Hãy kể về những người đã tự tử mà bọn mày biết

Con người là những sinh vật có cảm xúc biết vui giận buồn, động vật cũng vậy. Khi cảm xúc bị đè nén, pressure đến mức độ quá mức (trầm cảm), người ta sẽ muốn "giải tỏa" nó. 1 số người sẽ tìm tới biện pháp tự tử vì nghĩ là nó giải pháp tốt nhất. Nhưng xin lỗi chết ko phải hết, đây là trọng tội, vdu cứ hàng ngày hoặc đúng giờ phút tại thời điểm và vị trí đó linh hồn phải bị phạt diễn đi diễn lại cảnh đó mãi ko ngừng, cho đến khi hết tuổi dương thọ đáng hưởng mới thôi, thậm chí nhiều trường hợp khác cũng ko hẳn đc như vậy, nên có những hiện tượng ma ám vì quanh quẩn nơi mình tự vẫn, hoặc ma da dụ dỗ ng khác tự tử để tìm kẻ thế thân. Cái này m cứ tự tìm hiểu trên mạng chứ nói nhiều mệt vkl ra. Bên cạnh đó đá phò đá phạch nó làm loạn hết từ trường bản thân -> từ trường hỗn tạp-> ko kiểm soát đc cảm xúc -> trầm cảm. Tự tử cũng là thiếu sót về Self-worth giá trị bản thân, Confidence sự tự tin...
Cuộc đời giống như sin cos, ko phải chạy bằng phẳng, có nắng thì có mưa. Cảm xúc cần phải đc quan sát và kiểm soát, đặc biệt là đàn ông, có thể thiền định (nhưng dễ ma chướng nếu ko biết đúng cách, mà t ko theo thiền tông).
Dì t từng đòi tự tử từ khá nhiều năm về trc vì cs quá khó khăn. T khuyên đừng, về sau dần gượng dậy và trở thành chủ bđs rất giàu rất phát, khá nhiều lô nhà đất đẹp đẽ nhà cao cửa rộng, ô tô xe sang. Đáng tiếc yểu mệnh vừa phất lên thì mất sớm có 5 mấy tuổi, lúc đó lại còn tuyệt đối ko muốn chết để rời xa con cháu, người tình cơ.
T đéo phải baby-sitter. sống sao là quyền lựa chọn của mỗi người

 
Trước sau lồn gì chẳng biết, số đã định rồi khó tránh khỏi
Ở quê muốn giấu thì giời biết! Bọn học bách khoa ra trường đầy kia kìa, có pải thg nào cũng ông nọ bà kia đâu? Ko có xèng, xuất thân quê mùa thì cái bằng cũng vứt xó mà đi lm nghề trái tay…
Tao có thằng bạn sinh viên. Nhà nghèo, học ok nhưng ko đủ điểm vào các ngành quân sự conan( mấy ngành này free học phí) đành vào bách khoa. Nhưng vì nhà nghèo, học thì ít mà đi lm thêm thì nhiều. Cũng chả pải thành phần xuất chúng nên cũng trượt K rồi đuổi học. Mới đầu ông già nó cũng tâm tư lắm. Lm tml trốn mẹ ở củ đô, bươn trải. Dm h cũng có cơ ngơi kha khá. Về quê cưỡi âu tô oai như cóc ghẻ. Hơn ối thg cùng khoá tốt nghiệp! Có lần ngồi uống rượu ku câu kêu: Nếu hồi đó ko báo về quê thì giờ nó có kêu lm tiến sĩ cả làng cũng tin :)) mỗi lần họp họ cứ cúng tiến vài chục củ mày nói gì cũng đúng
 
