Live Hiếu Gió: Nguy cơ cách mạng màu trong nội bộ

Ignatz

Địt Bùng Đạo Tổ
Nguy cơ cách mạng màu trong nội bộ.

..................................

Cách chức, kỷ luật, truy tố...tràn ngập mạng xã hội là những bài viết, dòng trạng thái sục sôi đòi hỏi xử lý những người liên quan đến cuốn sách Chuyện Của Thanh trong mấy ngày qua.

Những người sục sôi đòi hỏi này là ai ?

Phần lớn là cựu chiến binh và khối dư luận viên. Trong đó cựu chiến binh là nhóm chủ lực trong cuộc tấn công này, cũng như trước đó họ tấn công vào cuốn sách Nỗi Buồn Chiến Tranh.

Hội CCB Việt Nam thành lập vào thời kỳ CNXH ở Đông Âu trên bờ vực tan rã, vào ngày 24 tháng 2 năm 1990. Hội có một số nhiệm vụ.

- Tham gia xây dựng và bảo vệ Đảng, chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa; đấu tranh chống mọi âm mưu, hoạt động chống phá hoại của các thế lực thù địch; chống các quan điểm sai trái với đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước...

- Phối hợp với Đoàn Thanh niên ******** Hồ Chí Minh, các tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, cơ quan quân sự giáo dục truyền thống yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ý chí tự lực, tự cường cho thế hệ trẻ.

Như vậy từ nhiệm vụ là người lính cầm súng, sau khi từ giã chiến trường, những quân nhân này tiếp tục chuyển sang mặt trận không tiếng súng, thay vì súng đạn thì họ chiến đấu bằng bàn phím, bút và mồm. Kinh phí hoạt động của hội từ ngân sách nhà nước một phần, họ được phép nhận tài trợ của cá nhân và tổ chức nước ngoài hay của cách doanh nghiệp tư nhân, nhà nước.

Thực sự đến nay thì chưa rõ cơ quan nào chỉ đạọ, lãnh đạo Hội Cựu Chiến Binh. Trên danh nghĩa họ thuộc Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng. Nhưng không nói rõ Ban nào của Đảng trực tiếp chỉ đạo. Tổng Cục Chính Trị Quân Đội, Quân Uỷ Trung Ương hay Ban Tuyên Giáo, Dân Vận ?

Hội CCB tổ chức thành 4 cấp, trung ương, tỉnh thành, quận huyện và phường xã. Có ban thường trực và các bộ phận văn phòng trung ương hội, ban tổ chức - chính sách, ban tuyên giáo- phong trào, ban kiểm tra- pháp luật, ban tài chính và báo cựu chiến binh. Tổ chức đại hội cựu chiến binh 5 năm 1 lần, số lượng đại biểu tham dự đến vài trăm người trên tổng số vài triệu cựu chiến binh. Theo như thông báo về hội nghị cựu chiến binh toàn quốc lần thứ 8 sẽ tổ chức vào ngày 15 tháng 6 năm 2026 có khoảng 458 đại biểu tham dự, đại diện cho 3 triệu hội viên cựu chiến binh.

Trên 3 triệu người, tuổi trên 60 ăn lương hưu, phụ cấp, trợ cấp và đang nhận kinh phí hàng năm để tham gia chống âm mưu diễn biến hoà bình, quan điểm sai trái. Cho dù là tiền kinh phí nhà nước cấp, hay tổ chức nước ngoài, cá nhân, doanh nghiệp thì con số phải chi lên đến rất nhiều ngàn tỷ. Riêng báo cáo xây nhà, sửa nhà Nghĩa Tình Cựu Chiến Binh trong khoá 7 của hội đã gần 2 nghìn tỷ đồng, chưa kể nhiều hoạt động khác.

Trên 3 triệu cựu chiến binh này, cộng với lực lượng vũ trang công an và quân đội, cộng với đoàn viên thanh niên và các đảng viên hưu trí...đội ngũ tham gia bảo vệ Đảng CSVN lên tới khoảng gần 10 triệu người. Những người này có anh em ruột, con cái, cha mẹ tạo thành thế trận an ninh nhân dân của công an, phòng thủ khu vực của quân đội rất hùng hậu và kiên trung.

Để diễn giải dễ hiểu, không có ý xúc phạm dùng câu dân gian.

- Mật ít ruồi nhiều.

