Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
"Tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”
Nhìn cảnh chiến sự 2 tuần qua bên xứ U Cà, quả thật ai cũng mong muốn quê hương đất nước làng quê mình luôn được yên bình, trẻ đạp xe đi học, già bày cờ chế trà bàn chuyện lúa khoai. Ấy thế nhưng không phải thế.
Dường như có một phong trào đòi hòa bình đang lan rất rộng len lỏi vào từng hơi thở của nhịp sống, thằng Sáu xe ôm cũng nói về U cà, bà Tư bán cá mồm nhóp nhép trầu cũng đòi oánh chết mẹ "Pu chin" . Lão Tám vừa say vừa chửi dân tộc Ngố...và ..và rất nhiều đi đâu cũng nghe tiếng chửi rủa.
Cả cái xóm chợ nghèo nay cũng chia ra hai phe , hai hệ tư tưởng rỏ rệt, kẻ ủng người hô...tình làng nghĩa xóm vì đó mà sức mẻ. Anh em chú bác nhìn nhau với nữa con mắt vì thằng từng đi lao động đông âu về, thằng thì đi nghiên cứu sinh bên bển ...Đó,
May mà chuyện ở bển, nhưng cái xóm nghèo lắm chữ này dư thời gian, thiếu việc làm, kiến thức lý luận thừa thải nên cứ thích mang ra mà phan nhau. Gần 6 năm rồi, từ lúc cái xóm nghèo này được hưởng lợi từ chính sách kinh tế mới dời về đây có bao giờ không khí nó đặc quánh và hầm hập như thể ai cũng có khả năng lao vào nhau vì cái chuyện đâu đẩu đầu đâu đâu.
Nhưng cũng lạ cái là, ai ai trong cái xóm này cũng đứng lên, đập bàn, vổ đùi , chỉ chỏ mạt sát kẻ trái chiều, nhưng mấy ai biết được mình đang ủng hộ cho cái gì, và ngăn ngừa cái gì.
Thằng Sáu bà Tư nổi xung thiên muốn chửi cha mắng mẹ thằng Ngố, vì ghét cái hành động của thằng Ngố hay thương cảm cho nhân dân xứ U Cà, máu đổ tanh hôi ?! Rồi cái lạ, không biết sau này lỡ cái dụ tranh chấp quyền lợi này mà tới công chiện cái một đám nhảy dô oánh thằng Ngố, Tất nhiên đám bậu xậu tụi nó đâu có ngồi chờ chết, mà người chết là dân Ngố cái thằng Sáu bà Tư có hả hê không ?! nghĩ mà khó trả lời thiệt.
Rồi chưa đâu, con mẹ Sen bán chổi đót còn hô hào gông cổ cấm vận chết mẹ thằng Ngố Thì thật, đói kém thất nghiệp lạm phát trượt giá, đình công bạo loạn xung đột nội chiến cuối cùng là mẹ thằng ngố chết, con dân thằng Ngố trong nhà chết, chứ thằng Ngố nó có chết đéo đâu được.
Rồi rối hết cả lên, Lão Tám thì nói mày dững dưng đi rồi thằng hàng xóm mày nó lấn ao cá, phá bìa rừng nhà mày lúc đó đã muộn. Nói thiệt chứ phận dân đen sống muốn hết đời cơ cực rồi cũng chỉ mong tình làng nghĩa xóm nó thắt chặt chứ mấy ai muốn tranh dành .Chưa kể mình có còn gì nữa đâu mà nó dành, chẳng qua nó rung cây dọa khỉ thị uy với đối thủ nó nên mình cảm giác bị chèn ép tí thôi. Cái mất thì cũng mất rồi, cái còn thì muốn giữ cũng chưa chắc giữ được. Mà chắc gì giờ mình đi đứng về phe nào thì khi sảy ra tranh chấp có thằng nào nhảy dô chịu mất của mất người cho nhà mình đâu, có thằng nào nằm ra chết thế cho con cháu mình đâu. Nói cho dui chứ canh bạc của mấy vị chức sắc xóm thì phận con dân nhỏ như cái kiến cái dế.
Haizz nghĩ mà chán, rượu thịt hôm nay nguội lạnh nhạt tuếch. Xóm có 3 thằng bạn nhậu thì giờ mỗi thằng theo một phe.

