Khi con người ta chào đời, vốn chẳng có hành lý...
Ấy thế mà cứ đi thêm một đoạn đường, ta lại mang thêm một tay nải...mỗi gói hành lý ấy làm ta cảm thấy “yên tâm” hơn trong cuộc sống: nào là phải có bằng cấp tốt, phải có công việc ổn định, phải có chồng có con trước năm 30 tuổi, phải có nhà, có xe, có vật chất tiện nghi,.... thì ta mới dám sống. Tuy những điều đó có vẻ là làm ta hạnh phúc hơn, yên tâm hơn thật...vì là tiêu chuẩn của xã hội mà.
Nhưng nó cũng là một loại áp lực vô hình, để mỗi tay nải ta mang theo người là gánh nặng đè đôi vai, đè cơ thể và tâm trí ta xuống...khiến mỗi bước đi lại thêm mỏi mệt.
Rồi đến khi từ giã cõi đời, chúng ta cũng chẳng mang theo gì, của cải vật chất cũng chỉ là hư vô mà thôi...