hầm bà lằng
Kích Dục Đại Sư
Cách đây 10 năm tôi đi làm ăn xa nhà, vợ và hai con khi đó sáu tuổi với ba tuổi ở cùng nhà cha mẹ tôi.
Giờ tôi 50 tuổi. Lúc trước, vợ là thợ may đồ tại nhà, tôi theo các công trình xây dựng làm thợ phụ. Lâu ngày xa vợ, không giữ được mình, tôi đã có quan hệ tình cảm với phụ nữ khác. Vợ biết chuyện đã ôm hai đứa con về ngoại ở và ly thân, ba năm sau cô ấy đơn phương ly hôn. Từ đó tôi đi làm khắp nơi, nay đây mai đó, không ở cố định một chỗ, cũng sống chung với vài phụ nữ một thời gian nhưng rồi cuộc sống khó khăn, vất vả, họ lại bỏ mình ra đi. Tôi cũng không liên lạc, hỏi thăm và chu cấp cho hai con, chỉ mình mẹ cháu nuôi dưỡng. Vài lần con gái gọi điện, nhắn tin xin tiền học, tôi không liên lạc lại vì không có tiền cho con. Tôi cũng áy náy nhưng không làm gì được.
Ba mẹ tôi qua đời, vợ cũ và hai con có về để tang một ngày rồi đi, tôi cũng không nói chuyện với các con được gì. Cuộc sống của ba mẹ con ở Sài Gòn có phần vất vả, con gái tôi có lần nhắn tin nói sẽ không được đi học nữa vì mẹ không đủ khả năng lo, xin tôi trợ cấp mỗi tháng vài triệu đồng để con học. Tôi lực bất tòng tâm, tiếp tục im lặng và con gái đã chặn mọi liên lạc với tôi. Tôi bắt đầu có triệu chứng bệnh tật nên về quê sống tại ngôi nhà ba mẹ ngày trước, lại ở chung nhà với vợ chồng em trai út. Em dâu nói năng xỉa xói, bóng gió, không tôn trọng anh nên tôi ra ngoài thuê phòng trọ ở và xin đi làm bảo vệ.
Tết vừa rồi vợ cũ và hai con về ngoại ăn tết, cách chỗ tôi ở 50 km. Tôi xuống định gặp và đưa hai con đi uống cà phê, đi ăn, nói chuyện tâm tình, thế nhưng các con đều từ chối gặp mặt. Con gái lớn ở trong nhà gửi bức thư: "Ông đi về đi, tôi và ông không quen biết", rồi đưa cho em trai, bảo đưa cho tôi ngoài cổng. Nhìn con trai cao lớn giống hệt mình, tôi có chút chua xót, đắng cay. Ba vợ mời vào nhà nhưng tôi không vào, ông kể sơ mọi việc, tôi mới biết hai con tôi sống rất thiếu thốn. Con gái đầu đậu đại học nhưng không đi học mà phải học nghề, con trai đang có cậu giúp cho việc học. Tôi rất áy náy, vì hoàn cảnh đã không nuôi được con, giờ tuổi già sắp đến thấy buồn lòng. Rất mong các con bỏ qua để cha con có thể đi lại, gặp gỡ, nhưng có vẻ rất khó với tôi. Tôi muốn con thông cảm cho mình, liệu tôi ích kỷ quá không?
Quốc Nam
Giờ tôi 50 tuổi. Lúc trước, vợ là thợ may đồ tại nhà, tôi theo các công trình xây dựng làm thợ phụ. Lâu ngày xa vợ, không giữ được mình, tôi đã có quan hệ tình cảm với phụ nữ khác. Vợ biết chuyện đã ôm hai đứa con về ngoại ở và ly thân, ba năm sau cô ấy đơn phương ly hôn. Từ đó tôi đi làm khắp nơi, nay đây mai đó, không ở cố định một chỗ, cũng sống chung với vài phụ nữ một thời gian nhưng rồi cuộc sống khó khăn, vất vả, họ lại bỏ mình ra đi. Tôi cũng không liên lạc, hỏi thăm và chu cấp cho hai con, chỉ mình mẹ cháu nuôi dưỡng. Vài lần con gái gọi điện, nhắn tin xin tiền học, tôi không liên lạc lại vì không có tiền cho con. Tôi cũng áy náy nhưng không làm gì được.
Ba mẹ tôi qua đời, vợ cũ và hai con có về để tang một ngày rồi đi, tôi cũng không nói chuyện với các con được gì. Cuộc sống của ba mẹ con ở Sài Gòn có phần vất vả, con gái tôi có lần nhắn tin nói sẽ không được đi học nữa vì mẹ không đủ khả năng lo, xin tôi trợ cấp mỗi tháng vài triệu đồng để con học. Tôi lực bất tòng tâm, tiếp tục im lặng và con gái đã chặn mọi liên lạc với tôi. Tôi bắt đầu có triệu chứng bệnh tật nên về quê sống tại ngôi nhà ba mẹ ngày trước, lại ở chung nhà với vợ chồng em trai út. Em dâu nói năng xỉa xói, bóng gió, không tôn trọng anh nên tôi ra ngoài thuê phòng trọ ở và xin đi làm bảo vệ.
Tết vừa rồi vợ cũ và hai con về ngoại ăn tết, cách chỗ tôi ở 50 km. Tôi xuống định gặp và đưa hai con đi uống cà phê, đi ăn, nói chuyện tâm tình, thế nhưng các con đều từ chối gặp mặt. Con gái lớn ở trong nhà gửi bức thư: "Ông đi về đi, tôi và ông không quen biết", rồi đưa cho em trai, bảo đưa cho tôi ngoài cổng. Nhìn con trai cao lớn giống hệt mình, tôi có chút chua xót, đắng cay. Ba vợ mời vào nhà nhưng tôi không vào, ông kể sơ mọi việc, tôi mới biết hai con tôi sống rất thiếu thốn. Con gái đầu đậu đại học nhưng không đi học mà phải học nghề, con trai đang có cậu giúp cho việc học. Tôi rất áy náy, vì hoàn cảnh đã không nuôi được con, giờ tuổi già sắp đến thấy buồn lòng. Rất mong các con bỏ qua để cha con có thể đi lại, gặp gỡ, nhưng có vẻ rất khó với tôi. Tôi muốn con thông cảm cho mình, liệu tôi ích kỷ quá không?
Quốc Nam