Trình Ca
Đàn iem Duy Mạnh
🌸Muốn thành đại sự, điều quan trọng không phải là tự mình làm được bao nhiêu việc.
Mà là biết nhìn người, chọn người, dùng người, giữ người và tạo ra một cục diện để người tài tự nguyện cống hiến.
Cổ nhân đúc kết thuật dụng nhân thành sáu tầng cảnh giới.
Tầng 1: Biết người.
Muốn dùng người thì trước hết phải biết người.
Đây cũng là điều khó nhất, bởi con người rất giỏi che giấu bản thân.
Nhiều người chỉ qua vài lần gặp đã vội tin tưởng, chỉ vì vài lời nói hay vài hành động đẹp mà kết luận về cả một con người.
Nhưng cổ nhân không nhìn người theo cách đó.
Họ quan sát khi người ấy có lợi, khi gặp nghịch cảnh, khi nắm quyền và cả khi mất hết.
Bởi thuận cảnh chỉ cho thấy năng lực, còn nghịch cảnh mới bộc lộ bản chất.
Khi hoàn cảnh thay đổi, lòng người cũng vì thế mà hiện rõ.
Tầng 2: Chọn người.
Có người rất tài nhưng tham vọng quá lớn.
Có người trung thành nhưng năng lực còn hạn chế.
Có người thông minh nhưng thiếu đạo đức.
Vì vậy, bậc đế vương không tìm người hoàn hảo, mà tìm người phù hợp với từng vị trí.
Cổ nhân từng nói:
“Có đức mà thiếu tài còn có thể bồi dưỡng. Có tài mà thiếu đức sớm muộn cũng sinh họa.”
Chọn đúng người luôn quan trọng hơn chọn người nổi tiếng, bởi đặt đúng một người còn giá trị hơn giữ thật nhiều người giỏi bên cạnh.
Tầng 3: Nghệ thuật dùng người.
Đây chính là tư tưởng nổi tiếng: dụng nhân như dụng mộc.
Gỗ lim không dùng làm đũa, tre không dùng dựng cột.
Mỗi loại gỗ đều có giá trị riêng nếu được đặt đúng chỗ.
Con người cũng vậy. Điều tạo nên khác biệt của người lãnh đạo không phải là sở hữu nhiều nhân tài, mà là biết để mỗi người phát huy đúng sở trường của mình.
Người giỏi chiến lược không nên bị trói trong những công việc lặp lại.
Người giỏi giao tiếp không nên bị nhốt sau bàn giấy.
Người giỏi chi tiết cũng không nên bị đẩy đi mở đường.
Khi đúng người, đúng việc, giá trị tạo ra có thể lớn hơn rất nhiều lần.
Tầng 4: Giữ Người
Nhưng dùng được người vẫn chưa phải là đỉnh cao.
Giữ được người mới là bản lĩnh.
Tiền bạc có thể giữ người trong một thời gian, nhưng công bằng mới giữ được lòng người lâu dài.
Người có công phải được ghi nhận, người có lỗi phải chịu trách nhiệm.
Không thiên vị, không cảm tính. Quan trọng hơn cả là để người tài nhìn thấy tương lai của chính họ trong tổ chức.
Khi con người nhìn thấy con đường phía trước, họ sẽ không cần ai níu giữ.
Tầng 5: Nghệ thuật cân bằng quyền lực.
Nhiều người lầm tưởng đây là sự đa nghi, nhưng thực chất đó là cách bảo vệ sự ổn định.
Bậc đế vương không nghi ngờ tất cả, nhưng cũng không để quyền lực tập trung tuyệt đối vào một người hay một phe phái.
Trao quyền là cần thiết, nhưng quyền lực luôn phải đi cùng sự kiểm soát.
Tin người là điều nên làm, nhưng không giao toàn bộ vận mệnh của cả hệ thống cho một cá nhân.
Điều ấy không phải vì thiếu niềm tin, mà vì hiểu rõ bản chất của quyền lực và lòng người.
Tầng 6: Thuật của bậc đế vương.
Người lãnh đạo bình thường quản lý con người.
Bậc đế vương quản lý cục diện.
Họ không cần xuất hiện ở mọi nơi, cũng không phải tự tay giải quyết mọi việc.
Điều họ xây dựng là một hệ thống đủ tốt để người tài tự phát huy năng lực, người có phẩm chất được trọng dụng, còn những người không phù hợp dần bị sàng lọc theo quy luật vận hành.
Khi lợi ích của mỗi cá nhân gắn với lợi ích của tập thể, con người sẽ chủ động làm điều đúng mà không cần bị ép buộc.
Đó mới là đỉnh cao của dụng nhân.
Không phải khiến người khác làm việc cho mình, mà là khiến họ tin rằng cống hiến cho đại cuộc cũng chính là thành tựu của bản thân họ.
Đến khi ấy, thiên hạ đi theo không phải vì sợ hãi, cũng không chỉ vì phần thưởng, mà bởi họ tin rằng đó là con đường đúng.
Không có triều đại nào hưng thịnh chỉ nhờ một thiên tài.
Mọi thời đại hưng thịnh đều bắt đầu từ việc đặt đúng người vào đúng chỗ.
Kẻ tầm thường dùng sức.
Người giỏi dùng trí.
Bậc đế vương dùng người.
Còn bậc minh quân..để người tài có đất dụng võ,người tốt được trọng dụng và cả hệ thống tự vận hành.🌸🌸