nhắc tới.

Nhưng cho tới nay, đã hơn nửa thế kỷ, hơn nửa đời người đã trôi qua. Có lẽ chúng ta phải tìm cho ra câu trả lời. Hệ quả của việc “Đảng và Nhà nước lo” là gì? Kinh tế, Giáo dục, an sinh xã hội đang đi lên hay đi xuống?

Hay hậu quả là điện thì EVN độc quyền, xăng thì E10 độc quyền. Tham nhũng thì tràn lan. Thuế tăng, phạt nặng. Người dân thì mất nhà, mất đất. Lãnh đạo thì dân không được bầu. Đó phải chăng là kết quả cho một lập luận để “Đảng và Nhà nước lo”?

Những ai vẫn còn mê muội trong tư duy này thì hãy nhìn những giọt nước mắt của đồng bào mình ở Bắc Ninh và Hà Nội đang lầm than vì mất nhà, mất đất. Hãy nhìn những người phải đã bị phạt 7,5 triệu đồng chỉ vì phản ánh chất lượng của xăng E10. Hãy nhìn đến sự lo toan của những người mẹ, người vợ trong gia đình trước mỗi lần đóng tiền điện.
Có nghe câu nhân quả báo ứng ko ,hãy xem cha ông chọn lựa cây gì thì sẽ nhận được quả đó , âu là đầu thai sai chỗ
 
Có nghe câu nhân quả báo ứng ko ,hãy xem cha ông chọn lựa cây gì thì sẽ nhận được quả đó , âu là đầu thai sai chỗ

Cha ông vì thật thà tin người nên bị lừa gạt mà anh!
Câu nói của NVT đến giờ vẫn đúng: "Đừng nghe Cơm Sườn nói, mà hãy nhìn những gì Cơm Sườn làm!"
 
Cha ông vì thật thà tin người nên bị lừa gạt mà anh!
Câu nói của NVT đến giờ vẫn đúng: "Đừng nghe Cơm Sườn nói, mà hãy nhìn những gì Cơm Sườn làm!"
Thì vậy xưa mới có câu nhân quả báo ứng , có thể 1 thế hệ sung sướng nhưng thế hệ sau đó lãnh đủ , ko ai thoát khỏi dù là podo chúa
 
không phải hồ Tây, nhưng chủ nhật tuần trước đi thăm bà cô ở Việt Đức tiện ghé Hồ Gươm. 15 năm quay lại thấy cái hồ giờ bé tẹo, chắc bằng cái đầm, cái ao quê tao.
 
Tóm lại là Hà Nội sắp mất nốt Hồ Tây.

****

"Với một không gian biểu tượng như Hồ Tây, điều cần được trả lời trước tiên nằm ở tầng triết lý quy hoạch: Hồ Tây trên hết là gì với thủ đô? Là di sản thiên nhiên, không gian sinh thái, văn hóa, công cộng - hay không gian thương mại và giao thông?

Tầm nhìn ra sao, quy hoạch sẽ theo như vậy.

Điều này lẽ ra phải được làm rõ trong đồ án Quy hoạch Thủ đô tầm nhìn 100 năm vừa được thông qua. Nhưng khi được mời tham gia góp ý và đọc bản vẽ số 18 liên quan đến Hồ Tây, tôi nhận thấy một mâu thuẫn rõ ràng. Mục tính chất, chức năng chủ đạo ghi là "không gian tĩnh lặng giữa lòng phố thị", "đóng vai trò là "lá phổi" của đô thị, điều tiết môi trường". Nhưng tới mục giải pháp giao thông và hạ tầng ở dưới lại đề "xây dựng các tuyến đường bao ven hồ hiện đại".

Không thể có một không gian tĩnh lặng và lá phổi đúng nghĩa khi vùng biên của nó bị bủa vây bởi tiếng ồn và ô nhiễm từ xe cộ. Nhìn rộng hơn ở cấp độ mô hình phát triển, kỳ vọng Hồ Tây vừa mang sự tĩnh lặng sinh thái tương tự Tây Hồ (Hàng Châu, Trung Quốc), vừa mang dáng dấp đô thị hiện đại với hạ tầng giao thông quy mô như Marina Bay (Singapore), là bài toán khó khả thi.

Con đường ven hồ nếu mở rộng về phía dân cư sẽ va vào bài toán xã hội và tài chính lớn, còn mở rộng về phía mặt nước sẽ tạo ra những hệ lụy môi trường. Hình thái học của một tuyến đường không bao giờ biết nói dối, và bản vẽ kỹ thuật luôn tự bộc lộ ý đồ của người thiết kế. Một tuyến đường ven hồ đúng nghĩa "vì con người" phải tuân theo ngôn ngữ thiết kế tốc độ thấp: mặt đường cơ giới hẹp và uốn lượn, vỉa hè rộng liên tục, ưu tiên tuyệt đối cho người đi bộ và xe đạp để kéo con người đến gần mặt nước.

Phương án quy hoạch mặt cắt đường có chỗ rộng tới 21 m, cho thấy đường ven hồ sẽ trở thành vòng giao thông động, chia cắt con người với mặt nước, tước đi lớp đệm thảm cỏ và lối dạo bộ đáng lẽ phải có. Tương tự, các bãi đỗ xe ngầm quy mô lớn chính là chiếc bẫy "cung sinh cầu" kinh điển: càng tăng chỗ đỗ, xe cá nhân càng đổ về và tạo thêm áp lực lên lõi di sản."

Lấp hồ lấy đất xây khu đô thị ik các PAác . Cho dân Thủ Đô ngạo nghễ
 

Có thể bạn quan tâm

Top