Tiền chi nhiều, lực lượng bảo vệ Đảng quá nhiều. Những người còn tuổi đang công tác thì còn đắn đo trước một số vụ việc, còn cân nhắc xem có lợi hay hại đến công cuộc phát triển đất nước hay không, ở vị trí đang công tác họ có điều kiện đánh giá tính chất và lợi hại. Nên phản ứng có chừng mực.

Còn các ông về hưu và các cháu đoàn viên có gì đâu mà phải nghĩ nhiều.

Cứ thẳng tay sát phạt hết, nhỏ bới thành to, không có cũng phải thành có. Để có việc mà làm, để chứng minh sự tồn tại của mình là có ích. Mình có quyền sinh quyền sát.

Nhưng có một vấn đề khác cần nhìn nhận, đánh giá. Đó là liệu có nguy cơ cách mạng màu trong chính nội bộ. Có chăng thế lực nào đó đang lợi dụng việc bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh để khuếch trương thanh thế, trước tiên áp lực đòi hỏi phải xử lý vụ việc này, xử lý vụ việc kia có vấn đề khi viết về chiến tranh, về chủ tịch Hồ Chí Minh. Tiến tới sẽ đòi hỏi xử lý những thứ khác với danh nghĩa bảo vệ Đảng, nhưng thực ra là âm mưu thâu tóm quyền lực.

Chỉ từ vở kịch Hải Thuỵ Bãi Quan, Diêu Văn Nguyên đã hăng hái chỉ trích, quy chụp trên tinh thần bảo vệ Đảng, mở đầu cuộc Cách Mạng Văn Hoá cùng với các đồng bọn là Trương Văn Kiều , Vương Hồng Văn và Giang Thanh để mưu tính đoạt quyền lãnh đạo đất nước Trung Cộng.

Nếu đây là thời chiến, thời kỳ bế quan toả cảng, thời kỳ ngăn sông cấm chợ, kinh tế hợp tác xã và quan hệ chỉ có anh em Trung, Nga, Cuba, Triều Tiên...thì chẳng có gì phải bàn, sắt máu thế chứ sắt máu nữa, đốt sạch, triệt sạch mọi sáng tác nghệ thuật theo tinh thần cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, cải tạo tư sản cũng chẳng sao vì đói khổ lắm rồi, thiết tha cái gì nữa.

Nay nợ cũng nhiều rồi, tài nguyên khoáng sản cũng không còn. Nhu cầu phát triển bằng nội lực của mình, nắm bắt mọi cơ hội, cởi mở tư duy, chan hoà với mọi đối tác tìm lợi ích chung...là những điều bắt buộc phải làm, không thể chần chừ, trì hoãn, né tránh được.

Xử lý những người đấu tranh vì nhân quyền, quyền tự do ngôn luận, môi trường, người lao động, trẻ em, tôn giáo...còn biện bạch lý lẽ không xâm phạm nội bộ lẫn nhau. Những người bị xử lý là những người lợi dụng quyền tự do ngôn luận chống phá này nọ trước chất vấn của quốc tế.

Nhưng nghe theo đám kia mà xử lý những người biên tập, xuất bản, tác giả vì tội văn chương. Thế giới văn minh sẽ nhìn Việt Nam với một con mắt rất e dè. Có lẽ đây chính là điều mà thế lực nào đó đang đứng đằng sau đám đông dư luận viên kia muốn vậy.

Chúng muốn Việt Nam tự cô lập trong những sợi giây chính mình giăng ra.

Không thể để chúng tự tung tự tác, muốn quy chụp diễn giải như thế nào là được như vậy.

Không thể chiều chúng xử lý người ta theo đòi hỏi của chúng. Một xã hội văn minh làm sao đòi sát phạt người sáng tác như kiểu người Hồi Giáo với nhà văn, nhà thơ Salman Rushdie.

Cứ như vậy là tự tạo cho chúng quyền lực, sự tự tin, được đằng chân lân đằng đầu và không chừng chính chúng sẽ tạo lên cuộc cách mạng màu nào đó !
 
Nguy cơ cách mạng màu trong nội bộ.

..................................

Cách chức, kỷ luật, truy tố...tràn ngập mạng xã hội là những bài viết, dòng trạng thái sục sôi đòi hỏi xử lý những người liên quan đến cuốn sách Chuyện Của Thanh trong mấy ngày qua.

Những người sục sôi đòi hỏi này là ai ?

