Duckknightx
Giang hồ mạng 5.0
Ta thường nghe: Václav Havel, dù bị tù đày, vẫn kiên định đấu tranh cho tự do Tiệp Khắc; Nelson Mandela, chịu giam cầm hàng chục năm, không ngừng khơi dậy khát vọng bình đẳng Nam Phi; Aung San Suu Kyi, bị giam lỏng, vẫn truyền cảm hứng cho dân chủ Miến Điện; Trần Huỳnh Duy Thức, dẫu trong lao tù, vẫn bền chí vì một Việt Nam dân chủ. Từ xưa, những bậc anh hùng, nghĩa sĩ, vì lý tưởng tự do, công lý, đã hy sinh bản thân, đời nào chẳng có? Nếu họ cứ khư khư an phận, cam chịu bất công, thì sao có thể lưu danh sử sách, để tiếng thơm vang vọng muôn đời?
Các ngươi, là người dân Việt, có kẻ học thức, có người bình dị, nghe chuyện xưa ấy, có thể nửa tin nửa ngờ. Thôi, việc đời trước tạm gác lại. Nay ta kể chuyện gần: Lech Wałęsa, một thợ điện Ba Lan, đã lãnh đạo công nhân đứng lên, lật đổ ách thống trị độc tài; những người dân Đông Đức, tay không tấc sắt, đã phá bỏ bức tường Berlin, thống nhất đất nước trong hòa bình. Há chẳng phải họ, từ những con người bình thường, đã làm nên kỳ tích, khiến cả thế giới kính phục?
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra trong thời đại hội nhập, lớn lên giữa những thách thức mới. Lén nhìn những bất công ngang nhiên tồn tại: quyền tự do ngôn luận bị kìm kẹp, tiếng nói dân chúng bị bóp nghẹt, tài sản quốc gia bị lạm dụng, và lòng tin của nhân dân bị xói mòn. Những kẻ lợi ích nhóm, ỷ thế quyền lực, vơ vét tài nguyên, xem thường ý dân; khoác danh phát triển mà bòn rút của công, để đất nước kiệt quệ. Thật chẳng khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa lâu dài?
Ta thường ngày trăn trở, đêm không ngủ, lòng đau như cắt, chỉ giận chưa thể phá bỏ xiềng xích bất công, xây dựng một nền dân chủ công bằng, minh bạch. Dẫu trăm lần bị đe dọa, nghìn lần bị cản trở, ta vẫn nguyện dấn thân vì lý tưởng ấy.
Các ngươi, người dân Việt, từ thành thị đến thôn quê, từ trí thức đến lao động, ta đã thấy lòng yêu nước trong tim các ngươi. Khi các ngươi lên tiếng, ta lắng nghe; khi các ngươi đấu tranh, ta đồng hành. Ta cùng các ngươi chia sẻ khát vọng, cùng nhau xây dựng một đất nước tự do, nơi mọi người đều có tiếng nói. So với những bậc tiền bối đãi kẻ đồng hành, ta nào có kém gì?
Nay các ngươi ngồi nhìn đất nước trì trệ mà không biết lo; thấy quyền dân bị chà đạp mà không biết thẹn. Có kẻ chỉ chăm chăm lo cho lợi ích cá nhân, quên đi lợi ích chung. Có kẻ mê mải vật chất, bỏ qua lý tưởng. Có kẻ thích hưởng thụ, trốn tránh trách nhiệm. Có kẻ say mê danh vọng, mà quên đi nghĩa vụ với tổ quốc.
Nếu bất chợt giông bão ập đến, quyền tự do bị tước đoạt hoàn toàn, thì tiền bạc chẳng thể mua lại nhân phẩm; danh vọng chẳng thể đổi lấy công lý; thú vui cá nhân chẳng thể cứu vãn đất nước. Lúc ấy, chẳng những giấc mơ của ta tan biến, mà tương lai các ngươi cũng rơi vào tay kẻ khác. Chẳng những tổ quốc ta bị tổn thương, mà gia đình các ngươi cũng chịu lầm than. Chẳng những thế hệ ta chịu nhục, mà con cháu các ngươi cũng mang tiếng xấu muôn đời. Lúc ấy, dẫu các ngươi muốn an hưởng, phỏng có được chăng?
Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc “đặt mồi lửa dưới đống củi khô” làm nguy, nên lấy điều “kiềng canh nóng mà thổi rau nguội” làm sợ. Phải trau dồi tri thức, rèn luyện ý chí, đoàn kết sức mạnh, để mỗi người đều trở thành ngọn lửa soi đường, đều tài giỏi như những bậc anh hùng dân chủ. Có như thế, mới có thể xây dựng một Việt Nam tự do, công bằng, và thịnh vượng.
Nay ta tập hợp những tư tưởng dân chủ, những bài học từ lịch sử, hợp thành một cẩm nang, gọi là Cương Lĩnh Dân Chủ. Nếu các ngươi đồng lòng học hỏi, theo lời kêu gọi này, thì mãi mãi là đồng bào chung chí hướng. Nhược bằng thờ ơ, quay lưng với lý tưởng, thì chẳng khác nào tự trói mình trong xiềng xích.