Nhìn cảnh chiến sự 2 tuần qua bên xứ U Cà, quả thật ai cũng mong muốn quê hương đất nước làng quê mình luôn được yên bình, trẻ đạp xe đi học, già bày cờ chế trà bàn chuyện lúa khoai. Ấy thế nhưng không phải thế.
Dường như có một phong trào đòi hòa bình đang lan rất rộng len lỏi vào từng hơi thở của nhịp sống, thằng Sáu xe ôm cũng nói về U cà, bà Tư bán cá mồm nhóp nhép trầu cũng đòi oánh chết mẹ "Pu chin" . Lão Tám vừa say vừa chửi dân tộc Ngố...và ..và rất nhiều đi đâu cũng nghe tiếng chửi rủa.
Cả cái xóm chợ nghèo nay cũng chia ra hai phe , hai hệ tư tưởng rỏ rệt, kẻ ủng người hô...tình làng nghĩa xóm vì đó mà sức mẻ. Anh em chú bác nhìn nhau với nữa con mắt vì thằng từng đi lao động đông âu về, thằng thì đi nghiên cứu sinh bên bển ...Đó,
May mà chuyện ở bển, nhưng cái xóm nghèo lắm chữ này dư thời gian, thiếu việc làm, kiến thức lý luận thừa thải nên cứ thích mang ra mà phan nhau. Gần 6 năm rồi, từ lúc cái xóm nghèo này được hưởng lợi từ chính sách kinh tế mới dời về đây có bao giờ không khí nó đặc quánh và hầm hập như thể ai cũng có khả năng lao vào nhau vì cái chuyện đâu đẩu đầu đâu đâu.
Nhưng cũng lạ cái là, ai ai trong cái xóm này cũng đứng lên, đập bàn, vổ đùi , chỉ chỏ mạt sát kẻ trái chiều, nhưng mấy ai biết được mình đang ủng hộ cho cái gì, và ngăn ngừa cái gì.
Thằng Sáu bà Tư nổi xung thiên muốn chửi cha mắng mẹ thằng Ngố, vì ghét cái hành động của thằng Ngố hay thương cảm cho nhân dân xứ U Cà, máu đổ tanh hôi ?! Rồi cái lạ, không biết sau này lỡ cái dụ tranh chấp quyền lợi này mà tới công chiện cái một đám nhảy dô oánh thằng Ngố, Tất nhiên đám bậu xậu tụi nó đâu có ngồi chờ chết, mà người chết là dân Ngố cái thằng Sáu bà Tư có hả hê không ?! nghĩ mà khó trả lời thiệt.
Rồi chưa đâu, con mẹ Sen bán chổi đót còn hô hào gông cổ cấm vận chết mẹ thằng Ngố Thì thật, đói kém thất nghiệp lạm phát trượt giá, đình công bạo loạn xung đột nội chiến cuối cùng là mẹ thằng ngố chết, con dân thằng Ngố trong nhà chết, chứ thằng Ngố nó có chết đéo đâu được.
Rồi rối hết cả lên, Lão Tám thì nói mày dững dưng đi rồi thằng hàng xóm mày nó lấn ao cá, phá bìa rừng nhà mày lúc đó đã muộn. Nói thiệt chứ phận dân đen sống muốn hết đời cơ cực rồi cũng chỉ mong tình làng nghĩa xóm nó thắt chặt chứ mấy ai muốn tranh dành .Chưa kể mình có còn gì nữa đâu mà nó dành, chẳng qua nó rung cây dọa khỉ thị uy với đối thủ nó nên mình cảm giác bị chèn ép tí thôi. Cái mất thì cũng mất rồi, cái còn thì muốn giữ cũng chưa chắc giữ được. Mà chắc gì giờ mình đi đứng về phe nào thì khi sảy ra tranh chấp có thằng nào nhảy dô chịu mất của mất người cho nhà mình đâu, có thằng nào nằm ra chết thế cho con cháu mình đâu. Nói cho dui chứ canh bạc của mấy vị chức sắc xóm thì phận con dân nhỏ như cái kiến cái dế.
Haizz nghĩ mà chán, rượu thịt hôm nay nguội lạnh nhạt tuếch. Xóm có 3 thằng bạn nhậu thì giờ mỗi thằng theo một phe.