Phần lớn là cựu chiến binh và khối dư luận viên. Trong đó cựu chiến binh là nhóm chủ lực trong cuộc tấn công này, cũng như trước đó họ tấn công vào cuốn sách Nỗi Buồn Chiến Tranh.

Hội CCB Việt Nam thành lập vào thời kỳ CNXH ở Đông Âu trên bờ vực tan rã, vào ngày 24 tháng 2 năm 1990. Hội có một số nhiệm vụ.

- Tham gia xây dựng và bảo vệ Đảng, chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa; đấu tranh chống mọi âm mưu, hoạt động chống phá hoại của các thế lực thù địch; chống các quan điểm sai trái với đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước...

- Phối hợp với Đoàn Thanh niên ******** Hồ Chí Minh, các tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, cơ quan quân sự giáo dục truyền thống yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ý chí tự lực, tự cường cho thế hệ trẻ.

Như vậy từ nhiệm vụ là người lính cầm súng, sau khi từ giã chiến trường, những quân nhân này tiếp tục chuyển sang mặt trận không tiếng súng, thay vì súng đạn thì họ chiến đấu bằng bàn phím, bút và mồm. Kinh phí hoạt động của hội từ ngân sách nhà nước một phần, họ được phép nhận tài trợ của cá nhân và tổ chức nước ngoài hay của cách doanh nghiệp tư nhân, nhà nước.

Thực sự đến nay thì chưa rõ cơ quan nào chỉ đạọ, lãnh đạo Hội Cựu Chiến Binh. Trên danh nghĩa họ thuộc Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng. Nhưng không nói rõ Ban nào của Đảng trực tiếp chỉ đạo. Tổng Cục Chính Trị Quân Đội, Quân Uỷ Trung Ương hay Ban Tuyên Giáo, Dân Vận ?

Hội CCB tổ chức thành 4 cấp, trung ương, tỉnh thành, quận huyện và phường xã. Có ban thường trực và các bộ phận văn phòng trung ương hội, ban tổ chức - chính sách, ban tuyên giáo- phong trào, ban kiểm tra- pháp luật, ban tài chính và báo cựu chiến binh. Tổ chức đại hội cựu chiến binh 5 năm 1 lần, số lượng đại biểu tham dự đến vài trăm người trên tổng số vài triệu cựu chiến binh. Theo như thông báo về hội nghị cựu chiến binh toàn quốc lần thứ 8 sẽ tổ chức vào ngày 15 tháng 6 năm 2026 có khoảng 458 đại biểu tham dự, đại diện cho 3 triệu hội viên cựu chiến binh.

Trên 3 triệu người, tuổi trên 60 ăn lương hưu, phụ cấp, trợ cấp và đang nhận kinh phí hàng năm để tham gia chống âm mưu diễn biến hoà bình, quan điểm sai trái. Cho dù là tiền kinh phí nhà nước cấp, hay tổ chức nước ngoài, cá nhân, doanh nghiệp thì con số phải chi lên đến rất nhiều ngàn tỷ. Riêng báo cáo xây nhà, sửa nhà Nghĩa Tình Cựu Chiến Binh trong khoá 7 của hội đã gần 2 nghìn tỷ đồng, chưa kể nhiều hoạt động khác.

Trên 3 triệu cựu chiến binh này, cộng với lực lượng vũ trang công an và quân đội, cộng với đoàn viên thanh niên và các đảng viên hưu trí...đội ngũ tham gia bảo vệ Đảng CSVN lên tới khoảng gần 10 triệu người. Những người này có anh em ruột, con cái, cha mẹ tạo thành thế trận an ninh nhân dân của công an, phòng thủ khu vực của quân đội rất hùng hậu và kiên trung.

Để diễn giải dễ hiểu, không có ý xúc phạm dùng câu dân gian.

- Mật ít ruồi nhiều.

Tiền chi nhiều, lực lượng bảo vệ Đảng quá nhiều. Những người còn tuổi đang công tác thì còn đắn đo trước một số vụ việc, còn cân nhắc xem có lợi hay hại đến công cuộc phát triển đất nước hay không, ở vị trí đang công tác họ có điều kiện đánh giá tính chất và lợi hại. Nên phản ứng có chừng mực.

Còn các ông về hưu và các cháu đoàn viên có gì đâu mà phải nghĩ nhiều.

