SGNho
Địt mẹ đau lòng
Lá cờ Điện Biên: Khi biểu tượng vĩ đại che mờ sự thật lịch sử
Cảnh phất cờ tung bay trên nóc hầm Tướng Christian de Castries, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí nhiều thế hệ người Việt như biểu tượng đỉnh cao của chiến thắng Điện Biên Phủ, hóa ra lại là một thước phim dàn dựng. Viện Nghe nhìn Quốc gia Pháp (INA), thông qua kho lưu trữ của mình, đã xác nhận đoạn phim câm dài 1 phút 24 giây này là một trích đoạn từ bộ phim Việt Nam sản xuất năm 1964, kỷ niệm 10 năm chiến thắng, không phải tư liệu chiến trường thật. Phong cách quay phim, theo INA, mang đậm dấu ấn của đạo diễn người Nga Roman Karmen, người đã đến Việt Nam vào ngày 24 tháng 5 năm 1954, tức là hơn nửa tháng sau khi Điện Biên Phủ thất thủ.
Sự thật này không phải là điều mới mẻ, mà đã được các nhà sử học và nhân chứng Việt Nam khẳng định từ lâu. Cách đây 17 năm, Thiếu tướng Lê Mã Lương, khi đó là Giám đốc Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam, đã quả quyết rằng chỉ có lá cờ trên đồi Him Lam là lá cờ duy nhất được cắm trong trận Điện Biên Phủ. Ông nhấn mạnh việc cần "trả lại cho lịch sử những điều vốn có của nó", thậm chí đã yêu cầu gỡ bỏ lá cờ biểu tượng từng trưng bày tại bảo tàng, khẳng định đó chỉ là cảnh dựng để quay phim và không có thực trong lịch sử.
Trước đó nữa, vào năm 2001, tạp chí "Lịch sử quân đội" cũng đã đăng bài của Đại tá Trần Quang Vĩ, bác bỏ hoàn toàn chuyện cắm cờ trên nóc hầm Đờ Cát. Quan trọng hơn cả là lời kể của ông Hoàng Đăng Vinh, một trong năm chiến sĩ đầu tiên xông vào hầm bắt sống Tướng de Castries. Ông Vinh đã nhiều lần báo cáo với Tổng cục Chính trị, Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam và các hội nghị báo chí rằng không hề có chuyện cắm cờ; tiểu đội của ông không mang theo cờ, và thời điểm đó (khoảng 5 giờ chiều) trời đã tối, toàn bộ tù binh đã được áp giải, đơn vị cũng đã rút đi.
Vậy là, một hình ảnh mang tính biểu tượng mạnh mẽ, được dựng lên vì mục đích điện ảnh và tuyên truyền, đã trở thành "sự thật" trong tâm tưởng nhiều người suốt hàng thập kỷ. Việc các cơ quan lưu trữ quốc tế và các nhân chứng lịch sử trong nước cùng lên tiếng khẳng định một điều, liệu có đủ sức mạnh để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, hay biểu tượng vẫn sẽ tiếp tục ngự trị, bất chấp những dữ liệu lịch sử?
Cảnh phất cờ tung bay trên nóc hầm Tướng Christian de Castries, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí nhiều thế hệ người Việt như biểu tượng đỉnh cao của chiến thắng Điện Biên Phủ, hóa ra lại là một thước phim dàn dựng. Viện Nghe nhìn Quốc gia Pháp (INA), thông qua kho lưu trữ của mình, đã xác nhận đoạn phim câm dài 1 phút 24 giây này là một trích đoạn từ bộ phim Việt Nam sản xuất năm 1964, kỷ niệm 10 năm chiến thắng, không phải tư liệu chiến trường thật. Phong cách quay phim, theo INA, mang đậm dấu ấn của đạo diễn người Nga Roman Karmen, người đã đến Việt Nam vào ngày 24 tháng 5 năm 1954, tức là hơn nửa tháng sau khi Điện Biên Phủ thất thủ.
Sự thật này không phải là điều mới mẻ, mà đã được các nhà sử học và nhân chứng Việt Nam khẳng định từ lâu. Cách đây 17 năm, Thiếu tướng Lê Mã Lương, khi đó là Giám đốc Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam, đã quả quyết rằng chỉ có lá cờ trên đồi Him Lam là lá cờ duy nhất được cắm trong trận Điện Biên Phủ. Ông nhấn mạnh việc cần "trả lại cho lịch sử những điều vốn có của nó", thậm chí đã yêu cầu gỡ bỏ lá cờ biểu tượng từng trưng bày tại bảo tàng, khẳng định đó chỉ là cảnh dựng để quay phim và không có thực trong lịch sử.
Trước đó nữa, vào năm 2001, tạp chí "Lịch sử quân đội" cũng đã đăng bài của Đại tá Trần Quang Vĩ, bác bỏ hoàn toàn chuyện cắm cờ trên nóc hầm Đờ Cát. Quan trọng hơn cả là lời kể của ông Hoàng Đăng Vinh, một trong năm chiến sĩ đầu tiên xông vào hầm bắt sống Tướng de Castries. Ông Vinh đã nhiều lần báo cáo với Tổng cục Chính trị, Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam và các hội nghị báo chí rằng không hề có chuyện cắm cờ; tiểu đội của ông không mang theo cờ, và thời điểm đó (khoảng 5 giờ chiều) trời đã tối, toàn bộ tù binh đã được áp giải, đơn vị cũng đã rút đi.
Vậy là, một hình ảnh mang tính biểu tượng mạnh mẽ, được dựng lên vì mục đích điện ảnh và tuyên truyền, đã trở thành "sự thật" trong tâm tưởng nhiều người suốt hàng thập kỷ. Việc các cơ quan lưu trữ quốc tế và các nhân chứng lịch sử trong nước cùng lên tiếng khẳng định một điều, liệu có đủ sức mạnh để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, hay biểu tượng vẫn sẽ tiếp tục ngự trị, bất chấp những dữ liệu lịch sử?


