Hotboidn91
Đệ Anh VaiLonThat
.....
tml thớt ló khen +sản hảM đang khai dâm trí để những con rét bun ngu dốt quay về với chánh nghĩa quốc gia
M đang khai dâm trí để những con rét bun ngu dốt quay về với chánh nghĩa quốc gia
tml thớt ló khen +sản hả
Trao trả 2 bên a trâu nhétml thớt ló khen +sản hả
Ko cởi bỏ thì về cm vs cán bụViệt cộng rừng ngầu vkl, cởi bỏ quần áo của bơ thừa cặn bã cấp cho luôn, giờ con cháu chúng nó lại đem tiền đi mua iphone, mua ipad.
![]()
Việt cộng rừng ngầu vkl, cởi bỏ quần áo của bơ thừa cặn bã cấp cho luôn, giờ con cháu chúng nó lại đem tiền đi mua iphone, mua ipad.
![]()
tml TM tuấn biên soạn đã bị bắt đótml viết sách là thằng tự diễn biến tự chuyển hoá chúa luôn chứ ai. Bọn này hay xạo lồn viết sách lắm. Nhớ đợt lão Bắc Son còn ra sách học tập theo gương hồ kiểng nữa mà.
Thập niên 80 90 loạn thậtĐọc mấy vụ cướp máy bay để đi tỵ nạn cũng hay không kém, tiếc là tao không tìm được nguồn nào khác để so sánh:
Vài vụ cướp máy bay quân sự ở Việt Nam những năm 197x-198x
Vụ Đinh Công Giểng
Vụ cướp máy bay quân sự đầu tiên gây chấn động lúc bấy giờ là việc cướp chiếc máy bay C-47 ở trung đoàn 918 ngày 22/3/1978. Tác giả của vụ cướp này là Thượng úy Đinh Công Giểng, phi công của Trung đoàn 918, người Quảng Ninh, và Lại Đắc Ngọc, là Trung tá phi công ngụy, trưởng phòng huấn luyện của không lực ngụy, sau giải phóng, được trưng dụng ảnh làm giáo viên huấn luyện lái C-47. Số nhân viên trưng dụng từ chế độ cũ ở Trung đoàn 918 chỉ có 10 người, là phi công và cơ giới.
Thượng tá Nguyễn Chí Cự, nguyên Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn 918 (bây giờ là Lữ đoàn 918), cho biết ở phi đội C-47 chỉ có một mình phi công Ngọc. Còn phi công Giểng trước khi bay C47 là phi công bay An-2. Giểng cùng lập kế hoạch với Ngọc cướp máy bay đi nước ngoài. Sáng 22/3/1978, chiếc máy bay C-47 cất cánh từ căn cứ Tân Sơn Nhất đi sân bay Quản Long (Cà Mau) để bay huấn luyện theo kế hoạch. Máy bay đã được nạp đầy xăng vì chuyến bay đó sẽ huấn luyện bay vòng kín. Khi đến sân bay Quản Long, nhân lúc cơ giới chính tên Mận và cơ giới phụ tên Nghị đang đi chợ thì Giểng, phi công lái phụ của Ngọc, thông báo động cơ máy bay bị trục trặc, đề nghị giám đốc sân bay Cà Mau cho bay thử lại.
Theo nguyên tắc, phải có cơ giới trên không đi cùng thì mới được phép bay. Nhưng lúc đó cả hai cơ giới đều đang đi chợ. Chắc cũng không ngờ đến chuyện cướp máy bay nên giám đốc sân bay Cà Mau đồng ý, nhưng rồi họ bay mất luôn. Thượng tá Nguyễn Chí Cự đang trực chỉ huy bay ở căn cứ Tân Sơn Nhất, nghe Cà Mau báo về là C-47 bị mất tích: "tôi bàng hoàng, nghĩ ngay đến chuyện hai người ấy cướp máy bay ra nước ngoài vì từ Cà Mau bay ra biển, chỉ cần 3 phút là tách khỏi đất liền" - Thượng tá Nguyễn Chí Cự nói. Chiếc C-47 đã bay qua Thái Lan rồi sau đó sang Singapore. Vụ này đã gây tác hại trực tiếp tới sức chiến đấu và tâm lý của đội ngũ phi công, ảnh hưởng tiêu cực đến tình hình Trung đoàn 918 lúc đó.