Cứ thẳng tay sát phạt hết, nhỏ bới thành to, không có cũng phải thành có. Để có việc mà làm, để chứng minh sự tồn tại của mình là có ích. Mình có quyền sinh quyền sát.

Nhưng có một vấn đề khác cần nhìn nhận, đánh giá. Đó là liệu có nguy cơ cách mạng màu trong chính nội bộ. Có chăng thế lực nào đó đang lợi dụng việc bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh để khuếch trương thanh thế, trước tiên áp lực đòi hỏi phải xử lý vụ việc này, xử lý vụ việc kia có vấn đề khi viết về chiến tranh, về chủ tịch Hồ Chí Minh. Tiến tới sẽ đòi hỏi xử lý những thứ khác với danh nghĩa bảo vệ Đảng, nhưng thực ra là âm mưu thâu tóm quyền lực.

Chỉ từ vở kịch Hải Thuỵ Bãi Quan, Diêu Văn Nguyên đã hăng hái chỉ trích, quy chụp trên tinh thần bảo vệ Đảng, mở đầu cuộc Cách Mạng Văn Hoá cùng với các đồng bọn là Trương Văn Kiều , Vương Hồng Văn và Giang Thanh để mưu tính đoạt quyền lãnh đạo đất nước Trung Cộng.

Nếu đây là thời chiến, thời kỳ bế quan toả cảng, thời kỳ ngăn sông cấm chợ, kinh tế hợp tác xã và quan hệ chỉ có anh em Trung, Nga, Cuba, Triều Tiên...thì chẳng có gì phải bàn, sắt máu thế chứ sắt máu nữa, đốt sạch, triệt sạch mọi sáng tác nghệ thuật theo tinh thần cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, cải tạo tư sản cũng chẳng sao vì đói khổ lắm rồi, thiết tha cái gì nữa.

Nay nợ cũng nhiều rồi, tài nguyên khoáng sản cũng không còn. Nhu cầu phát triển bằng nội lực của mình, nắm bắt mọi cơ hội, cởi mở tư duy, chan hoà với mọi đối tác tìm lợi ích chung...là những điều bắt buộc phải làm, không thể chần chừ, trì hoãn, né tránh được.

Xử lý những người đấu tranh vì nhân quyền, quyền tự do ngôn luận, môi trường, người lao động, trẻ em, tôn giáo...còn biện bạch lý lẽ không xâm phạm nội bộ lẫn nhau. Những người bị xử lý là những người lợi dụng quyền tự do ngôn luận chống phá này nọ trước chất vấn của quốc tế.

Nhưng nghe theo đám kia mà xử lý những người biên tập, xuất bản, tác giả vì tội văn chương. Thế giới văn minh sẽ nhìn Việt Nam với một con mắt rất e dè. Có lẽ đây chính là điều mà thế lực nào đó đang đứng đằng sau đám đông dư luận viên kia muốn vậy.

Chúng muốn Việt Nam tự cô lập trong những sợi giây chính mình giăng ra.

Không thể để chúng tự tung tự tác, muốn quy chụp diễn giải như thế nào là được như vậy.

Không thể chiều chúng xử lý người ta theo đòi hỏi của chúng. Một xã hội văn minh làm sao đòi sát phạt người sáng tác như kiểu người Hồi Giáo với nhà văn, nhà thơ Salman Rushdie.

Cứ như vậy là tự tạo cho chúng quyền lực, sự tự tin, được đằng chân lân đằng đầu và không chừng chính chúng sẽ tạo lên cuộc cách mạng màu nào đó !
Á chà , anh Lâm Le đã cáu .
 
Nguy cơ cách mạng màu trong nội bộ.

..................................

Cách chức, kỷ luật, truy tố...tràn ngập mạng xã hội là những bài viết, dòng trạng thái sục sôi đòi hỏi xử lý những người liên quan đến cuốn sách Chuyện Của Thanh trong mấy ngày qua.

Những người sục sôi đòi hỏi này là ai ?

Phần lớn là cựu chiến binh và khối dư luận viên. Trong đó cựu chiến binh là nhóm chủ lực trong cuộc tấn công này, cũng như trước đó họ tấn công vào cuốn sách Nỗi Buồn Chiến Tranh.

Hội CCB Việt Nam thành lập vào thời kỳ CNXH ở Đông Âu trên bờ vực tan rã, vào ngày 24 tháng 2 năm 1990. Hội có một số nhiệm vụ.

