Haizz tao loser quá

"Vào buổi sáng thứ 7 đó, khi nhìn ánh nắng chiếu dài lên mái tóc cô gái đang ngủ, tôi biết rằng tình yêu đã đến với tôi quá muộn màng, nhưng không hề vô ích"
...
(Gabriel Maquez - Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi)
 
Có một tâm hồn đầy lỗ thủng, như cái áo mưa cũ bị chuột gặm từ thời chiến tranh, gió lùa qua kêu hu hu mà vẫn không ướt được nữa. Người ta đâm vào đó đủ thứ: lời yêu, lời bỏ, dao, thuốc lá cháy dở, cả những cái ôm giả vờ ngủ quên. Lỗ chồng lên lỗ, vá chẳng kịp, thế nên nó cứ rỉ mãi, rỉ máu, rỉ nước mắt, rỉ cả những bài hát buồn nghe đi nghe lại đến mòn băng.
Nhưng kỳ lạ thay, ngay giữa đám tan hoang ấy, vẫn còn một mảnh nhỏ xíu, mỏng manh, chưa từng bị ai chạm tới. Không phải vì nó được canh giữ nghiêm ngặt, cũng chẳng phải vì chủ nhân của nó còn biết quý trọng gì nữa. Chỉ đơn giản là chẳng ai buồn để ý. Người ta đến, thấy tâm hồn đã thủng te tua thì vội vàng đâm thêm vài nhát cho vui tay rồi đi, chẳng thèm cúi xuống nhìn xem còn chỗ nào nguyên lành không.
Thế là mảnh trinh tiết ấy nằm đó, lặng lẽ, ngây thơ một cách gần như ngạo nghễ giữa bãi chiến trường tình cảm.
Có khi chính nó cũng ngượng. Ngượng vì mình còn nguyên trong khi mọi thứ xung quanh đã rách bươm. Có khi nó tự hỏi: “Mình giữ làm gì cái này, khi mà chẳng còn ai đủ kiên nhẫn để tìm thấy nó nữa?” Nhưng rồi nó lại im, vì nó biết: trinh tiết của tâm hồn không phải là phần thưởng cho người đến sau, mà là lời xin lỗi muộn màng của chính chủ nhân gửi lại cho bản thân, rằng: “Dù mày có để thiên hạ xé nát tao đến đâu, vẫn còn một góc tao chưa từng đồng ý.”
Thế nên nó vẫn nằm đó, nhỏ bé, vô dụng, nhưng cứng đầu kinh khủng.
Như bông hoa duy nhất còn trắng trên cái áo tang đã nhuộm đen cả đời người.
Và đôi khi, trong những đêm lạnh nhất, chính những lỗ thủng kia lại thì thầm với nó:
“Cảm ơn mày còn ở lại.
Nhờ mày mà tao vẫn còn chút hơi để gió lùa qua, chứ không thì tao đã chết ngạt trong chính sự nguyên vẹn của mình từ lâu rồi.”
 
Có một tâm hồn đầy lỗ thủng, như cái áo mưa cũ bị chuột gặm từ thời chiến tranh, gió lùa qua kêu hu hu mà vẫn không ướt được nữa. Người ta đâm vào đó đủ thứ: lời yêu, lời bỏ, dao, thuốc lá cháy dở, cả những cái ôm giả vờ ngủ quên. Lỗ chồng lên lỗ, vá chẳng kịp, thế nên nó cứ rỉ mãi, rỉ máu, rỉ nước mắt, rỉ cả những bài hát buồn nghe đi nghe lại đến mòn băng.
Nhưng kỳ lạ thay, ngay giữa đám tan hoang ấy, vẫn còn một mảnh nhỏ xíu, mỏng manh, chưa từng bị ai chạm tới. Không phải vì nó được canh giữ nghiêm ngặt, cũng chẳng phải vì chủ nhân của nó còn biết quý trọng gì nữa. Chỉ đơn giản là chẳng ai buồn để ý. Người ta đến, thấy tâm hồn đã thủng te tua thì vội vàng đâm thêm vài nhát cho vui tay rồi đi, chẳng thèm cúi xuống nhìn xem còn chỗ nào nguyên lành không.
Thế là mảnh trinh tiết ấy nằm đó, lặng lẽ, ngây thơ một cách gần như ngạo nghễ giữa bãi chiến trường tình cảm.
Có khi chính nó cũng ngượng. Ngượng vì mình còn nguyên trong khi mọi thứ xung quanh đã rách bươm. Có khi nó tự hỏi: “Mình giữ làm gì cái này, khi mà chẳng còn ai đủ kiên nhẫn để tìm thấy nó nữa?” Nhưng rồi nó lại im, vì nó biết: trinh tiết của tâm hồn không phải là phần thưởng cho người đến sau, mà là lời xin lỗi muộn màng của chính chủ nhân gửi lại cho bản thân, rằng: “Dù mày có để thiên hạ xé nát tao đến đâu, vẫn còn một góc tao chưa từng đồng ý.”
Thế nên nó vẫn nằm đó, nhỏ bé, vô dụng, nhưng cứng đầu kinh khủng.
Như bông hoa duy nhất còn trắng trên cái áo tang đã nhuộm đen cả đời người.
Và đôi khi, trong những đêm lạnh nhất, chính những lỗ thủng kia lại thì thầm với nó:
“Cảm ơn mày còn ở lại.
Nhờ mày mà tao vẫn còn chút hơi để gió lùa qua, chứ không thì tao đã chết ngạt trong chính sự nguyên vẹn của mình từ lâu rồi.”
Hehe. Dài quá. Giống như một ma trận ngôn từ. Tôi sẽ trả lại không gian cho bạn than thở mặc dù tôi muốn đá vỡ nó ngay lúc này. Tôi sẽ rời đi với sự yêu mến bạn và tin rằng bạn sẽ lau nước mắt nhanh thôi.
Cũng như lần trước , tôi tặng bạn một qoute này nhé:
"Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, và người xứng đáng với chúng thì không bao giờ làm bạn khóc"
(Gabriel Maquez- Tình yêu thời thổ tả)
 
Hằng ngày em tâm sự trong vô vọng
Cuộc sống an nhàn lắm phải ko em
Có khoảng lặng trong người là tốt rồi
Gặp em, anh mới có cảm giác đó

Châm điếu thuốc lá 🚬 nhẹ lòng anh bước đi
Thế gian xô cuộc sống mệt nhoài
Thôi đành chìm trong giấc mộng yên ấm
Để tình anh cất mãi đóa hoa hồng...
Mệt ngủ 😪 tối gặp
 
cởi quần t nè
nếu bên trong quần Mày giấu một bí mật tuyệt thế nào đó, thì việc không cởi ra nó mới còn là một bí mật. còn nếu nó sẵn đã không còn gì là bí mật thì việc t cởi ra hay ko cũng không còn ý nghĩa gì nữa
 
22t chưa từng cởi quần ai.
Cảm nhận thời gian đang trôi nhanh hơn rồi
Công tử cũng chư nắm tay ai...
bT38BX.png
 
Top