Có câu " biết đủ mới là đủ" . Đời người luôn có 1 cái gọi là giai đoạn. Từ bé ham chơi, ăn ngủ, vô tư không hờn, không để trong lòng. Lớn lên 1 tí thì lại thích cái này, thích cái kia, đua đòi, ước mơ nầy nọ. Khi lớn lên 1 tí nửa thì là truy cầu, muốn đạt được nó, phải đạt được, không được cũng phải được, khi kết quả không được thì thất vọng, bất bình, ganh ghét, ranh tị, tự cảm thấy loser vv. Đến khi về già thì cái tâm ấy vẵn chưa bỏ, vẵn còn cậy mặt lên đời, ta đây, hồi ức hào nhoáng đả qua, rốt cuộc thật sự trong tâm vẵn thấy bất bình, không công bằng, trời hại kẻ anh hùng vv, làm tâm luôn luôn tranh đấu, không nghĩ, đả già rồi lại còn không buôn được, tạo thành cả đời bi quan thất vọng, trái tim nguội lạnh . ài! Điều tự mình tạo ra, điều mình muốn, muốn chạy, muốn theo, có ai kiêu mình đâu, điều cứ nghĩ là do ý chí, bản thân, ai mà biết?
Điều là thể ngộ của ta.