Vụ Tiêu Khánh Nha
Theo ông T.M.Q, một đồng đội cũ của Tiêu Khánh Nha,sau này là cơ trưởng của Vietnam Airlines, đã nghỉ hưu thì Tiêu Khánh Nha là phi đội trưởng phi đội C-130, là phi công rất giỏi, gan dạ. đã bay ném bom tấn công bọn Pol Pot, kinh qua nhiều trận đánh cảm tử, đạt được nhiều thành tích và được làm hồ sơ để phong tặng anh hùng. Sau khi Trung Quốc đánh biên giới phía Bắc Việt Nam (17/2/1979), người ta cho rằng Tiêu Khánh Nha là người gốc Hoa, hồ sơ phong tặng anh hùng bị gác lại. Tiêu Khánh Nha bị cắt bay!
Chiếc máy bay C-130 mà Tiêu Khánh Nha lấy đi đang được sửa chữa, nằm ở đường băng Nam - Bắc, gần xưởng sửa chữa A-41, ở phía trước C-130 còn có một máy bay loại C-119 rất lớn đi ngang đường di chuyển nội bộ trong khu vực sân bay, dừng lại ngay giữa đường, vô tình chắn luôn đường ra vô của chiếc C-130, ông T.M.Q cho biết: "Chúng tôi không biết làm cách nào mà anh Nha có thể lái chiếc C-130 thoát ra trong khi chiếc C-119 to đùng chắn đường" .
Mọi việc diễn ra rất nhanh, như đã dẫn trong bài, Tiêu Khánh Nha dắt vợ con lên máy bay, rút súng ngắn buộc viên sĩ quan cơ giới rời khỏi máy bay. Chiếc C130 rời mặt đất, bay thẳng ra Vũng Tàu rồi sang Singapore. Đó là con đường ngắn nhất ra khỏi biên giới Việt Nam. Tiêu Khánh Nha biết bay ở độ cao như thế nào để tránh mạng lưới rađa phòng không và không để máy bay F-5 từ sân bay Biên Hòa truy tìm. Từ đó bay qua Singapore chỉ khoảng 1 giờ 45 phút. Khi đến Singapore, Tiêu Khánh Nha và 11 người đi cùng đã xin định cư ở Mỹ.
Trong khi những người đào tẩu chuẩn bị lên đường qua Mỹ trong vòng một tuần nữa thì anh bộ đội bị đánh ngất khi nhóm Tiêu Khánh Nha lấy cắp máy bay C-130 (tên Tạo, là tân binh người Nam Định) nằng nặc đòi quay về Việt Nam. Dù dù ai khuyên can thế nào anh vẫn không thay đổi quyết định.
Khi phát hiện chiếc C-130 nổ máy, lẽ ra phải gọi thêm đồng đội hay báo cáo ngay cho cấp trên, anh Tạo lại chạy đến ngay trước mũi máy bay chất vấn, ngăn cản... nên bị đánh ngất rồi đưa lên máy bay. Khi tỉnh lại, biết chuyện gì đã xảy ra, anh Tạo chửi mắng, thóa mạ những kẻ cướp máy bay là "bọn phản quốc". Khi máy bay hạ cánh ở Singapore, hai vợ chồng Tiêu Khánh Nha xin lỗi anh Tạo vì buộc phải làm liên lụy đến anh rồi khuyên anh đi cùng. Anh Tạo kiên quyết đòi quay lại Việt Nam. Tiêu Khánh Nha nhờ Đại sứ quán Hoa Kỳ bảo vệ Tạo, khi nào Việt Nam cử người sang nhận lại máy bay thì thu xếp cho Tạo về cùng. Sau đó cùng vợ móc hết số tiền, vàng mà mình mang theo để gửi tặng anh Tạo.
Ít lâu sau, Việt Nam cử người sang đưa máy bay về. Với người chiến sĩ trẻ tên Tạo, việc đòi quay về Việt Nam của anh khiến người ta không thể tin được vì trong khi không ít người tìm cách vượt biên để được đến Mỹ thì anh lại từ chối. Đã ngần ấy năm trôi qua, chưa ai nghe gì về số phận của người chiến sĩ ấy...
Với tội danh đánh cắp máy bay, trong phiên tòa xử vắng mặt ở Việt Nam, Thượng úy phi công Tiêu Khánh Nha bị tuyên án tử hình. Trương Văn Ẩm (một trong những nhân viên kỹ thuật ngụy được giữ lại làm việc cho Cục Kỹ thuật không quân trước khi tẩu thoát) và những người còn lại bị tuyên án từ 20 đến 35 năm tù.
Sau này, trả lời một tờ báo hải ngoại, Trương Văn Ẩm kể: "Sau khi đến Singapore, cảnh sát Singapore nói rằng sẽ cho máy bay dẫn đường để chúng tôi bay qua Philippines!