Vì sao vậy? Bất công và độc tài là kẻ thù không đội trời chung của dân tộc ta. Các ngươi cứ điềm nhiên trước bất công, không lo trừ hung, lại không đoàn kết, chẳng khác nào tự bó tay chịu trói. Nếu vậy, rồi đây, sau khi đất nước lầm than, để lại tiếng nhơ muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời đất này nữa?
Cho nên, ta viết bài hịch này, để các ngươi hiểu rõ lòng ta: một Việt Nam dân chủ, tự do, công bằng, là khát vọng chung của chúng ta!
Các ngươi, là người dân Việt, có kẻ học thức, có người bình dị, nghe chuyện xưa ấy, có thể nửa tin nửa ngờ. Thôi, việc đời trước tạm gác lại. Nay ta kể chuyện gần: Lech Wałęsa, một thợ điện Ba Lan, đã lãnh đạo công nhân đứng lên, lật đổ ách thống trị độc tài; những người dân Đông Đức, tay không tấc sắt, đã phá bỏ bức tường Berlin, thống nhất đất nước trong hòa bình. Há chẳng phải họ, từ những con người bình thường, đã làm nên kỳ tích, khiến cả thế giới kính phục?
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra trong thời đại hội nhập, lớn lên giữa những thách thức mới. Lén nhìn những bất công ngang nhiên tồn tại: quyền tự do ngôn luận bị kìm kẹp, tiếng nói dân chúng bị bóp nghẹt, tài sản quốc gia bị lạm dụng, và lòng tin của nhân dân bị xói mòn. Những kẻ lợi ích nhóm, ỷ thế quyền lực, vơ vét tài nguyên, xem thường ý dân; khoác danh phát triển mà bòn rút của công, để đất nước kiệt quệ. Thật chẳng khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa lâu dài?
Ta thường ngày trăn trở, đêm không ngủ, lòng đau như cắt, chỉ giận chưa thể phá bỏ xiềng xích bất công, xây dựng một nền dân chủ công bằng, minh bạch. Dẫu trăm lần bị đe dọa, nghìn lần bị cản trở, ta vẫn nguyện dấn thân vì lý tưởng ấy.
Các ngươi, người dân Việt, từ thành thị đến thôn quê, từ trí thức đến lao động, ta đã thấy lòng yêu nước trong tim các ngươi. Khi các ngươi lên tiếng, ta lắng nghe; khi các ngươi đấu tranh, ta đồng hành. Ta cùng các ngươi chia sẻ khát vọng, cùng nhau xây dựng một đất nước tự do, nơi mọi người đều có tiếng nói. So với những bậc tiền bối đãi kẻ đồng hành, ta nào có kém gì?
Nay các ngươi ngồi nhìn đất nước trì trệ mà không biết lo; thấy quyền dân bị chà đạp mà không biết thẹn. Có kẻ chỉ chăm chăm lo cho lợi ích cá nhân, quên đi lợi ích chung. Có kẻ mê mải vật chất, bỏ qua lý tưởng. Có kẻ thích hưởng thụ, trốn tránh trách nhiệm. Có kẻ say mê danh vọng, mà quên đi nghĩa vụ với tổ quốc.
Nếu bất chợt giông bão ập đến, quyền tự do bị tước đoạt hoàn toàn, thì tiền bạc chẳng thể mua lại nhân phẩm; danh vọng chẳng thể đổi lấy công lý; thú vui cá nhân chẳng thể cứu vãn đất nước. Lúc ấy, chẳng những giấc mơ của ta tan biến, mà tương lai các ngươi cũng rơi vào tay kẻ khác. Chẳng những tổ quốc ta bị tổn thương, mà gia đình các ngươi cũng chịu lầm than. Chẳng những thế hệ ta chịu nhục, mà con cháu các ngươi cũng mang tiếng xấu muôn đời. Lúc ấy, dẫu các ngươi muốn an hưởng, phỏng có được chăng?
Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc “đặt mồi lửa dưới đống củi khô” làm nguy, nên lấy điều “kiềng canh nóng mà thổi rau nguội” làm sợ. Phải trau dồi tri thức, rèn luyện ý chí, đoàn kết sức mạnh, để mỗi người đều trở thành ngọn lửa soi đường, đều tài giỏi như những bậc anh hùng dân chủ. Có như thế, mới có thể xây dựng một Việt Nam tự do, công bằng, và thịnh vượng.
Nay ta tập hợp những tư tưởng dân chủ, những bài học từ lịch sử, hợp thành một cẩm nang, gọi là Cương Lĩnh Dân Chủ. Nếu các ngươi đồng lòng học hỏi, theo lời kêu gọi này, thì mãi mãi là đồng bào chung chí hướng. Nhược bằng thờ ơ, quay lưng với lý tưởng, thì chẳng khác nào tự trói mình trong xiềng xích.
Vì sao vậy? Bất công và độc tài là kẻ thù không đội trời chung của dân tộc ta. Các ngươi cứ điềm nhiên trước bất công, không lo trừ hung, lại không đoàn kết, chẳng khác nào tự bó tay chịu trói. Nếu vậy, rồi đây, sau khi đất nước lầm than, để lại tiếng nhơ muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời đất này nữa?
Cho nên, ta viết bài hịch này, để các ngươi hiểu rõ lòng ta: một Việt Nam dân chủ, tự do, công bằng, là khát vọng chung của chúng ta!