Thực ra, cơ thể con người vốn dĩ là 1 bộ máy mang tính tự chữa lành và phục hồi tối ưu nhất rồi.
Có thể lấy ví dụ về nếp gấp protein từ axit amin làm ví dụ. Tự nhiên có cơ chế tự tối ưu mà khoa học khó lý giải được. Một ví dụ trực quan hơn là khúc xạ ánh sáng tức ánh sáng tự tìm được khoảng đường ngắn nhất khi thay đổi môi trường.
Đây cũng là tiền đề cho bài toán thiên niên kỷ P = NP trong thời gian đa thức.
Quay lại ung thư, đây là bệnh nội tại do sự mất cân bằng kéo dài trong cơ thể. Một công trình nhận Nobel về cơ chế tự thực bào là phương pháp tối ưu nhất trong dự phòng ung thư
Hãy xem cơ thể như 1 nhà máy, khi các gói rác, tế bào lỗi được xử lý thì cơ thể giữ cân bằng, tránh bệnh tật. Ngược lại thì đống rác kia tồn đọng thời gian dài sẽ tạo thành các yếu tố nền của ung thư.
Vậy làm sao để cơ thể tự đào thải?
-Bớt hốc, đớp, táp lại. Để cơ thể thay vì tiêu hoá, chuyển hoá năng lượng có dư địa để rà soát, xử lý lỗi.
-Tối ưu thời gian cơ thể tự xử lý trong khung 23:00 đến 02:00 tức ngủ sớm, không ăn quá no vào ban đêm.
Xạ trị, hoá trị cơ bản chỉ là xử lý ở điểm cuối, nơi quá trình kg thể đảo ngược. Để đảo ngược thì phải giả lập chính cơ chế của cơ thể = robot nano cấp tế bào.