S0CHODAI
Địt Bùng Đạo Tổ
Thỉnh thoảng t lại đi dạo 1 vòng lân la làm quen và giảng giải cho các hộ dân trong chung cư về BỆNH DẠI và CHÓ LÙN MẮT LỒI. Sau khi nghe diễn văn của t bọn họ đều có vẻ khá tiếp thu và có người còn cởi mở chia sẻ nỗi lo của họ
"Chúng tôi cũng sợ bệnh Dại lắm chứ, hồi nhỏ tôi từng bị chó cắn, tiêm mấy mũi không nhớ nổi, nhưng từ đó đến nay người luôn nóng, gầy, và kém chiều cao"
-> "Vậy tại sao anh vẫn nuôi chó tiếp"
"Ban đầu tôi cũng không định nuôi nhưng do con gái tôi thích chó và mang về 1 con, sau 1 thời gian nuôi nó tôi thấy nó cũng dễ thương"
-> "Nhưng anh vẫn cảm thấy không thích chó của người khác, đúng chứ?"
"Đúng vậy, tôi thấy sợ thì đúng hơn"
-> "Vậy nghĩa là anh vẫn sợ chó, đó là 1 giác quan bản năng sinh tồn, nhưng bản năng tốt lành đó bị che mờ đi bởi vì anh ...ở gần mối nguy hiểm là con chó anh đang nuôi, ở gần nó mỗi ngày, nên anh tạm quên nó, cũng giống như 1 người dân sống ở vùng chiến tranh vậy, họ không sợ bom đạn nữa, không phải vì họ dũng cảm, mà họ quen với điều đó"
(đoạn này lão nghe thấy dài vl nên hơi ngợ ngợ)
"Ý anh là sao tôi ko hiểu"
->"Nghĩa là cái bản năng tốt nhất của anh đã bị tạm tắt đi, thực tế, mối nguy hại vẫn còn đó, con chó này có thể bị lây Dại bất kì lúc nào hoặc những lúc nó bị thương, anh sờ vào nó sẽ cắn anh, lây Uốn ván, nhiễm trùng máu, kể cả tiêm vắc xin cho nó rồi vẫn có thể lây dại như thường"
" Nó được tiêm ngừa đầy đủ rồi mà....thôi, dù sao thì tôi vẫn sẽ phải nuôi tiếp, ko có bỏ được đâu, bỏ sao được"
-> " T biết chứ, anh còn vướng bận nhiều lý do, nhưng tôi chỉ khuyên anh là ngay khi có cơ hội, anh hãy ngừng nuôi động vật gây chết mấy ngàn người trong nhiều thập kỷ qua này đi"
(lão nghe vậy cười hềnh hệch)
" Sống chết có số hết rồi" (nói xong lão lủi lủi đi vô trong nhà, kiểu ko muốn tiếp khách nữa vì lúc đó t đang đứng ngoài cửa)
-> "Nhưng cái số đó sẽ thay đổi nếu anh liên tục tiếp cận với rủi ro chết người" (tao nói với vào)
....
Hết, tao ko nghĩ thế hệ tuổi như lão sẽ hiểu những lời tao nói, do câu văn của tao nó hơi cinematic 1 tí
Dù sao thì những việc tiếp cận dân nuôi chó như vậy nguy hiểm vãi cặc, vì con chó của họ cứ luôn chờ chực để liếm vào cổ chân của tao
có những pha khó hơn nhiều, đó là chó phốc nó cứ xán xán lại cổ chân, tao phải vất vả lắm để vừa né, vừa trò chuyện, chân thì què.
Vợ tao cũng nói "thôi anh đừng làm những chuyện nguy hiểm vậy nữa, một mình anh không thay đổi được cả thế giới đâu"
Tao cũng đang rất tâm tư, vì tao cũng ko hiểu tao đang làm những cái điều đéo gì đây
"Chúng tôi cũng sợ bệnh Dại lắm chứ, hồi nhỏ tôi từng bị chó cắn, tiêm mấy mũi không nhớ nổi, nhưng từ đó đến nay người luôn nóng, gầy, và kém chiều cao"
-> "Vậy tại sao anh vẫn nuôi chó tiếp"
"Ban đầu tôi cũng không định nuôi nhưng do con gái tôi thích chó và mang về 1 con, sau 1 thời gian nuôi nó tôi thấy nó cũng dễ thương"
-> "Nhưng anh vẫn cảm thấy không thích chó của người khác, đúng chứ?"
"Đúng vậy, tôi thấy sợ thì đúng hơn"
-> "Vậy nghĩa là anh vẫn sợ chó, đó là 1 giác quan bản năng sinh tồn, nhưng bản năng tốt lành đó bị che mờ đi bởi vì anh ...ở gần mối nguy hiểm là con chó anh đang nuôi, ở gần nó mỗi ngày, nên anh tạm quên nó, cũng giống như 1 người dân sống ở vùng chiến tranh vậy, họ không sợ bom đạn nữa, không phải vì họ dũng cảm, mà họ quen với điều đó"
(đoạn này lão nghe thấy dài vl nên hơi ngợ ngợ)
"Ý anh là sao tôi ko hiểu"
->"Nghĩa là cái bản năng tốt nhất của anh đã bị tạm tắt đi, thực tế, mối nguy hại vẫn còn đó, con chó này có thể bị lây Dại bất kì lúc nào hoặc những lúc nó bị thương, anh sờ vào nó sẽ cắn anh, lây Uốn ván, nhiễm trùng máu, kể cả tiêm vắc xin cho nó rồi vẫn có thể lây dại như thường"
" Nó được tiêm ngừa đầy đủ rồi mà....thôi, dù sao thì tôi vẫn sẽ phải nuôi tiếp, ko có bỏ được đâu, bỏ sao được"
-> " T biết chứ, anh còn vướng bận nhiều lý do, nhưng tôi chỉ khuyên anh là ngay khi có cơ hội, anh hãy ngừng nuôi động vật gây chết mấy ngàn người trong nhiều thập kỷ qua này đi"
(lão nghe vậy cười hềnh hệch)
" Sống chết có số hết rồi" (nói xong lão lủi lủi đi vô trong nhà, kiểu ko muốn tiếp khách nữa vì lúc đó t đang đứng ngoài cửa)
-> "Nhưng cái số đó sẽ thay đổi nếu anh liên tục tiếp cận với rủi ro chết người" (tao nói với vào)
....
Hết, tao ko nghĩ thế hệ tuổi như lão sẽ hiểu những lời tao nói, do câu văn của tao nó hơi cinematic 1 tí
Dù sao thì những việc tiếp cận dân nuôi chó như vậy nguy hiểm vãi cặc, vì con chó của họ cứ luôn chờ chực để liếm vào cổ chân của tao
có những pha khó hơn nhiều, đó là chó phốc nó cứ xán xán lại cổ chân, tao phải vất vả lắm để vừa né, vừa trò chuyện, chân thì què.Vợ tao cũng nói "thôi anh đừng làm những chuyện nguy hiểm vậy nữa, một mình anh không thay đổi được cả thế giới đâu"
Tao cũng đang rất tâm tư, vì tao cũng ko hiểu tao đang làm những cái điều đéo gì đây