Ở quê muốn giấu thì giời biết! Bọn học bách khoa ra trường đầy kia kìa, có pải thg nào cũng ông nọ bà kia đâu? Ko có xèng, xuất thân quê mùa thì cái bằng cũng vứt xó mà đi lm nghề trái tay…
Tao có thằng bạn sinh viên. Nhà nghèo, học ok nhưng ko đủ điểm vào các ngành quân sự conan( mấy ngành này free học phí) đành vào bách khoa. Nhưng vì nhà nghèo, học thì ít mà đi lm thêm thì nhiều. Cũng chả pải thành phần xuất chúng nên cũng trượt K rồi đuổi học. Mới đầu ông già nó cũng tâm tư lắm. Lm tml trốn mẹ ở củ đô, bươn trải. Dm h cũng có cơ ngơi kha khá. Về quê cưỡi âu tô oai như cóc ghẻ. Hơn ối thg cùng khoá tốt nghiệp! Có lần ngồi uống rượu ku câu kêu: Nếu hồi đó ko báo về quê thì giờ nó có kêu lm tiến sĩ cả làng cũng tin :)) mỗi lần họp họ cứ cúng tiến vài chục củ mày nói gì cũng đúng
Haizz tao giờ sức khỏe yếu quá nghe bọn nó làm được cơ ngơi mà tao ham quá, thôi chắc để kiếp sau
 
Chết k mày ?
có chứ. 2 đứa đều học giỏi nhưng áp lực đại học và cột sống cộng với tâm lý non nớt của tuổi trẻ rất dễ khiến độ tuổi này nghĩ quẩn. khu kí túc xá dhqg chết ko biết bao nhiêu mạng
 
có chứ. 2 đứa đều học giỏi nhưng áp lực đại học và cột sống cộng với tâm lý non nớt của tuổi trẻ rất dễ khiến độ tuổi này nghĩ quẩn. khu kí túc xá dhqg chết ko biết bao nhiêu mạng
Ktx linh trung à?
 
Con người có 1 cơ chế nữa 90 giây, mỗi khi bị chọc giận trong 90s này cơ thể sẽ tiết ra các chất và nếu mình phản ứng ngay lập tức thường sẽ theo bản năng, khi giận dữ sẽ mất kiểm soát, tuy nhiên nếu họ có thể tĩnh lại trong 90s đó, ko phản ứng, quán sát, thì tự nhiên cơ chế này cũng sẽ tự vơi đi. Nó cũng tương tự với những loại cảm xúc khác. Nhưng vẫn có những người thậm chí hậm hực, ôm hận trong lòng qua tháng này tới năm khác, là họ liên tục ám ảnh với điều ko tốt trong quá khứ và ko ngừng khơi dậy đống rác để cơ chế này tiếp diễn liên tục.

Cảm xúc con người cũng như đồ thị sin cos, đỉnh là sung sướng (dopamine) và đáy là đau đớn (pain). Con người thường muốn thoát khỏi trạng thái pain, trầm cảm, buồn bã, tiêu cực...họ sẽ tìm tới những thú vui khác, những trò tiêu khiển (sex, xem porn, game hành động mạnh...) những thứ đem lại kích thích hoặc kích thích mạnh, để sung sướng quên đi Pain, tức là đẩy Dopamine lên thật cao. Dopamine càng được đẩy lên cao bao nhiêu thì khi Pain quay trở lại sẽ càng tụt sâu xuống bấy nhiêu. Nếu nó xuống quá sâu, khả năng phẫn uất trầm cảm, 1 số trường hợp tự tử để kết thúc "trạng thái" Pain này.
Giải pháp là hãy đón nhận Pain thay vì tránh né, như dành 1 chút tgian ngồi tĩnh tại lại với bản thân, hoặc tập gym hđ thể chất, hoặc ngâm nước đá...
Sóc lọ cũng sướng nhưng hậu qả đánh đổi lại là Pain càng sâu, tổn phước cũng nhiều dẫn tới đen đủi, hỏng việc, bị người coi thường, sức khỏe đi xuống, testosterone giảm mạnh dẫn tới mất tinh thần chiến đấu và thiếu sức sống...
Thận yếu tạm thời cũng là nguyên nhân
 
Năm 2020 cũng tình cơ đi ngồi cà phê quen 1 ông anh LGBT dạng sạch sẽ, rất nhã nhặn chỉn chu, cũng ngồi nói chuyện hàn huyên đủ thứ, rồi cũng thấy ông anh đi hát trên phố cổ biểu diễn cùng 1 band nhạc, bẵng đi 1 thời gian ko thấy qua quán quen, hỏi ra mới biết anh treo cổ tự vẫn tại nhà do áp lực về công việc, rồi giới tính. Tiếc cho 1 kiếp người.
 

Có thể bạn quan tâm

Top