- Tham gia xây dựng và bảo vệ Đảng, chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa; đấu tranh chống mọi âm mưu, hoạt động chống phá hoại của các thế lực thù địch; chống các quan điểm sai trái với đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước...

- Phối hợp với Đoàn Thanh niên ******** Hồ Chí Minh, các tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, cơ quan quân sự giáo dục truyền thống yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ý chí tự lực, tự cường cho thế hệ trẻ.

Như vậy từ nhiệm vụ là người lính cầm súng, sau khi từ giã chiến trường, những quân nhân này tiếp tục chuyển sang mặt trận không tiếng súng, thay vì súng đạn thì họ chiến đấu bằng bàn phím, bút và mồm. Kinh phí hoạt động của hội từ ngân sách nhà nước một phần, họ được phép nhận tài trợ của cá nhân và tổ chức nước ngoài hay của cách doanh nghiệp tư nhân, nhà nước.

Thực sự đến nay thì chưa rõ cơ quan nào chỉ đạọ, lãnh đạo Hội Cựu Chiến Binh. Trên danh nghĩa họ thuộc Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng. Nhưng không nói rõ Ban nào của Đảng trực tiếp chỉ đạo. Tổng Cục Chính Trị Quân Đội, Quân Uỷ Trung Ương hay Ban Tuyên Giáo, Dân Vận ?

Hội CCB tổ chức thành 4 cấp, trung ương, tỉnh thành, quận huyện và phường xã. Có ban thường trực và các bộ phận văn phòng trung ương hội, ban tổ chức - chính sách, ban tuyên giáo- phong trào, ban kiểm tra- pháp luật, ban tài chính và báo cựu chiến binh. Tổ chức đại hội cựu chiến binh 5 năm 1 lần, số lượng đại biểu tham dự đến vài trăm người trên tổng số vài triệu cựu chiến binh. Theo như thông báo về hội nghị cựu chiến binh toàn quốc lần thứ 8 sẽ tổ chức vào ngày 15 tháng 6 năm 2026 có khoảng 458 đại biểu tham dự, đại diện cho 3 triệu hội viên cựu chiến binh.

Trên 3 triệu người, tuổi trên 60 ăn lương hưu, phụ cấp, trợ cấp và đang nhận kinh phí hàng năm để tham gia chống âm mưu diễn biến hoà bình, quan điểm sai trái. Cho dù là tiền kinh phí nhà nước cấp, hay tổ chức nước ngoài, cá nhân, doanh nghiệp thì con số phải chi lên đến rất nhiều ngàn tỷ. Riêng báo cáo xây nhà, sửa nhà Nghĩa Tình Cựu Chiến Binh trong khoá 7 của hội đã gần 2 nghìn tỷ đồng, chưa kể nhiều hoạt động khác.

Trên 3 triệu cựu chiến binh này, cộng với lực lượng vũ trang công an và quân đội, cộng với đoàn viên thanh niên và các đảng viên hưu trí...đội ngũ tham gia bảo vệ Đảng CSVN lên tới khoảng gần 10 triệu người. Những người này có anh em ruột, con cái, cha mẹ tạo thành thế trận an ninh nhân dân của công an, phòng thủ khu vực của quân đội rất hùng hậu và kiên trung.

Để diễn giải dễ hiểu, không có ý xúc phạm dùng câu dân gian.

- Mật ít ruồi nhiều.

Tiền chi nhiều, lực lượng bảo vệ Đảng quá nhiều. Những người còn tuổi đang công tác thì còn đắn đo trước một số vụ việc, còn cân nhắc xem có lợi hay hại đến công cuộc phát triển đất nước hay không, ở vị trí đang công tác họ có điều kiện đánh giá tính chất và lợi hại. Nên phản ứng có chừng mực.

Còn các ông về hưu và các cháu đoàn viên có gì đâu mà phải nghĩ nhiều.

Cứ thẳng tay sát phạt hết, nhỏ bới thành to, không có cũng phải thành có. Để có việc mà làm, để chứng minh sự tồn tại của mình là có ích. Mình có quyền sinh quyền sát.

