Có sao. Đạo Phật từ đầu Thích Ca Mâu Ni cũng nói là mở cho các đạo khác học tập và nghiên cứu chính giáo lý của ông. Ngoài ra ông cũng không cấm Đệ tử Phật Giáo học hay theo các đạo khác bởi ban đầu thì các người học theo hướng theo ông cũng từ Đạo Bà La Môn, Đạo khác qua. Đạo Phật cho dù bị biến tướng và sai lệch nhiều so với gốc của Thích Ca Mâu Ni nhưng nó vẫn rất cởi mở
Đạo Phật là thờ con người, bắt nguồn từ đạo Bà La Môn. Niềm tin rằng khi nào con người tu luyện khổ hạnh đạt tới 1 cảnh giới cao sẽ lên Niết Bàn trở thành các Chư Tiên.
Ở đạo Bà La Môn đến nay vẫn có những giáo sĩ tu luyện nghiêm ngặt, không tiếp xúc với ai, chỉ xuống núi khi có ngày lễ.
Cũng vì cách tu luyện kham khổ, khổ cực mà Thích Ca lúc đó đang trải nghiệm mới đề xuất bỏ cách tu luyện này mà chuyển sang tu luyện nhẹ nhàng hơn + đi làm phước (trả nghiệp). Từ đó hình thành nên Phật giáo.
Đi làm phước ở đây là đi dọc đường xin đồ phúng điếu của những người khác để ăn 1 phần vừa đủ, dư còn lại đem cho người nghèo.
Vì không ủng hộ nên tín hữu Bà La Môn truy sát người theo PG, nên ở Ấn Độ rất ít.
PG truyền bá sang phía Nam thì vẫn giữ đc giáo lý nguyên thủy, lên phía Bắc gặp TQ, VN bị biến đổi khác hoàn toàn, xem Phật như là thần tài để cầu xin may mắn. Gọi là Bắc tông.
Cơ bản PG là tôn giáo thờ con người, tin rằng con người có các cấp độ để nâng cấp. Nên những người chết, không cần biết xấu tốt đều đc thờ như thần thánh. Mày thờ ai cũng đc, miễn là họ đã chết.
Còn các tôn giáo như Thiên Chúa giáo nói chung, Hindu giáo thì thờ thần sáng tạo, không mang đặc tính con người nên không thờ chung với người khác đc. Đó là cách họ bảo tồn những giá trị giáo điều để không bị thay đổi giáo lý. Mất bản sắc
Cũng vì vậy mà PG không có sách thánh kinh cố định, không có tính đồng nhất về giáo lý, dễ bị lai tạp với các tôn giáo khác