Chúng tôi nhất quyết không đồng ý và khẩn thiết xin được gặp nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Singapore. Đến ngày thứ ba ở Singapore, chúng tôi được gặp một nhân viên CIA. Ông nói rằng: "Chúng tôi nhận các anh nhưng chúng tôi nghi vấn có chuyện sắp xếp từ Việt Nam cho các anh đi".
Cuối cùng, chúng tôi cũng được Hoa Kỳ đồng ý cho tị nạn chính trị và được định cư ở Hoa Kỳ trước ngày giáng sinh. Sau khi đến Mỹ không lâu, một người trong nhóm bị bệnh chết. Sau này, một thành viên khác trong nhóm trở về Việt Nam như một Việt kiều".
Với phi công Tiêu Khánh Nha, trong tâm thức của nhiều đồng đội, vẫn luôn dành cho anh sự trân trọng vì tài năng, bản lĩnh của anh. Ai cũng thấu hiểu uẩn khúc khi anh phải rời bỏ đất nước. Do hoàn cảnh đưa đẩy, từ một phi công chuẩn bị được phong anh hùng, trở thành kẻ đánh cắp máy bay và phản bội Tổ quốc. Anh Nha giờ đã lớn tuổi, rất muốn quay về Việt Nam thăm quê hương một lần trước khi chết nhưng bản án tử hình khiếm diện trước kia vẫn còn đó..." - ông T.M.Q nói
Vụ Kiều Thanh Lục:
Đại tá Trần Văn Tuyên, cựu giảng viên Học viện Phòng không không quân, nguyên chủ nhiệm bay Trung đoàn 918, cho biết: "Kiều Thanh Lục là phi công của trung đoàn 917, bị cắt bay do vi phạm kỷ luật nên bất mãn, lập mưu cướp trực thăng đi nước ngoài xin tị nạn".
Một chiếc trực thăng quân sự với đầy đủ vũ khí và cơ số xăng dầu bị cướp ngay giữa ban ngày tại trụ sở chỉ huy của Quân chủng Phòng không không quân đã gây chấn động toàn quân. Tình trạng báo động khẩn cấp được ban ra. Máy bay MiG được lệnh xuất phát truy đuổi chiếc UH-1 nhưng không còn kịp. Hai phi công trực ngày hôm đó phải đi tù.
Trong khi các máy bay MiG đang truy tìm thì chiếc trực thăng UH-1 số hiệu 576 do Kiều Thanh Lục điều khiển đã hạ cánh xuống... Trung Quốc. Theo lời kể của Dương Văn Lợi - sĩ quan kkhông lực ngụy, một trong 10 thành viên bỏ trốn trên chiếc trực thăng, ở nước ngoài, thì họ nhằm hướng Hong Kong như đã tính toán nhưng thế nào nó đáp xuống một khoảnh ruộng tại huyện Đại Tân thuộc Quảng Tây do... cạn xăng!
Bắc Kinh muốn lợi dụng sự kiện chiếc UH-1 và 10 người trốn từ Việt Nam để tuyên truyền chống VN nên họ được đưa về Bắc Kinh và được tiếp đãi trọng thể như khách quý nhưng sau khi nghe họ trình bày ý muốn gặp đại diện của Liên Hiệp Quốc ở Bắc Kinh để xin đi tị nạn tại một quốc gia khác, sự tiếp đón nhạt nhẽo hẳn.
Trong khi đó ở Việt Nam, một phiên tòa xử vắng mặt đã tuyên án tử hình 5 người trong nhóm cướp trực thăng gồm Kiều Thanh Lục, Dương Văn Lợi, Dương Văn Báu, Lê Ngọc Sơn (phi công phụ) và Hoàng Xuân Đoàn (cơ giới trên không).
"Tôi ở Bắc Kinh trên 6 tháng, lúc Liên Hiệp Quốc liên lạc với bên Mỹ thì bên Mỹ viết cho tôi thư trả lời.
Tôi gửi một đơn nữa thì Mỹ cho người qua, nói với chúng tôi là Mỹ sẵn sàng nhận cả 10 người chúng tôi nhưng Trung Quốc không cho chúng tôi đi" - Dương Văn Lợi kể trong một cuộc phỏng vấn ở nước ngoài.