Nhưng có một vấn đề khác cần nhìn nhận, đánh giá. Đó là liệu có nguy cơ cách mạng màu trong chính nội bộ. Có chăng thế lực nào đó đang lợi dụng việc bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh để khuếch trương thanh thế, trước tiên áp lực đòi hỏi phải xử lý vụ việc này, xử lý vụ việc kia có vấn đề khi viết về chiến tranh, về chủ tịch Hồ Chí Minh. Tiến tới sẽ đòi hỏi xử lý những thứ khác với danh nghĩa bảo vệ Đảng, nhưng thực ra là âm mưu thâu tóm quyền lực.

Chỉ từ vở kịch Hải Thuỵ Bãi Quan, Diêu Văn Nguyên đã hăng hái chỉ trích, quy chụp trên tinh thần bảo vệ Đảng, mở đầu cuộc Cách Mạng Văn Hoá cùng với các đồng bọn là Trương Văn Kiều , Vương Hồng Văn và Giang Thanh để mưu tính đoạt quyền lãnh đạo đất nước Trung Cộng.

Nếu đây là thời chiến, thời kỳ bế quan toả cảng, thời kỳ ngăn sông cấm chợ, kinh tế hợp tác xã và quan hệ chỉ có anh em Trung, Nga, Cuba, Triều Tiên...thì chẳng có gì phải bàn, sắt máu thế chứ sắt máu nữa, đốt sạch, triệt sạch mọi sáng tác nghệ thuật theo tinh thần cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, cải tạo tư sản cũng chẳng sao vì đói khổ lắm rồi, thiết tha cái gì nữa.

Nay nợ cũng nhiều rồi, tài nguyên khoáng sản cũng không còn. Nhu cầu phát triển bằng nội lực của mình, nắm bắt mọi cơ hội, cởi mở tư duy, chan hoà với mọi đối tác tìm lợi ích chung...là những điều bắt buộc phải làm, không thể chần chừ, trì hoãn, né tránh được.

Xử lý những người đấu tranh vì nhân quyền, quyền tự do ngôn luận, môi trường, người lao động, trẻ em, tôn giáo...còn biện bạch lý lẽ không xâm phạm nội bộ lẫn nhau. Những người bị xử lý là những người lợi dụng quyền tự do ngôn luận chống phá này nọ trước chất vấn của quốc tế.

Nhưng nghe theo đám kia mà xử lý những người biên tập, xuất bản, tác giả vì tội văn chương. Thế giới văn minh sẽ nhìn Việt Nam với một con mắt rất e dè. Có lẽ đây chính là điều mà thế lực nào đó đang đứng đằng sau đám đông dư luận viên kia muốn vậy.

Chúng muốn Việt Nam tự cô lập trong những sợi giây chính mình giăng ra.

Không thể để chúng tự tung tự tác, muốn quy chụp diễn giải như thế nào là được như vậy.

Không thể chiều chúng xử lý người ta theo đòi hỏi của chúng. Một xã hội văn minh làm sao đòi sát phạt người sáng tác như kiểu người Hồi Giáo với nhà văn, nhà thơ Salman Rushdie.

Cứ như vậy là tự tạo cho chúng quyền lực, sự tự tin, được đằng chân lân đằng đầu và không chừng chính chúng sẽ tạo lên cuộc cách mạng màu nào đó !
Tao nói rồi. Tô Lâm mà không sớm làm gỏi cái lũ kiêu binh, cậy công thần mà ảo tưởng, xách động bò đỏ đấu tố loạn xạ này thì xứ này mãi mãi đéo ngóc đầu lên được.
 
nên giản tán cái hội của mấy thằng Lồn lính già này, đéo có ở đâu như xứ vietcong này, già xuống ghế vẫn cứ muốn níu kéo hào quang, mấy thằng già ccb cứ đầu tháng lại quân phục chỉnh tề lên phường họp, mà đéo biết họp cái con cặc gì trên đấy, tốn tiền ngân sách nuôi hội này đéo để làm gì
 
Bản chất chúng thần thánh hoá để tẩy não đám súc vật mới lớn. Nhưng bọn cấp tiến thì muốn vẽ lên hình tượng thân thuộc hơn để gần gũi thuyết phục hơn. Nhưng cuối cùng chúng nó lại cắn nhẫn nhau vì đơn giản hình tượng đéo có thật thì có bốc phét kiểu đéo gì cũng đéo thể thống nhất được quan điểm với nhau. Cũng như việc giành chính quyền và cướp chính quyền đều giống nhau mà thôi. Bản chất đéo thay đổi dù dùng mỹ từ nào cũng đéo che đậy được bản chất vấn đề
 
Top