Hai năm rưỡi sau, từ Bắc Kinh, gia đình Dương Văn Lợi được đưa về Liễu Châu với khuyến cáo nếu không muốn ở lại Trung Quốc thì phải vào sống trong trại tị nạn! "Tại Liễu Châu, tôi làm quen với một số người Việt từ Hà Nội hoặc Hải Phòng trốn qua Hong Kong rồi bị bắt trả về Trung Quốc, tôi đưa tiền nhờ họ mua một chiếc thuyền cũ với quyết tâm thoát khỏi Hoa Lục bằng đường biển" - Dương Văn Lợi kể.
Năm 1983, tức gần 3 năm bị mắc kẹt ở Trung Quốc, gia đình Lợi mới có cơ hội thoát khỏi Trung Quốc. Dương Văn Lợi cho biết: "Đó là chuyến vượt biển đầy trắc trở. Tàu cũ nên hết hư cái này đến hỏng cái khác. Trên đường đi, lần lượt có 40 thuyền lớn nhỏ đi ngang, chúng tôi vẫy gọi nhưng không chiếc nào dừng lại cho đến khi gặp được một tàu Liên Xô trong cơn bão.
Họ cho hai thợ máy sửa giúp máy tàu để chúng tôi tiếp tục hành trình. Cuối cùng, tàu cập vào một đảo nhỏ của Philippines là Dalupiri".
Từ đảo Dalupiri, nhóm người được đưa về Manila rồi vào trại tị nạn. Năm 1985, gia đình Dương Văn Lợi được đi Pháp định cư rồi sau này qua có viết cuốn sách"Hà Nội Báo động đỏ" ... chửi ác!
Sau khi gia đình Dương Văn Lợi đến Pháp, mấy năm sau, em trai Dương Văn Lợi là Dương Văn Báu cũng trốn khỏi Bắc Kinh bằng đường biển và tị nạn ở Nhật Bản. Cơ giới trên không Hoàng Xuân Đoàn cũng trốn khỏi Bắc Kinh qua tị nạn ở Canada. 3 người là Kiều Thanh Lục, vợ sắp cưới của Lục và Lê Ngọc Sơn ở lạ i Bắc Kinh lập nghiệp.
Nên mới có cộng đồng ng việt hải ngoại ở khắp tg, khoảng 2tr ng vượt biển , 200k làm mồi cho cáThập niên 80 90 loạn thật
Mấy ông 3que nhìn thấy CS như nhìn thấy cọp, chạy mất hồn mất vía thế kia thì đánh đấm gì
Trước 75 thì thái sing hàn ấn mã indo nó qua vịt kiếm việc làm, nhờ ơn phỏng dái giờ giờ thành cường quốc xuất khẩu đĩ vs culi
Khúc guột ngàn dặm, sau 75 tụi điếm Ấn, Thái, Indo quay lưng 360⁰Nên mới có cộng đồng ng việt hải ngoại ở khắp tg, khoảng 2tr ng vượt biển , 200k làm mồi cho cá
Tiếc cho nền giáo dục đẳng cấp châu lục, rồi sự pt hạ tầng đô thị sg rất hợp lí. Con quân đội ăn viện trợ thì bắc việt hay nam việt bị ngừng viện trợ sẽ thua thôiKhúc guột ngàn dặm, sau 75 tụi điếm Ấn, Thái, Indo quay lưng 360⁰
Tiền VNCH so với tiền usd hồi đó đâu hề kém cạnh, thêm hộ chiếu của VNCH thời đó mới đúng là ngạo nghễ vl.Khúc guột ngàn dặm, sau 75 tụi điếm Ấn, Thái, Indo quay lưng 360⁰
nếu gan dạ 1 chút thì bây h bọn nhật hàn,sing tuổi.lol luôn
T
Tiếc cho nền giáo dục đẳng cấp châu lục, rồi sự pt hạ tầng đô thị sg rất hợp lí. Con quân đội ăn viện trợ thì bắc việt hay nam việt bị ngừng viện trợ sẽ thua thôi
Dĩ vãng nhạt nhòa.Tiền VNCH so với tiền usd hồi đó đâu hề kém cạnh, thêm hộ chiếu của VNCH thời đó mới đúng là ngạo nghễ vl.
Dkm cái thằng ba phải này, đéo có chính kiến con cặc gì hết.Dĩ vãng nhạt nhòa.
hàn còn qua làm culi là đủ hiểuTiền VNCH so với tiền usd hồi đó đâu hề kém cạnh, thêm hộ chiếu của VNCH thời đó mới đúng là ngạo nghễ vl.
Hàn thời đó rất khổ, nó thù cơm sườn tới xương tuỷhàn còn qua làm culi là đủ hiểu